Anh Có Khóc Khi Em Biến Mất - Chương 4
Cập nhật lúc: 13/09/2026 04:00
Tôi quay lưng kéo vali bước đi. Bánh xe ma sát trên mặt sàn gỗ tạo ra những âm thanh rền rĩ như tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Sơ Hạ!
Lục Cảnh Ngôn gầm lên phía sau lưng tôi, giọng nói mang theo sự phẫn nộ không thể kiềm chế.
Lục Cảnh Ngôn: "Nếu đêm nay em bước ra khỏi cánh cửa này thì đừng bao giờ quay lại nữa. Anh sẽ không dung túng cho cái thói đỏng đảnh này của em đâu!"
Tôi không dừng lại, cũng không quay đầu. Bàn tay đặt lên tay nắm cửa bằng kim loại lạnh buốt, dồn hết chút sức lực cuối cùng để ấn xuống. Cạch. Cánh cửa khép lại, cắt đứt ánh sáng ấm áp từ căn hộ, nuốt tôi vào hành lang tối tăm và lạnh lẽo.
Ngay khoảnh khắc đó, lớp mặt nạ bình thản mà tôi cố công xây dựng vỡ nát tan tành. Tôi gục xuống trước cửa thang máy, ôm mặt khóc không thành tiếng, nước mắt trào ra qua kẽ tay nóng hổi và đắng chát. Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u để không phát ra tiếng nấc. Sợ rằng người đàn ông bên trong cánh cửa kia sẽ nghe thấy. Sợ rằng tôi sẽ yếu lòng mà quay lại ôm chầm lấy anh, cầu xin anh cứu rỗi tôi khỏi bản án t.ử hình tàn khốc này.
Nhưng anh không thể cứu tôi, không ai có thể cứu tôi cả.
Tôi lên một chiếc taxi đỗ sẵn dưới sảnh chung cư. Tài xế, một người đàn ông trung niên với đôi mắt ngái ngủ nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
Tài xế: "Cô gái đi đâu giờ này?"
Tôi thều thào tựa đầu vào cửa kính.
Sư Hạ: "Đến khu phố cũ ở phía Nam thành phố."
Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại phía sau khu đô thị sầm uất với những ngọn đèn neon rực rỡ, đưa tôi tiến về phía những con phố chật hẹp tăm tối. Hồi chiều sau khi rời khỏi bệnh viện, tôi đã lang thang đến khu vực này và thuê vội một căn phòng trọ nhỏ trên tầng bốn của một khu tập thể cũ kỹ. Nơi này cách xa vòng tròn cuộc sống của Lục Cảnh Ngôn, anh sẽ không bao giờ đặt chân đến đây, cũng sẽ không bao giờ tìm thấy tôi.
Căn phòng trọ rộng chưa đầy 20 mét vuông, nồng nặc mùi ẩm mốc và bụi bặm. Đồ đạc chỉ có một chiếc giường đơn nệm cứng, một cái tủ gỗ ọp ẹp và một chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ. Tôi không bật đèn, cứ thế để nguyên quần áo ôm vali cuộn tròn trên chiếc giường xa lạ. Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy tôi.
Đêm đó tôi mơ thấy Lục Cảnh Ngôn. Tôi mơ thấy chúng tôi của những ngày 20 tuổi nắm tay nhau chạy dưới cơn mưa rào mùa hạ. Anh cởi áo khoác che cho tôi, nụ cười rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời.
Lục Cảnh Ngôn trong mơ: "Sơ Hạ, đừng sợ, có anh ở đây rồi."
Khi tôi tỉnh dậy, trời đã sáng bạch, gối đẫm nước mắt. Tôi ngồi thẫn thờ trên giường mất 5 phút, đầu óc trống rỗng, một cảm giác hoang mang tột độ ập đến. Đây là đâu? Tại sao mình lại ở đây? Trái tim tôi đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Tôi nhìn quanh căn phòng tồi tàn, cố gắng lục lọi trong mớ ký ức đang dần đứt gãy. Rồi như một thước phim tua chậm, hình ảnh tờ giấy khám bệnh, cuộc cãi vã đêm qua và bóng lưng giận dữ của Lục Cảnh Ngôn hiện về.
Tôi thở hắt ra, toàn thân rã rời. Căn bệnh khốn khiếp này đã bắt đầu trêu đùa tôi rồi.
Tôi với tay lấy chiếc điện thoại trong túi áo, màn hình sáng lên, hiển thị ba cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn từ Lục Cảnh Ngôn.
