Ảnh Hậu Về Quê Nuôi Cá - Chương 7

Cập nhật lúc: 04/09/2026 17:02

"Cô đừng có làm hỏng kế hoạch hoàn hảo của tôi vì mấy cái thứ đạo lý dởm đời."  

Tôi nắm c.h.ặ.t chiếc kìm bẻ cua trong tay.  

Ba năm trước tôi vì bảo vệ một người diễn viên đóng thế xa lạ khỏi t.a.i n.ạ.n nghề nghiệp.  

Mà vứt bỏ một đạo diễn lớn.  

Chuốc lấy rắc rối bủa vây.  

Tính cách kiêu ngạo của tôi chưa bao giờ thay đổi.  

Chỉ là trước đây tôi dùng tiền bạc và thái độ bề trên để đối đầu.  

Kết quả nhận về sự phản bội.  

Bây giờ tôi không dùng tiền.  

Tôi dùng sự dứt khoát của một con người đã tìm thấy giới hạn đạo đức của chính mình.  

Ngô Quyện từ sau gốc dừa bước tới.  

Hắn không nói một lời xen vào cuộc trò chuyện căng thẳng.  

Hắn đặt một trái dừa tươi đã c.h.ặ.t sẵn nắp.  

Cắm một chiếc ống hút màu xanh lên bàn.  

Ngay cạnh chiếc điện thoại đang phát ra những lời lẽ đầy toan tính của Khấu Thiệu.  

Động tác của hắn chậm rãi, điềm tĩnh.  

Hắn kéo chiếc ghế gỗ.  

Ngồi xuống đối diện tôi.  

Ánh mắt hắn trong vắt, tĩnh lặng.  

Hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những con số thù lao hàng chục triệu tệ.  

Hay kế hoạch truyền thông bẩn thỉu kia.  

Hắn không khuyên tôi nên nhận hay từ chối.  

Cũng không mắng c.h.ử.i Khấu Thiệu.  

Hắn chỉ nhìn tôi.  

Nhạt giọng đưa ra một câu hỏi.  

"Ngày mai muốn ăn cá hấp hay mực nướng?"  

Một câu hỏi bình thường.  

Một sự lựa chọn đơn giản của cuộc sống thường nhật.  

Câu hỏi của hắn như một nhát d.a.o vô hình.  

Cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết giữa tôi và thế giới hào nhoáng mục nát trong điện thoại.  

Tôi nhìn sang bên cạnh.  

Tiểu Tuế đã buông đũa.  

Thằng bé ôm Bát Bảo rúc vào lòng thím Đào.  

Ánh mắt thằng bé lộ rõ sự bất an trước những lời lẽ của Khấu Thiệu.  

Bát Bảo nằm thu mình dưới chân ghế.  

Yên tâm nhắm mắt.  

Phó mặc sự an toàn cho những người xung quanh.  

Bọn họ trao cho tôi sự tin tưởng tuyệt đối.  

Bọn họ chia sẻ với tôi nồi mì hải sản nóng hổi trong ngày bão.  

Bọn họ không đòi hỏi tôi phải là ảnh hậu.  

Không yêu cầu tôi phải diễn kịch để đổi lấy sự quan tâm.  

Tiểu Tuế gọi tôi là chị Đồ Nam.  

Bát Bảo vẫy đuôi mỗi khi tôi bước ra khỏi cửa.  

Hòn đảo này chữa lành những vết thương do giới giải trí để lại.  

Gọt giũa đi lớp vỏ bọc kiêu ngạo của tôi.  

Dạy tôi cách yêu thương một người xa lạ.  

Lòng tin và sự bình yên của đứa trẻ mồ côi này.  

Tuyệt đối không thể trở thành công cụ để đổi lấy hợp đồng quảng cáo.  

Sự ngây thơ của hòn đảo này không phải là phim trường để Khấu Thiệu bôi bẩn.  

Tôi có một gia đình nhỏ cần phải bảo vệ bằng chính sự trưởng thành của mình.  

Tôi cầm trái dừa tươi lên.  

Hút một ngụm nước ngọt lịm.  

Vị thanh mát của nước dừa xua tan đi sự ngột ngạt do Khấu Thiệu mang lại.  

Tôi nhìn Ngô Quyện.  

Khóe môi cong lên.  

Mỉm cười đáp lời hắn.  

"Mực nướng nhớ thêm nhiều sa tế."  

Tôi đặt trái dừa xuống bàn.  

Bàn tay vươn tới.  

Cầm lấy chiếc điện thoại của Khấu Thiệu.  

Tôi gọi tên hắn.  

Thanh âm bình thản đến lạ thường.  

"Kịch bản rác rưởi của anh, anh tự giữ lấy mà đóng vai chính."  

"Hòn đảo này không chào đón anh."  

"Thằng bé và con ch.ó này là người nhà của tôi."  

"Bất kỳ kẻ nào dám mang ống kính máy quay đến làm phiền cuộc sống của bọn họ."  

