Ảnh Hậu Về Quê Nuôi Cá - Chương 8 Hoàn

Cập nhật lúc: 04/09/2026 17:02

Tiểu Tuế ngẩng đầu.  

Đôi mắt đỏ hoe ngơ ngác nhìn tôi.  

Thằng bé đưa tay quệt mũi.  

Gật đầu cái rụp.  

Bát Bảo từ đâu chạy tới.  

Sán lại gần.  

Cọ mõm vào chân tôi.  

Đuôi vẫy liên tục.  

Tôi đưa tay xoa đầu con ch.ó nhỏ.  

Vò rối bộ lông vừa được tắm rửa sạch sẽ.  

Quần áo dính đầy lông ch.ó và nước mắt trẻ con.  

Tôi không để ý.  

Gia đình nhỏ này.  

Tôi quyết tâm bảo vệ bằng mọi giá.  

Hai năm trôi qua.  

Đất liền.  

Một hội trường lớn ngập tràn ánh đèn chiếu sáng.  

Hôm nay là buổi hội thảo quốc gia về sinh thái biển.  

Tôi đứng trên mục phát biểu.  

Quần jean đen.  

Áo sơ mi trắng đơn giản.  

Tay áo xắn lên quá khuỷu.  

Làn da trắng bóc ngày xưa được thay thế bằng màu rám nắng khỏe khoắn.  

Lớp trang điểm nhạt đến mức gần như để mặt mộc.  

Đồ Nam kiêu ngạo của t.h.ả.m đỏ đã c.h.ế.t.  

Chỉ còn lại một nhà tài trợ dự án bảo vệ môi trường biển.  

Tôi bấm máy điều khiển.  

Chuyển qua trang tài liệu cuối cùng trên màn hình lớn.  

Khung hình hiển thị rạn san hô rực rỡ màu sắc đang dần phục hồi dưới đáy biển.  

Những đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng quanh những cấu trúc nhân tạo.  

Tôi nhìn thẳng xuống hội trường.  

Rõng rạc trình bày.  

"Quỹ cá nhân của gia đình tôi sẽ tiếp tục tài trợ toàn bộ chi phí cho dự án bảo tồn rạn san hô này trong 10 năm tới."  

"Chúng ta trả lại màu xanh cho đại dương."  

"Đại dương sẽ trả lại sự sống cho chúng ta."  

"Đầu tư vào tự nhiên là khoản đầu tư không bao giờ lỗ vốn."  

"Xin cảm ơn."  

Dưới hàng ghế khán giả.  

Tiểu Tuế mặc đồ vest bảnh bao.  

Thắt nơ cổ gọn gàng.  

Thằng bé cao lên trông thấy.  

Ra dáng một thiếu niên trững trạc.  

Nó đứng bật dậy.  

Hai tay vỗ vào nhau nhiệt tình.  

Ánh mắt lấp lánh niềm tự hào.  

Ngô Quyện ngồi cạnh.  

Mặc áo sơ mi xanh nhạt.  

Tay áo xắn cao lộ rõ cẳng tay săn chắc.  

Khóe môi hắn cong lên.  

Giơ ngón tay cái hướng về phía tôi tán thưởng.  

Tôi bước xuống bục.  

Đèn máy ảnh của đám phóng viên chớp nháy liên tục.  

Hướng thẳng vào tôi.  

Bọn họ cố gắng bắt lấy những góc mặt đẹp nhất của cựu ảnh hậu.  

Vài người chìa thiết bị ghi âm ra phía trước.  

Cố đẩy sát về phía tôi.  

Hy vọng moi móc được chút tin tức giải trí rẻ tiền cho trang bìa ngày mai.  

Bọn họ liên tục đặt câu hỏi.  

"Chị có quay lại đóng phim không?"  

"Chuyện tình cảm hiện tại thế nào?"  

"Cuộc sống ẩn dật trên đảo ra sao?"  

Tôi bước thẳng qua lăng kính truyền thông.  

Lưng thẳng tắp.  

Sự tung hô của đám đông không còn sức hút đối với tôi.  

Tôi tiến về phía hàng ghế khán giả.  

Tiểu Tuế dang rộng hai tay chạy tới.  

Tôi xoa đầu thằng bé.  

Gõ nhẹ lên trán nó.  

"Làm tốt lắm."  

"Con trai."  

Tiểu Tuế cười.  

Lộ ra hai cái răng khểnh.  

"Chị nói hay lắm."  

Ngô Quyện bước tới.  

Chìa tay ra.  

Tôi đưa tay nắm lấy bàn tay to lớn thô ráp của hắn.  

Lòng bàn tay hắn truyền đến hơi ấm vững chãi.  

Ba chúng tôi sánh bước bên nhau.  

Đi thẳng ra khỏi cửa hội trường.  

Bỏ lại đám phóng viên đang ngơ ngác phía sau.  

Ngoài kia, bầu trời trong vắt.  

Gió nhẹ thổi qua hàng cây vỉa hè.  

Tôi vứt bỏ hoàn toàn ánh hào quang giả tạo của sân khấu.  

Trước mặt tôi bây giờ là một hành trình dài.  

Rời khỏi những kịch bản rác rưởi.  

