Anh Diễn Nhu Mì, Em Giả Yếu Đuối, Đôi Ta Liên Thủ Oanh Tạc Giới Huyền Học - Chương 212: Cứu Người

Cập nhật lúc: 08/05/2026 03:11

Tên đồ tể mang đầu heo này đúng là ngu như heo, hoàn toàn không có đầu óc. Hắn chẳng thèm suy nghĩ xem Đường Dữu và mọi người làm thế nào đi qua cửa tiệm nhỏ để vào được cái lò sát sinh ở sân sau này, mà đã vội vàng giơ d.a.o mổ heo lên, định g.i.ế.c họ.

Đáng tiếc, chỉ cần một mình tiểu tang thi cũng đã đủ để giải quyết hắn.

Đường Dữu cởi trói cho Trang Khâu và Hoắc Ninh Thư, rồi hỏi: "Đứa bé các anh dẫn theo đâu rồi?"

Trang Khâu sốt ruột đáp: "Bị người ta bắt đi rồi. Chúng tôi vừa vào cửa tiệm nhỏ này, ông chủ đã nhe hàm răng vàng khè cười với chúng tôi, sau đó tôi và Lão Hoắc liền ngất xỉu."

Hoắc Ninh Thư bổ sung: "Trước khi đến đây, tôi sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên trên đường đi đã lén bỏ một lá bùa bình an vào túi áo đứa bé, không biết con bé giờ thế nào rồi."

Đường Dữu chợt nhớ đến chuyện xảy ra trong quan tài ở tòa nhà Kinh Kịch lần trước.

Trong lòng cô lờ mờ đoán được điều gì đó, nhưng cô không nói ra, chỉ bảo: "Chúng ta rời khỏi đây trước đã, các khách mời khác chắc cũng gặp chuyện rồi."

Nhóm Hoắc Ninh Thư cũng không dám nán lại nơi k.h.ủ.n.g b.ố này lâu hơn: "Đường tỷ, chúng tôi đi theo cô."

Chuyện ở chỗ Đồ Tể đã giải quyết xong, nhưng vẫn còn ba nhóm khách mời khác, lần lượt nhận nhiệm vụ mua trái cây, rau củ và điểm tâm.

Tiểu tang thi nhanh ch.óng xử lý xong tên Đồ Tể đầu heo. Đường Dữu liền dẫn mọi người quay lại cửa tiệm nhỏ.

Lúc này, tên Đồ Tể vẫn trừng đôi mắt đỏ ngầu đầy kinh hãi, rõ ràng đã bị người ta đè xuống đất nhưng sát khí trên người vẫn tỏa ra ngùn ngụt, nhìn thế nào cũng không phục.

Bà lão vẫn đứng bên cạnh khuyên nhủ hắn: "Tôi bảo này tên Đồ Tể kia, đừng có cố chấp như thế, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt."

Đồ Tể phun một bãi nước bọt vào mặt bà lão, thứ chất lỏng vàng khè cùng màu với hàm răng của hắn khiến Đường Dữu vừa bước ra đã thấy buồn nôn.

Tuy nhiên, người ghê tởm hơn cả Đường Dữu chính là bà lão. Bà ta không ngờ tên điên này đã thành tù nhân rồi mà còn dám kiêu ngạo như vậy.

"Đại nhân, g.i.ế.c c.h.ế.t hắn đi!!!" Bà lão vừa quay đầu lại thấy Đường Dữu đến, liền lập tức chạy tới.

Hành động này làm Đường Dữu giật mình, lùi lại liên tục: "Bà đừng có lại đây!"

Quá ghê tởm, giờ cô cũng bắt đầu thấy ghê bà lão này rồi.

Bà lão mang khuôn mặt đầy nếp nhăn, vẻ mặt tủi thân, nhưng vì dính thứ chất lỏng màu vàng trên mặt nên chẳng những không khiến người ta đồng cảm, mà còn suýt làm người ta nôn mửa.

Lúc này, tiểu tang thi vừa ợ một cái, vừa sáng mắt lên: "Dữu Dữu! Cái này cũng ăn được hả?"

Đường Dữu: "!!! Không ăn được!"

Cô một tay kéo phắt tiểu tang thi đang ngo ngoe rục rịch lại, ai ngờ tiểu tang thi còn tỏ vẻ không vui: "Cơm cơm, đói đói!"

Đường Dữu: "Đói cái đầu nhóc ấy! Vừa mới ăn con quỷ đầu heo kia xong mà! Nhóc còn đang ợ kìa!"

Tiểu tang thi vỗ vỗ cái bụng, hận không thể dùng thực lực chứng minh cho cô thấy mình vẫn có thể ăn tiếp.

Thần đứng một bên quan sát, ánh mắt hơi đổi. Ban đầu hắn còn thấy tiểu tang thi chướng mắt, nhưng giờ... hắn thấy mình lo thừa rồi.

"Bà xã, trẻ con muốn ăn thì..."

Lời còn chưa nói hết, ánh mắt giận dữ của Đường Dữu đã trừng tới: "Thì làm sao?"

Thần: "Đánh cho một trận là được." Nói xong còn xắn tay áo lên, bộ dạng sẵn sàng ra tay nghĩa hiệp.

Mắt thấy tình hình sắp chuyển sang hướng bạo lực gia đình, nhiếp ảnh gia vẫn dửng dưng, tiếp tục giơ máy quay nhắm thẳng vào cái đầu heo.

Chỉ thương cho các bạn khán giả, tức đến mức gào thét đòi trừ lương đùi gà của anh ta!

Người đã cứu xong, Đường Dữu cũng không cần thiết phải ở lại đây nữa. Lục Vọng vừa thấy cô định đi liền giơ tay c.h.é.m xuống. Đồ Tể không ngờ bọn họ chẳng hỏi han gì đã định diệt khẩu, lúc này mới bắt đầu hoảng sợ.

