Anh Có Khóc Khi Em Biến Mất - Chương 11
Cập nhật lúc: 13/09/2026 05:01
Sự thật như một tia sét đ.á.n.h ngang tai Lục Cảnh Ngôn, anh há hốc miệng, toàn thân run rẩy kịch liệt. Mọi mảnh ghép đứt gãy bỗng chốc khớp lại với nhau, tạo thành một bức tranh tàn khốc, đẫm m.á.u.
Không có sự phản bội nào cả, không có người đàn ông nào khác, chỉ có một người phụ nữ ngu ngốc mang trong mình căn bệnh nan y đã dùng chút tỉnh táo cuối cùng để đẩy người đàn ông mình yêu thương nhất ra xa, một mình gánh chịu mọi đau đớn, tủi nhục, chỉ để bảo vệ tương lai rực rỡ của anh.
Lục Cảnh Ngôn: "Sơ Hạ..."
Anh gục đầu xuống hai bàn tay, tiếng khóc nấc lên vỡ vụn, thê lương như con thú bị thương.
Lục Cảnh Ngôn: "Tại sao em lại ngốc như vậy? Tại sao em lại tàn nhẫn với chính mình, tàn nhẫn với anh như vậy?"
Tôi nằm trên giường bệnh, ngơ ngác nhìn người đàn ông đang khóc nức nở bên cạnh. Tôi không hiểu anh ta đang nói gì, cũng không hiểu tại sao anh ta lại khóc. Tôi chỉ thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình nghẹn lại, một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má. Tôi đưa bàn tay khô ráp chằng chịt vết xước của mình lên, ngập ngừng chạm vào mái tóc anh ta.
Lục Cảnh Ngôn giật mình ngẩng lên, anh nhìn tôi, đôi mắt ngập nước, rồi anh nhìn xuống cuốn sổ bìa da tơi tả mà tôi vẫn ôm khư khư trong lòng.
Lục Cảnh Ngôn: "Đây là cái gì?"
Tôi ôm c.h.ặ.t cuốn sổ hơn, lắc đầu nguầy nguậy.
Lục Cảnh Ngôn: "Anh không lấy của em, anh chỉ muốn xem thử thôi, được không?"
Anh nhẹ nhàng dỗ dành, ánh mắt van lơn. Tôi nhìn anh thật lâu, bằng một cách nào đó, ánh mắt của anh khiến tôi cảm thấy an toàn. Tôi từ từ nới lỏng tay để anh lấy cuốn sổ đi.
Lục Cảnh Ngôn cẩn thận lật mở từng trang giấy nhăn nheo ố vàng, có chỗ bị bùn đất làm mờ đi những dòng chữ. Bàn tay anh run lẩy bẩy khi nhận ra nét chữ quen thuộc của tôi. Anh đọc trang đầu tiên rồi trang thứ hai. Nước mắt anh rơi lã chã trên những trang giấy hòa vào những vết nhòe cũ kỹ.
Anh cứ thế ngồi đọc, đọc hết trang này đến trang khác, đọc về những nỗi sợ hãi, những dằn vặt, những yêu thương vô vọng mà tôi đã ghi lại trong những ngày tháng cuối cùng còn tỉnh táo. Khi lật đến trang cuối cùng, nơi có dòng chữ nguệch ngoạc, siêu vẹo được viết bằng chút sức lực tàn tạ.
Sư Hạ viết: "Cảnh Ngôn, nếu một ngày em quên mất anh, xin anh đừng khóc."
Lục Cảnh Ngôn gục đầu xuống mép giường, tiếng khóc vỡ òa x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng của bệnh viện. Anh đã khóc, khóc cho một tình yêu đã c.h.ế.t vùi trong sự hiểu lầm và hy sinh mù quáng, khóc cho người phụ nữ anh yêu nhất, giờ đây chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch nằm ngay trước mắt anh, nhưng lại cách xa anh cả một đời.
Những ngày sau đó, thế giới của tôi thu bé lại bằng một căn phòng tràn ngập mùi t.h.u.ố.c sát trùng và sự hiện diện của một người đàn ông. Tôi không biết tên anh ta, cũng không hiểu vì sao anh ta lại luôn ở đây. Anh ta giống như một cái bóng lớn, lặng lẽ túc trực bên giường bệnh, ánh mắt lúc nào cũng dán c.h.ặ.t vào tôi.
Hôm nay những cô y tá mặc áo trắng định đưa tôi đi tắm, nhưng người đàn ông đó đã ngăn lại. Anh ta nói muốn tự tay làm việc đó. Phòng tắm rất ấm, hơi nước mờ ảo bốc lên từ bồn tắm bằng sứ trắng muốt. Tôi co rúm người lại ở một góc bồn. Hai tay ôm khư khư trước n.g.ự.c, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn anh ta.