Tôi tự tay viết nên cuộc đời mình.  

Một cuộc đời bình dị, tự do.  

Bên cạnh những con người chân thật nhất.  

"Đi đâu bây giờ?"  

Ngô Quyện hỏi.  

"Về đảo."  

Tôi đáp.  

"Tàu chiều nay."  

Tiểu Tuế kéo tay tôi.  

"Về nhà."  

"Ừ, về nhà."  

Chúng tôi ra sân bay.  

Không có trợ lý.  

Không có vệ sĩ.  

Chỉ có ba người.  

Và một vali nhỏ.  

Trên máy bay.  

Tiểu Tuế ngủ gục trên vai tôi.  

Ngô Quyện ngồi bên cửa sổ.  

Nhìn mây.  

"Chị mệt không?"  

"Không."  

"Chị thấy vui."  

Hắn quay sang.  

"Tôi cũng vậy."  

Hạ cánh.  

Bến cảng quen thuộc.  

Thím Đào đứng đón.  

"Bà chủ Đồ về rồi!"  

Bà cười toe toét.  

Tiểu Tuế chạy ùa vào lòng bà.  

Bát Bảo từ xa lao tới.  

Nhảy cẫng lên người tôi.  

"Nhớ chưa?"  

"Nhớ."  

Tôi ôm con ch.ó.  

Lông nó rối.  

Mùi biển.  

Quầy nước của Ngô Quyện vẫn ở gốc bàng.  

Hắn kéo ghế cho tôi.  

"Uống gì?"  

"Nước lá vối."  

"Thêm kẹo."  

Hắn bật cười.  

"Rành quá."  

Buổi tối.  

Chúng tôi ăn cơm ngoài sân.  

Cá kho.  

Canh chua.  

Rau vườn.  

Tiểu Tuế kể chuyện ở trường.  

"Con được điểm 10 môn Văn."  

"Giỏi."  

Tôi xoa đầu nó.  

Ăn xong.  

Chúng tôi ra bờ biển.  

Gió mát.  

Sóng nhẹ.  

"Đồ Nam."  

Ngô Quyện gọi.  

"Sao?"  

"Cảm ơn chị."  

"Cảm ơn cái gì?"  

"Cảm ơn chị đã chọn ở lại."  

Tôi nhìn hắn.  

Rồi nhìn biển.  

"Tôi mới phải cảm ơn."  

"Cảm ơn các người đã cho tôi một gia đình."  

Tiểu Tuế nắm tay tôi.  

"Gia đình."  

"Ừ, gia đình."  

Đêm.  

Tôi nằm trên giường gỗ.  

Không có máy lạnh.  

Chỉ có quạt trần.  

Tiểu Tuế ngủ bên cạnh.  

Bát Bảo dưới đất.  

Điện thoại cũ để trong ngăn kéo.  

Không có sim.  

Không có mạng xã hội.  

Chỉ có ảnh.  

Ảnh tôi, Tiểu Tuế, Ngô Quyện.  

Ảnh bãi bùn.  

Ảnh nồi mì hải sản.  

Sáng hôm sau.  

Tôi thức dậy sớm.  

Ra biển.  

Nhặt rác.  

Tình nguyện viên.  

Không có máy quay.  

Không có bài báo.  

Chỉ có tôi.  

Và mấy cô bác trên đảo.  

Trưa.  

Về nhà nấu cơm.  

Chiều.  

Dạy Tiểu Tuế học.  

Tối.  

Ngồi với Ngô Quyện.  

Nói chuyện.  

Về san hô.  

Về gió.  

Về ngày mai.  

Một năm.  

Hai năm.  

Ba năm.  

Dự án san hô thành công.  

Báo chí lại tìm đến.  

Tôi từ chối phỏng vấn.  

"Tôi bận."  

"Bận gì?"  

"Bận sống."  

Họ bỏ đi.  

Chúng tôi ở lại.  

Tiểu Tuế tốt nghiệp cấp hai.  

Thủ khoa.  

Tôi khóc.  

Lần đầu tiên khóc vì tự hào.  

Không phải vì vai diễn.  

Ngô Quyện ôm vai tôi.  

"Giỏi."  

Tiểu Tuế ôm cả hai.  

"Bố mẹ con giỏi nhất."  

Tôi sững lại.  

Rồi gật đầu.  

"Ừ, bố mẹ."  

Bát Bảo già đi.  

Lông bạc.  

Vẫn chạy theo chúng tôi mỗi ngày.  

Đảo vẫn nghèo.  

Nhưng không thiếu.  

Thiếu gì có biển.  

Có người.  

Có nhà.  

Tôi đứng trên bờ kè.  

Nhìn ra xa.  

Biển xanh.  

Trời cao.  

Gió l.ồ.ng lộng.  

Tôi không còn là ảnh hậu.  

Tôi là Đồ Nam.  

Là chị của Tiểu Tuế.  

Là bạn của Ngô Quyện.  

Là người của hòn đảo này.  

Tôi mỉm cười.  

Siết c.h.ặ.t t.a.y Ngô Quyện và Tiểu Tuế.  

Tự tin bước về phía trước.  

Đón nhận một vùng biển xanh thẳm thuộc về riêng tôi.  

Toàn Văn Hoàn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.