"Sao các người không hỏi ta gì cả!"

Bà lão càng nghĩ càng không cam tâm, tiến lên cũng phun một bãi nước bọt vào mặt hắn: "Phi, hỏi cái rắm, c.h.ế.t rồi bà đây sẽ rải tro cốt ngươi cho hả giận."

Đôi mắt Đồ Tể đỏ ngầu: "Các người có thể giữ mạng cho mụ già c.h.ế.t tiệt này, tại sao không thể tha cho ta! Ta cũng biết chuyện mà, ta biết đứa bé kia đi đâu!"

Đáng tiếc, Thần vẫn không dừng tay.

Còn Đường Dữu, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại lấy một lần.

Đến c.h.ế.t Đồ Tể cũng không hiểu nổi, tại sao đám người này lại hung ác như vậy, còn tàn nhẫn hơn cả hắn!

Đầu của Đồ Tể nhanh ch.óng bị c.h.é.m rơi. Thần nhìn cái đầu lăn lóc trên đất, nhớ lại trước kia Tiểu Dữu T.ử từng nói muốn lấy đầu hắn làm sính lễ, lập tức xách cái đầu lên, vui vẻ chạy về phía Đường Dữu.

"Bà xã, em muốn lấy cái đầu này không?"

Đường Dữu nhìn cái đầu Đồ Tể trong tay hắn, cả người đều không ổn: "Ai cho phép anh cầm mấy thứ bẩn thỉu này hả!"

Cô gào lên đầy mệt mỏi, Thần lại nghiêng đầu: "Chẳng phải trước kia em từng đòi đầu ta sao?"

Đường Dữu nhìn ánh mắt ngu ngốc mà trong veo của hắn, không nhịn được nữa, chỉ có thể mặt không cảm xúc nói: "Anh khác bọn họ."

Thần lập tức vui vẻ, cái đầu Đồ Tể trong tay cũng bị vứt toẹt đi. Tuy bất ngờ là dễ dỗ, nhưng trông có vẻ không được thông minh cho lắm.

Đường Dữu thấy thế thở dài một hơi. Rốt cuộc thì cái tổ chức "Khởi Động Lại" này mưu đồ điều gì?

Việc giải cứu ba nhóm khách mời tiếp theo diễn ra vô cùng thuận lợi, phiền phức duy nhất là những đứa trẻ đi cùng họ đều đã bị bắt đi.

Con của vợ chồng Thẩm Ảnh đế, Tiểu Thẩm, là đứa con ruột duy nhất trong số các khách mời. Nhưng vợ chồng họ không hề cuồng loạn, chỉ đỏ hoe mắt, cầu xin Đường Dữu nhất định phải giúp đỡ. Chỉ cần cứu được con trai, dù phải trả giá đắt thế nào họ cũng chấp nhận.

Đường Dữu đột nhiên hỏi: "Các vị có giấu giếm điều gì không?"

Chương trình này nổi tiếng như vậy, tuy độ hot cao nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm. Thử hỏi có mấy bậc cha mẹ nỡ lòng nào mang con mình đến chỗ nguy hiểm thế này.

Thẩm Ảnh đế c.ắ.n răng, cuối cùng vẫn nói thật: "Con trai tôi, sức khỏe thằng bé không được tốt."

Anh nói một cách khó khăn, nhưng Đường Dữu không giục.

Thẩm Ảnh đế tiếp tục: "Đôi mắt của thằng bé từ nhỏ đã khác người thường. Tôi và mẹ nó đã đi tìm vô số bà đồng, đạo sĩ nhưng đều vô dụng. Sức khỏe thằng bé ngày càng yếu, họ đều nói... đều nói thằng bé không sống quá 5 tuổi."

Đường Dữu: "Vậy các vị có mang theo vật gì tùy thân của thằng bé không?"

Có một số việc phải hỏi cho rõ, lỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì sao?

Thẩm Ảnh đế nghe vậy, lập tức lấy từ trong túi ra một phong bao nhỏ màu đỏ, bên trong đựng một lọn tóc: "Tóc có được không?"

Đường Dữu nhìn anh đầy ẩn ý: "Được."

Thẩm Ảnh đế thở phào nhẹ nhõm. Đường Dữu dùng nến đốt cháy lọn tóc, rất nhanh tóc bắt lửa, khói từ từ bay lên. Tiếp đó, cô lấy ra một tấm bùa truy tung.

"Các vị muốn đi theo tôi hay quay về biệt thự?"

"Nói trước nhé, năng lực tôi có hạn, đi theo tôi chưa chắc tôi đã bảo vệ được mọi người đâu."

Những người khác nhao nhao đòi đi theo Đường Dữu, chỉ riêng vợ chồng Thẩm Ảnh đế vẻ mặt khó xử: "Vợ chồng chúng tôi xin phép không làm phiền cô Đường."

Đường Dữu cũng không ngăn cản, chỉ gật đầu.

Vợ chồng Thẩm Ảnh đế vừa đi, liền có người vây quanh lại. Người đó không ai khác chính là Trương Diệp và Hạ Vi. Hai người không phải tay mơ, liếc mắt một cái đã thấy cặp vợ chồng này kỳ quái.

"Đường tỷ, cứ để họ đi như vậy sao?"

Đường Dữu: "Đi cũng tốt, đỡ vướng chân tôi."

Hạ Vi: "Vậy bây giờ chúng ta đi tìm bọn trẻ à?"

Đường Dữu cầm lá bùa truy tung, rũ rũ rồi thu lại: "Trẻ con đương nhiên phải tìm, nhưng không phải hướng đó."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.