Anh Diễn Nhu Mì, Em Giả Yếu Đuối, Đôi Ta Liên Thủ Oanh Tạc Giới Huyền Học - Chương 211: Lò Sát Sinh

Cập nhật lúc: 08/05/2026 03:11

Đường Dữu và Lục Vọng cũng không biết bọn họ đang ở đâu, may mà bà lão đã phản bội.

"Tôi biết bọn họ ở đâu." Bà lão nhìn về phía Đường Dữu, đôi mắt đục ngầu không chớp lấy một cái, "Bọn họ đ.á.n.h thức chúng tôi, ngoài tôi ra, còn có Đồ Tể, còn có..."

Đường Dữu thấy bà ta dừng lại liền hỏi: "Còn có gì nữa?"

Bà lão nhìn về phía Lục Vọng, giọng ngày càng nhỏ: "Còn có Quỷ Vương."

Đường Dữu sững sờ, lập tức nhìn Lục Vọng. Cô nhớ trụ sở chính có hai tảng đá trông cửa, trong đó có một con Quỷ Vương bị giam cầm.

"Chỗ các người, Quỷ Vương nhiều lắm sao?"

Lần này đến lượt bà lão khó hiểu.

Cái gì gọi là Quỷ Vương nhiều lắm, tồn tại như vậy chỉ cần một người là đủ làm thiên địa chấn động rồi.

"Chủ nhân, chẳng lẽ ngài đã từng gặp qua?"

Đường Dữu: "Ừ, gặp một con, bị Hội trưởng chúng tôi bắt được rồi dùng để trấn trạch."

Mắt bà lão trợn tròn, không, là đã lồi hẳn ra ngoài. Vì quá kinh hãi, cặp mắt đục ngầu nhảy ra khỏi hốc mắt.

Khán giả phòng livestream nào đã thấy cảnh tượng này bao giờ, sôi nổi hét lên.

[A a a! Có phải nhãn cầu rơi ra ngoài rồi không!]

[Vãi chưởng, tôi đã bảo bà già này không phải người tốt mà!]

[Mẹ ơi mẹ ơi, cứu con với, con nhìn thấy ma.]

[Mẹ tôi: Đừng có kêu la om sòm, mẹ cũng sợ đây này! Hu hu hu, làm sao bây giờ, con tôi sợ quá.]

...

Không có mắt, đối với bà lão mà nói cũng chẳng ảnh hưởng gì đến thị lực, chỉ là ảnh hưởng đến thẩm mỹ. Bà ta run rẩy nhặt nhãn cầu lên, sau đó nhét lại vào hốc mắt.

"Đại nhân, Quỷ Vương đó là vị Quỷ Vương nào?" Bà lão giải thích thêm: "Tổng cộng có bốn vị Quỷ Vương Đông Tây Nam Bắc, mỗi vị đều vô cùng hung hãn. Truyền thuyết kể rằng năm xưa bọn họ đều là đại tướng dưới trướng vị đại nhân kia, suýt chút nữa thì thống nhất Minh giới."

Đường Dữu: "Suýt chút nữa nghĩa là không thành công rồi."

Bà lão lắc đầu: "Không phải không thành công, vị đại nhân đó làm Minh Vương được mấy năm thì thấy chán quá, còn chẳng vui bằng đi đ.á.n.h nhau, nhưng tình hình lúc đó ở Minh giới đã không còn ai là đối thủ nữa."

Bà lão nói đến cuối cùng, giọng điệu như đang hồi tưởng lại chuyện xưa rất lâu về trước.

Đường Dữu hiếm khi thấy hứng thú với mấy chuyện này, liền bảo bà lão nói tiếp.

Bà lão: "Đại nhân, tôi biết cũng không nhiều. Vị đại nhân đó cao cao tại thượng, đâu phải loại tiểu quỷ như tôi có thể dễ dàng hiểu biết. Chỉ biết sau đó ngài ấy mất tích, còn đi đâu thì không ai biết."

Xe rất nhanh đã lái vào khu vực của Đồ Tể, cuộc đối thoại giữa Đường Dữu và bà lão cũng không tiếp tục nữa.

Trước cửa tiệm nhỏ còn đậu xe của tổ chương trình, nhưng trong xe đã không còn ai.

Sau khi xuống xe, Đường Dữu dẫn mọi người đi vào trong tiệm.

Cửa tiệm trông không lớn lắm, bên trong bày biện không ít thịt heo, thịt dê mới xẻ. Chỉ là ánh đèn trong phòng quá khó chịu, đỏ lòm lòm, chẳng có chút không khí vui vẻ nào.

Khi Đường Dữu và mọi người bước vào, ông chủ tiệm vẫn nhe hàm răng vàng ệch cười với họ.

"Lại có khách đến à."

Giọng nói khàn đặc, phối hợp với hàm răng lởm chởm kia, có thể khiến người ta ghê tởm không nhẹ.

Đường Dữu lùi lại ba bước ngay lập tức: "Ông mấy trăm năm không đ.á.n.h răng rồi hả?"

Cô thế mà lại hỏi câu này. Đồ Tể trong tay còn cầm d.a.o, sững sờ ngay tại chỗ. Tiếp đó, gã cười khùng khục.

"Là hoạt t.ử nhân tươi sống à."

Đúng rồi, ngoại trừ tiểu tang thi, Đường Dữu thực ra cũng là phi nhân loại.