Nhưng anh ta không làm tôi đau. Anh ta xắn tay áo sơ mi lên tận khuỷu tay, quỳ một chân trên nền gạch ướt, dùng một chiếc khăn bông mềm mại nhúng vào nước ấm rồi cẩn thận lau đi những lớp cáu ghét bùn đất trên người tôi. Động tác của anh ta vô cùng nhẹ nhàng, như thể tôi là một món đồ sứ mỏng manh, chỉ cần chạm mạnh là sẽ vỡ vụn.
Khi lớp áo rách rưới trên người tôi được cởi bỏ, bàn tay đang cầm chiếc khăn của anh ta đột ngột khựng lại giữa không trung. Tôi cúi xuống nhìn theo ánh mắt anh ta. Trên cơ thể gầy gò chỉ còn da bọc xương của tôi là chằng chịt những vết sẹo. Có vết sẹo dài do vụ t.a.i n.ạ.n giao thông để lại, có những vết bầm tím mới cũ đan xen bị đ.á.n.h đập và cả những dấu vết của sự đói khát ghẻ lở trong suốt mùa đông dài khắc nghiệt.
Người đàn ông đó bắt đầu run rẩy. Hơi thở của anh ta trở nên đứt quãng nặng nhọc. Anh ta vươn những ngón tay dài và thon run rẩy chạm vào một vết sẹo lớn kéo dài từ mạn sườn xuống hông tôi. Nước mắt anh ta rơi xuống, từng giọt từng giọt rớt lên làn da lạnh lẽo của tôi, nóng rẫy.
Lục Cảnh Ngôn: "Xin lỗi. Anh xin lỗi Sơ Hạ. Anh đến muộn quá. Anh đã để em phải chịu khổ thế này."
Anh ta gục đầu vào thành bồn tắm, đôi vai rộng lớn run lên bần bật.
Tôi ngơ ngác nhìn anh ta. Tôi không hiểu những từ anh ta nói. Xin lỗi là gì? Sơ Hạ là ai? Tôi vô thức vươn tay ra, những ngón tay gầy gộc nhăn nheo chạm nhẹ vào mái tóc đen hơi rối của anh ta. Giống như dỗ dành một con vật đang bị thương.
Sau khi xuất viện, người đàn ông đó đưa tôi đến một nơi rất rộng lớn và sáng sủa. Nơi này có những bức tường màu kem, có bộ ghế sofa rất to và êm ái, có những chiếc đèn pha lê lấp lánh trên trần nhà. Mọi thứ đều sạch sẽ và đẹp đẽ đến mức tôi không dám bước vào. Tôi sợ đôi chân trần của mình sẽ làm bẩn mặt sàn gỗ bóng loáng kia.
Tôi lùi lại, trốn ra sau lưng anh ta, hai tay nắm c.h.ặ.t vạt áo dạ của anh ta không buông.
Lục Cảnh Ngôn: "Sơ Hạ, đừng sợ, chúng ta về nhà rồi, đây là nhà của chúng ta."
Nhà, từ này nghe thật xa lạ, nhưng lại mang một âm điệu êm ái vô cùng. Anh ta bế bổng tôi lên, đi thẳng vào trong. Nơi này rộng lớn là thế, nhưng mọi đồ đạc có góc cạnh nhọn đều đã được bọc lại bằng những lớp đệm mút dày cộm. Dưới sàn nhà trải t.h.ả.m lông mềm mại, ngay cả những ổ cắm điện cũng được dán kín, giống như một cái kén an toàn được tạo ra chỉ để bao bọc lấy một sinh vật yếu ớt và ngốc nghếch là tôi.
Cuộc sống mới của tôi bắt đầu như thế. Một cuộc sống mà tôi không cần phải suy nghĩ, không cần phải nhớ bất cứ điều gì vì người đàn ông đó đã làm tất cả thay tôi. Anh ta đút cho tôi ăn từng thìa cơm, khả năng nuốt của tôi đã kém đi rất nhiều, thức ăn thường xuyên trào ra khóe miệng, rơi vãi đầy ra bàn, làm bẩn cả những chiếc áo sơ mi đắt tiền của anh ta.
Nhưng anh ta không hề tức giận, anh ta chỉ kiên nhẫn lau miệng cho tôi, rồi lại múc một thìa khác, dỗ dành tôi ăn tiếp.
Đêm đến, anh ta ôm tôi vào lòng, hát cho tôi nghe những bài hát ru mà tôi không hiểu lời, cho đến khi tôi chìm vào giấc ngủ.
Trong căn nhà ấm áp ấy, có một người đàn ông đang dùng cả phần đời còn lại của mình để yêu thương một người phụ nữ đã quên mất anh là ai, và có một người phụ nữ, dù đã quên cả thế giới, nhưng mỗi khi được anh ôm vào lòng, khóe môi vẫn vô thức nở một nụ cười bình yên.
