
Anh Bỏ Mặc Tôi Để Giúp Đỡ Em Gái Nuôi
Bảy giờ tối, tôi nằm trên ghế sofa, đầu đau như búa bổ. Nhiệt kế hiện lên ba mươi chín độ tám. Tôi cầm điện thoại định gọi cho Cố Cảnh Thâm. Đúng lúc ấy tiếng mở cửa vang lên. Anh về rồi. Tôi cố gắng ngồi dậy mỉm cười.
- Anh về rồi...
Cố Cảnh Thâm vừa nhìn thấy tôi lập tức bước nhanh tới đưa tay sờ trán. Sắc mặt anh thay đổi.
- Sao nóng thế này?
Tôi khàn giọng.
- Chắc em bị cảm... Anh đưa em...
Chưa kịp nói hết câu điện thoại anh vang lên. Lại là Hoắc Tiểu Nghiên. Cố Cảnh Thâm khựng lại, do dự vài giây rồi vẫn nghe máy. Đầu dây bên kia tiếng khóc nức nở truyền tới.
- Anh... Em đau bụng quá... Đau lắm... Em không đứng dậy nổi... Em sợ...
Tôi nhìn sắc mặt anh, trong lòng bỗng có dự cảm chẳng lành. Anh đứng bật dậy.
- Em gọi cấp cứu chưa?
- Em... em sợ...
- Anh đến ngay.
Anh cúp máy quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy bối rối.
- Vãn Vãn, Tiểu Nghiên đau bụng dữ lắm. Anh qua xem con bé một chút xong sẽ đưa em đi viện ngay.
Tôi mở to mắt không dám tin.
- Em đang sốt gần bốn mươi độ. Em cũng cần đi bệnh viện.
Anh nắm lấy tay tôi.
- Em còn có dì Trương ở đây. Để dì đưa em đi trước. Tiểu Nghiên ở một mình anh không yên tâm.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt bỗng cảm thấy rất xa lạ. Tôi cố giữ bình tĩnh.
- Cảnh Thâm, em...em thật sự rất khó chịu.
Anh khựng lại, trong mắt thoáng qua vẻ do dự, chỉ vài giây. Rồi anh vẫn rút tay ra.
- Xin lỗi. Anh về ngay.








![Nhật Ký Làm Giàu Sau Khi Đổi Hôn Sự [thập Niên 70]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69894ddb6e060fa376a303c8.jpg%3Ftime%3D1770620512069&w=3840&q=75)



