Anh Có Khóc Khi Em Biến Mất - Chương 5
Cập nhật lúc: 13/09/2026 04:00
Viết xong chữ cuối cùng, tôi buông thõng cánh tay, ngã khuỵu xuống sàn nhà. Tôi úp mặt vào hai bàn tay, tiếng khóc vỡ òa bật ra khỏi cổ họng, vang vọng rền rĩ trong căn phòng chật hẹp.
Cảm giác đau đớn không đến từ thể xác mà đến từ việc tôi đang tự tay cầm d.a.o lóc từng mảng ký ức, từng mảnh tình yêu ra khỏi linh hồn mình. Tôi sợ hãi, tôi thực sự rất sợ. Không phải sợ cái c.h.ế.t mà sợ một ngày nào đó thức dậy, tôi nhìn vào cái tên Lục Cảnh Ngôn trên bảng và tự hỏi người này là ai.
Thời gian trôi qua một cách tàn nhẫn và lặng lẽ, mùa đông ập đến, mang theo những cơn gió bấc buốt giá thổi qua khe cửa sổ đóng không kín của căn phòng trọ. Bệnh tình của tôi tiến triển nhanh hơn bác sĩ Trần dự đoán. Những khoảng trống trong đầu tôi ngày một lớn dần.
Có những buổi chiều tôi đi siêu thị ở đầu ngõ để mua rau nhưng khi đứng trước quầy thanh toán, tôi lại không nhớ nổi mình định mua gì, cũng không nhớ đường về nhà. Tôi phải đứng ngây ngốc ở góc đường hàng giờ đồng hồ, lục lọi trong túi áo tìm tờ giấy ghi địa chỉ mà tôi luôn mang theo rồi nhờ một người đi đường tốt bụng chỉ hướng.
Có những đêm tôi giật mình tỉnh giấc, hoảng loạn tìm kiếm hơi ấm quen thuộc bên cạnh, miệng thì thào gọi.
Sư Hạ: "Cảnh Ngôn, Cảnh Ngôn, em lạnh..."
Nhưng đáp lại tôi chỉ là bốn bức tường câm lặng và bóng tối lạnh lẽo. Mất một lúc lâu tôi mới nhìn thấy dòng chữ số năm trên tấm bảng trắng và rồi nhận ra mình đã tự tay đẩy anh ra khỏi cuộc đời.
Tôi bắt đầu ghi chép nhật ký, cuốn sổ bìa da dày cộp trở thành người bạn duy nhất của tôi. Tôi viết về mọi thứ, viết một cách điên cuồng khi đầu óc còn tỉnh táo. Tôi miêu tả lại nụ cười của Lục Cảnh Ngôn, nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái của anh, cách anh hay nhíu mày khi tập trung vẽ bản thiết kế và cả mùi hương bạc hà xen lẫn mùi t.h.u.ố.c lá nhè nhẹ trên áo anh. Tôi sợ rằng nếu không viết ra, ngày mai những chi tiết ấy sẽ bị một cục tẩy vô hình trong não xóa sạch.
Một buổi chiều muộn khi đang ngồi bên cửa sổ viết nhật ký, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Âm thanh vang lên ngập ngừng nhưng đủ lớn để phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ của căn phòng. Tim tôi thót lên một nhịp. Đã hai tháng nay ngoài bà chủ nhà đến thu tiền điện nước vào đầu tháng, không một ai biết tôi ở đây. Hôm nay mới là giữa tháng.
Tôi rón rén bước tới, nhìn qua khe mắt mèo. Bên ngoài hành lang tranh tối tranh sáng, một người đàn ông mặc áo khoác dạ dài màu đen đang đứng đó. Mái tóc anh hơi rối, trên vai vẫn còn vương vài bông tuyết đầu mùa. Đôi mắt anh đỏ ngầu, hằn lên những tia m.á.u, mang theo sự mệt mỏi, tiều tụy, nhưng cũng ẩn chứa một ngọn lửa giận dữ đang trực chờ bùng nổ.
Là Lục Cảnh Ngôn. Bằng một cách nào đó, anh đã tìm được tôi.
Tôi nín thở, lùi lại một bước, lưng áp sát vào bức tường lạnh giá. Nhịp tim tôi đập thình thịch, dồn dập đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói. Qua khe cửa mỏng manh, tôi có thể nghe rõ tiếng thở nặng nhọc của anh.
Lục Cảnh Ngôn: "Sơ Hạ, mở cửa. Anh biết em ở trong đó, mở cửa ra."