"Tôi sẽ dùng toàn bộ tài sản của gia đình mình để đập nát công ty của anh."  

"Không tin thì cứ thử bước một chân lên đảo xem."  

Không đợi Khấu Thiệu kịp phản ứng.  

Ngón tay tôi lướt trên mặt kính điện thoại.  

Dứt khoát nhấn nút ngắt kết nối.  

Màn hình tối om.  

Tôi thao tác chặn luôn số liên lạc của Khấu Thiệu.  

Một hành động nhanh gọn loại bỏ hoàn toàn mầm mống độc hại khỏi cuộc đời mình.  

Hắn chắc chắn đang nhảy dựng lên.  

Lôi 18 đời tổ tông nhà tôi ra mắng mỏ.  

Nhưng tôi không bận tâm.  

Tôi mở ứng dụng mạng xã hội.  

Biểu tượng 10 triệu người theo dõi hiển thị rõ ràng trên góc phải màn hình.  

Ngày hôm qua, đám đông này còn gõ phím c.h.ử.i rủa tôi mắc bệnh ngôi sao.  

Hạch sách, giả tạo.  

Ngày hôm nay, chỉ vì một đoạn phim lấm lem bùn đất.  

Bọn họ lập tức quay ngoắt sang khen tôi mộc mạc, đáng yêu, thân thiện.  

Đám đông giống hệt một đàn cá mòi.  

Bơi theo bất cứ mồi nhử nào truyền thông ném xuống.  

Tôi không rảnh rỗi chơi trò tung hứng với bọn họ thêm một giây phút nào nữa.  

Tôi chạm ngón tay vào màn hình ảo.  

Một dòng trạng thái ngắn gọn được gõ ra.  

Không dùng từ ngữ hoa mỹ.  

Không đính kèm hình ảnh chỉnh sửa kỹ lưỡng.  

Không thuê đội ngũ quan hệ công chúng gò rũa câu chữ.  

"Vừa tìm thấy kịch bản tốt nhất cuộc đời."  

"Chính thức giải nghệ."  

"Đừng tìm tôi làm gì cho tốn công."  

Tôi nhấn nút đăng tải.  

Trạng thái hiển thị thành công trên trang cá nhân.  

Toàn bộ giới giải trí chắc chắn đang nháo nhào.  

Đám truyền thông hẳn đang vò đầu bứt tai.  

Chuẩn bị viết hàng chục bài phân tích dài dòng về quyết định của một ảnh hậu.  

Các nhãn hàng chuẩn bị đưa ra hợp đồng béo bở sẽ phải thu hồi lại giấy tờ.  

Khấu Thiệu lúc này có lẽ đang ôm bình oxy thở gấp trong văn phòng.  

Tôi thoát khỏi tài khoản.  

Nhấn giữ biểu tượng ứng dụng.  

Chọn gỡ cài đặt.  

Toàn bộ nền tảng ảo biến mất.  

Tôi ném điện thoại sang một bên.  

Kéo ghế gỗ.  

Cầm miếng mực nướng dính đầy sa tế đưa vào miệng.  

Vị cay xè lan tỏa.  

Một bữa ăn vỉa hè ven biển ngon hơn hẳn mấy bữa tiệc từ thiện nghìn đô vô vị.  

Đám mây xám xịt kéo ngang qua hòn đảo.  

Bà ngoại của Tiểu Tuế qua đời.  

Tuổi già sức yếu.  

Bà ra đi nhẹ nhàng trong giấc ngủ.  

Thím Đào cùng vài người dân trên đảo xắn tay áo lo liệu hậu sự.  

Tiểu Tuế ngồi thu lu trên bãi cát.  

Đầu gối co gập sát n.g.ự.c.  

Hai cánh tay vòng qua, ôm c.h.ặ.t lấy chân.  

Ánh mắt thằng bé vô hồn nhìn về phía những con sóng đang xô vào bờ kè.  

Trẻ con mồ côi sợ nhất là sự cô độc.  

Cảm giác bị bỏ lại trên thế giới này bào mòn mọi sự cứng cỏi của một đứa trẻ.  

Tôi bước tới.  

Đôi dép tông nhựa lún xuống lớp cát mềm.  

Tôi ngồi phịch xuống bãi cát.  

Kéo đầu thằng bé gục vào vai mình.  

Cánh tay tôi siết c.h.ặ.t lấy bờ vai đang run lên của nó.  

"Khóc xong rồi thì đứng dậy."  

"Thu dọn đồ đạc chuyển sang nhà chị."  

Tôi vỗ mạnh vào lưng Tiểu Tuế.  

"Từ nay về sau chị nuôi em."  

"Học phí, tiền ăn, tiền quần áo, tiền cưới vợ sau này chị lo tất."  

"Bầu trời có sập xuống, tiền trong thẻ ngân hàng của chị vẫn đủ để hai chị em ta xây biệt thự cốt thép tránh bão."  

Tôi hất cằm.  

Đưa tay lau nước mắt cho nó.  