Lục Cảnh Ngôn: "Em định làm loạn đến bao giờ? Đừng tưởng làm thế này thì anh sẽ nhượng bộ. Khi nào bình tĩnh lại thì tự về nhà."
Anh vẫn nghĩ tôi đang giận dỗi. Trong mắt anh, tôi luôn là một người phụ nữ yếu đuối, phụ thuộc, không thể sống thiếu hơi ấm của anh. Anh tin chắc rằng chỉ vài ngày nữa khi tiêu hết tiền hoặc không chịu nổi khổ cực, tôi sẽ ngoan ngoãn vác vali trở về, khóc lóc xin lỗi anh.
Tôi nhìn dòng tin nhắn rất lâu, ngón tay lướt trên bàn phím, định gõ một câu gì đó nhưng rồi lại xóa đi. Tôi tháo ốp lưng, rút chiếc sim điện thoại đã dùng suốt tám năm qua, bẻ gãy nó làm đôi rồi vứt vào thùng rác, cắt đứt hoàn toàn, không để lại đường lui cho chính mình.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu thiết lập lại cuộc sống của một kẻ sắp sửa mất trí.
Tôi đổi số điện thoại mới, liên hệ với một luật sư để ủy quyền xử lý thủ tục ly hôn. Tôi yêu cầu luật sư chuyển phát nhanh toàn bộ giấy tờ đã ký sẵn đến công ty của Lục Cảnh Ngôn, kèm theo một bức thư đ.á.n.h máy ngắn gọn.
Sư Hạ viết: "Tôi đã có người khác, đừng tìm tôi nữa."
Tôi biết với lòng tự trọng ngút trời của Lục Cảnh Ngôn, câu nói đó sẽ là nhát d.a.o chí mạng, g.i.ế.c c.h.ế.t chút tình nghĩa cuối cùng anh dành cho tôi. Anh sẽ hận tôi, sẽ ghê tởm tôi, và đó chính xác là điều tôi cần. Hận thù sẽ giúp anh dễ dàng quên tôi hơn là sự dằn vặt.
Tôi dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi để mua hàng đống sổ tay, b.út dạ, giấy nhớ và một tấm bảng trắng cỡ lớn. Tôi bắt đầu biến căn phòng trọ nhỏ bé thành một pháo đài chống lại sự lãng quên.
Tôi dán giấy nhớ lên mọi nơi, trên cửa tủ lạnh.
Giấy nhớ: "Bên trong có thức ăn, nhớ hâm nóng trước khi ăn."
Trên công tắc điện.
Giấy nhớ: "Tắt đèn trước khi ra ngoài."
Trên cửa ra vào.
Giấy nhớ: "Nhớ mang chìa khóa, số phòng là 402."
Tấm bảng trắng được tôi treo ở vị trí dễ nhìn thấy nhất, ngay đối diện giường ngủ. Bằng nét chữ nắn nót và đậm nét, tôi viết lên đó những thông tin sinh tồn cơ bản nhất.
Dòng 1: "Tên mày là Lâm Sơ Hạ."
Dòng 2: "Mày 28 tuổi."
Dòng 3: "Mày bị bệnh suy giảm trí nhớ, không được đi xa khỏi khu vực này."
Dòng 4: "Mật khẩu thẻ ngân hàng là 090715."
Tôi đứng lùi lại, nhìn chằm chằm vào tấm bảng. Dãy số 090715. Đó là ngày mùng 9 tháng 5 năm 2015, ngày Lục Cảnh Ngôn tỏ tình với tôi dưới gốc cây long não ở sân trường đại học. Dù não bộ của tôi có teo rút đến đâu, tôi vẫn vô thức dùng ngày kỷ niệm của chúng tôi làm mật khẩu cho mọi thứ.
Bàn tay cầm b.út dạ của tôi run lên. Tôi từ từ giơ tay viết thêm dòng thứ năm lên tấm bảng trắng, nét chữ nhòe đi vì nước mắt.
Dòng 5: "Mày đã ly hôn. Lục Cảnh Ngôn không còn là chồng mày nữa, tuyệt đối không được đi tìm anh ấy."
Tôi viết xong, đặt b.út xuống, ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Pháo đài đã được dựng lên rồi, nhưng liệu nó có đủ kiên cố để chống lại cơn bão lãng quên đang ập đến trong đầu tôi không?
Hay rồi cũng sẽ có ngày, tôi đứng trước tấm bảng này, nhìn chằm chằm vào cái tên Lục Cảnh Ngôn, mà không thể nhớ nổi anh là ai?