Tôi bịt c.h.ặ.t miệng bằng cả hai tay, nước mắt lã chã rơi. Tôi không thể mở cửa. Nếu nhìn thấy anh lúc này, mọi rào chắn tôi cất công xây dựng sẽ sụp đổ. Tôi sẽ ôm lấy anh, sẽ khóc lóc kể cho anh nghe về nỗi sợ hãi tột cùng trong những đêm thức trắng, về sự cô độc khi nhận ra trí nhớ của mình đang tan biến từng ngày. Tôi sẽ trở lại làm một Lâm Sơ Hạ hèn nhát, bám víu vào anh như một chiếc phao cứu sinh và rồi kéo anh chìm theo.
Lục Cảnh Ngôn: "Em tưởng em trốn ở cái xó xỉnh này thì anh không tìm được sao?"
Anh đập mạnh tay lên cửa, âm thanh chát chúa vang dội cả hành lang.
Lục Cảnh Ngôn: "Em giỏi lắm, gửi đơn ly hôn qua luật sư, để lại tờ giấy ghi đã có người khác rồi biến mất không dấu vết. Em nghĩ Lục Cảnh Ngôn này là thằng ngu để em đùa giỡn tình cảm suốt bảy năm qua sao?"
Lời buộc tội của anh như những mũi d.a.o khoét sâu vào tim tôi. Tôi trượt dần xuống sàn, cuộn tròn người lại, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình.
Lục Cảnh Ngôn: "Thằng khốn đó là ai? Mở cửa ra nói cho anh biết nó là ai? Em vì nó mà vứt bỏ tất cả, vứt bỏ cả anh, vứt bỏ cái nhà mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng. Em có lương tâm không Sơ Hạ?"
Anh không biết. Anh hoàn toàn không biết sự thật. Trong mắt anh lúc này tôi là một kẻ phản bội đê tiện, một người phụ nữ cạn tình cạn nghĩa đã nhẫn tâm chà đạp lên tình yêu của anh.
Tốt lắm, cứ hận em đi. Cảnh Ngôn, cứ hận em rồi anh sẽ dễ dàng buông tay hơn.
Tiếng đập cửa vẫn tiếp tục xen lẫn những lời mắng c.h.ử.i rồi dần dần biến thành những lời cầu xin nghẹn ngào.
Lục Cảnh Ngôn: "Sơ Hạ, xin em ra ngoài nói chuyện với anh một lát thôi. Anh đã làm gì sai? Anh chỉ mải mê kiếm tiền để lo cho tương lai của chúng ta. Anh đã bỏ lỡ điều gì sao? Nếu anh sai, anh sẽ sửa, em đừng làm thế này, đừng đối xử với anh như vậy."
Nghe giọng nói run rẩy của người đàn ông kiêu hãnh ấy, trái tim tôi như bị ai đó bóp nát. Tôi c.ắ.n môi đến bật m.á.u, vị tanh mặn lan tỏa trong khoang miệng. Tôi đưa mắt nhìn tấm bảng trắng treo trên tường, dòng chữ số năm đỏ ch.ót sắc lạnh.
"Mày đã ly hôn, Lục Cảnh Ngôn không còn là chồng mày nữa."
Tôi hít một hơi thật sâu, dồn hết chút sức lực cuối cùng, cất giọng cố gắng để nó lạnh lùng và tàn nhẫn nhất có thể.
Sư Hạ: "Anh về đi, Cảnh Ngôn. Giữa chúng ta không còn gì để nói nữa."
Bên ngoài, tiếng đập cửa đột ngột im bặt, không gian chìm vào tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng đáng sợ hơn cả giông bão.
Lục Cảnh Ngôn: "Em... thực sự đã có người khác?"
Giọng anh nhẹ bẫng như thể bị rút cạn linh hồn.
Sư Hạ: "Đúng."
Tôi nhắm mắt lại để mặc nước mắt tuôn rơi.
Sư Hạ: "Anh ấy đối xử với tôi rất tốt, không bắt tôi phải chờ đợi bên mâm cơm nguội lạnh, không mắng mỏ tôi vì những chuyện nhỏ nhặt. Anh ấy cho tôi cảm giác được yêu thương, điều mà từ lâu tôi không còn cảm nhận được ở anh."
Những lời nói dối trơn tru tuôn ra khỏi miệng tôi, cứa nát cả anh và tôi.
Một tiếng cười chát chúa vang lên bên ngoài. Tiếng cười của Lục Cảnh Ngôn chua xót và đầy tuyệt vọng.
Lục Cảnh Ngôn: "Được, tốt lắm, Lâm Sơ Hạ, em giỏi lắm. Từ nay về sau chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Tiếng bước chân nặng nề vang lên, nhỏ dần rồi chìm hẳn vào bóng tối của khu tập thể cũ.
Tôi gục mặt xuống đầu gối, khóc nấc lên từng hồi. Tôi đã thành công, tôi đã tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t tình yêu lớn nhất của đời mình để bảo vệ anh khỏi một tương lai tăm tối.
Nhưng tại sao, thành công rồi, tim tôi lại đau đến mức không thể thở nổi như thế này?