Đồ Tể tham lam nhìn Đường Dữu, cũng chẳng để ý đến người phía sau. Theo gã thấy, thế giới loài người có thể có bao nhiêu nhân tài chứ, cô gái nhỏ như thế này, cho dù đặt ở Minh giới cũng là món ngon hiếm có.

"Nể tình cô ngon miệng, ta có thể cho cô một sự lựa chọn."

"Lát nữa cô muốn nướng than, hay là hấp, hoặc là... Sashimi cũng không tồi, thái lát mỏng tang, giữ nguyên hương vị nguyên bản..."

Đồ Tể nói đến đây, hai mắt híp lại, lộ ra vẻ mặt nghiện ngập.

Tuy nhiên, biểu cảm này không duy trì được lâu. Giây tiếp theo, con d.a.o trong tay gã đột nhiên tuột khỏi tay, c.h.é.m một nhát vào chính gã.

Nhiếp ảnh gia tuy tay run rẩy nhưng rất thông minh, ngay lập tức lia máy quay sang một cái đầu heo cực lớn.

Tai của Đồ Tể bị c.h.é.m đứt.

Lục Vọng còn cảm thấy chưa đủ, nhặt con d.a.o lên, c.h.é.m mạnh thêm một nhát nữa.

Lần này, hắn nhắm vào cổ Đồ Tể. Nếu không có gì sai sót, đầu của Đồ Tể sẽ giống như cái đầu heo kia, rơi xuống đất.

Đáng tiếc, Đồ Tể né được.

Nhưng dù né được, gã vẫn bị thương. Mặt gã bị d.a.o c.h.é.m một đường từ giữa trán xuống tận miệng, vết thương lớn đến mức mũi bị chẻ làm đôi, cứ thế lủng lẳng trên mặt gã.

Miệng cũng bị c.h.é.m toạc, Đồ Tể đến hét cũng không hét được, duy chỉ có đôi mắt là không sao.

Dù vậy, Đồ Tể cũng không c.h.ế.t. Gã chỉ âm u nhìn về phía Lục Vọng, tiếp đó lại phát hiện bà lão đứng sau lưng hắn.

Gã sững sờ, dường như không ngờ còn gặp lại người quen cũ.

"Sao mụ lại ở đây?"

Vết d.a.o sâu thấy xương khiến gã nói chuyện không rõ ràng, nhưng đôi mắt vẫn hoạt động bình thường.

Bà lão cười "A" một tiếng, càng cảm thấy mình có tầm nhìn xa trông rộng, nếu không bà ta cũng sẽ giống tên Đồ Tể này, bị người ta c.h.é.m làm đôi.

"Đồ ngu xuẩn."

Tiếng mắng của bà lão hoàn toàn chọc giận Đồ Tể, gã gầm lên một tiếng với bà ta. Tiếp đó, mọi người nghe thấy từ sân sau cửa tiệm cũng vang lên đủ loại tiếng gầm rú.

Đó là... tiếng kêu của các loài động vật.

Đường Dữu nghe thấy tiếng heo kêu, tiếng dê kêu, còn có... Hả? Tiếng người kêu?

"Thân ái, anh giữ mạng hắn, ở đây trông chừng hắn, tôi ra sau xem sao."

Tiểu tang thi lập tức nhảy dựng lên, bộ dạng cũng muốn đi theo.

Lần này, Thần tuy khó chịu nhưng hiếm khi không ngăn cản.

"Bà xã, gặp nguy hiểm thì chạy về phía ta, biết chưa?"

Tuy hắn coi thường tiểu tang thi, nhưng sức mạnh của cậu nhóc không tệ, để ở bên cạnh Đường Dữu cũng có thể chắn chút nguy hiểm. Còn hắn, hắn phải trông chừng tên Đồ Tể đáng c.h.ế.t này.

So với cửa tiệm phía trước, sân sau càng k.h.ủ.n.g b.ố hơn.

Trên mặt đất toàn là m.á.u loãng, ngay cả tuyết trắng chất đống xung quanh giờ phút này cũng bị nhuộm thành màu đỏ tươi.

Khi Đường Dữu tìm thấy Trang Khâu và Hoắc Ninh Thư, hai người đang bị treo lơ lửng giữa không trung như heo, chỉ cần chậm một chút nữa là đến lượt họ bị m.ổ b.ụ.n.g.

Trang Khâu và Hoắc Ninh Thư vừa thấy Đường Dữu liền khóc nấc lên vì vui sướng. Còn tên Đồ Tể khác đang đứng trước mặt họ thì quay đầu lại với vẻ mặt đầy khó chịu.

Lần quay đầu này, Đường Dữu phát hiện tên Đồ Tể này thế mà lại là một con heo!

Hắn ta mang một cái đầu heo.

"Khá lắm, heo g.i.ế.c heo, các người đúng là biết chơi đấy."

Con heo này lập tức phát ra tiếng kêu phẫn nộ: "Hàng hóa, sao có thể chạy lung tung!"

Đường Dữu nhướng mày: "Hàng hóa?"

Đồ Tể heo: "Tất cả mọi người đều là hàng hóa, thịt của các ngươi tươi ngon hơn thịt heo, thơm ngọt hơn thịt dê..."

Đường Dữu không nghe nổi nữa, cô dịu dàng xoa đầu tiểu tang thi: "Nhãi con, trước kia dì ngăn cản con, lần này dì không cản nữa, con cứ ăn thoải mái, ăn no căng thì dì mua t.h.u.ố.c tiêu hóa cho."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.