"Nhưng tiêu tiền của chị thì phải học hành cho đàng hoàng."  

"Thi trượt môn nào, chị cắt phần ăn cá mú."  

Tiểu Tuế ngẩng đầu.  

Mắt đỏ hoe.  

"Chị... chị nói thật ạ?"  

"Thật."  

"Chị không lừa trẻ con."  

Thằng bé òa khóc.  

Không phải tiếng khóc nức nở.  

Là tiếng khóc được giải thoát.  

Tôi ôm nó.  

Để nó khóc cho đã.  

Ngô Quyện đứng cách đó không xa.  

Hắn không lại gần.  

Chỉ lẳng lặng đưa cho tôi một chai nước.  

Tôi đón lấy.  

"Uống đi."  

Hắn gật đầu.  

Rồi đi về phía nhà Thím Đào giúp khiêng đồ.  

Tang lễ đơn giản.  

Không có vòng hoa đắt tiền.  

Không có phóng viên.  

Chỉ có hàng xóm.  

Có tiếng kèn.  

Có bát cơm cúng.  

Tiểu Tuế thắp nhang.  

Tay run.  

Tôi đứng sau lưng nó.  

Đỡ vai nó.  

Sau tang lễ.  

Chúng tôi chuyển đồ của Tiểu Tuế sang nhà tôi.  

Một cái ba lô cũ.  

Vài bộ quần áo.  

Một quyển vở.  

Hết.  

"Từ nay đây là phòng của em."  

Tôi chỉ vào căn phòng nhỏ bên cạnh.  

"Giường mới, chăn mới."  

"Bát Bảo ngủ dưới đất."  

Tiểu Tuế gật đầu.  

Ôm Bát Bảo vào lòng.  

Buổi tối đầu tiên.  

Thằng bé không ngủ được.  

Tôi sang ngồi cạnh.  

Kể chuyện.  

"Ngày xưa có một cô diễn viên."  

"Cô ấy đóng phim rất giỏi."  

"Nhưng cô ấy mệt."  

"Thế là cô ấy bỏ đi."  

"Gặp một thằng bé rất dũng cảm."  

"Nó cứu một con ch.ó."  

"Rồi cô diễn viên quyết định ở lại."  

Tiểu Tuế kéo chăn.  

"Chị là cô diễn viên đó ạ?"  

"Ừ."  

"Vậy em là thằng bé dũng cảm?"  

"Ừ."  

"Ngủ đi."  

Sáng hôm sau.  

Tôi dắt Tiểu Tuế đi đăng ký học.  

Trường làng nhỏ.  

Cô giáo nhìn tôi.  

"Chị là người giám hộ?"  

"Ừ."  

"Chị gái."  

Tôi ký tên.  

Đồ Nam.  

Cô giáo cười.  

"Chăm học nhé con."  

Tiểu Tuế gật đầu lia lịa.  

Trưa.  

Chúng tôi về nhà.  

Ngô Quyện đã nấu cơm.  

Cá kho.  

Rau muống.  

"Ăn đi học sinh mới."  

Hắn gắp cho Tiểu Tuế.  

Chiều.  

Tôi dạy thằng bé làm bài.  

Toán.  

Tiếng Việt.  

Nó viết sai chính tả.  

Tôi cầm tay nó nắn nót.  

Bát Bảo nằm dưới bàn.  

Đuôi phe phẩy.  

Tối.  

Điện lại cúp.  

Ba người.  

Một con ch.ó.  

Ngồi ngoài hiên.  

Ăn dưa hấu.  

"Chị Đồ Nam."  

"Sao?"  

"Em không muốn lên tivi."  

"Ừ, không lên."  

"Em chỉ muốn ở với chị."  

"Được."  

Tôi xoa đầu nó.  

Ngô Quyện nhìn chúng tôi.  

Rồi ngẩng lên trời.  

"Đẹp."  

"Ừ, đẹp."  

Một tháng sau.  

Không có cuộc gọi nào từ đất liền.  

Không có hợp đồng.  

Không có scandal.  

Chỉ có phiếu điểm.  

Tiểu Tuế được học sinh giỏi.  

Tôi dán lên tường.  

"Thưởng."  

"Ăn cá mú."  

Thằng bé cười.  

Chạy đi ôm Bát Bảo.  

Buổi tối.  

Tôi và Ngô Quyện rửa bát.  

"Chị không hối hận chứ?"  

"Không."  

"Tôi tìm được vai diễn hay nhất đời rồi."  

"Vai gì?"  

"Làm chị."  

Hắn im lặng.  

Rồi cười.  

"Vai đó khó đấy."  

"Tôi biết."  

"Nhưng tôi đóng được."  

Gió biển thổi vào.  

Mang theo mùi muối.  

Tôi nhìn vào nhà.  

Tiểu Tuế đang ngủ.  

Bát Bảo cuộn tròn.  

Đèn dầu leo lét.  

Tôi nghĩ.  

Đây là lần đầu tiên.  

Tôi không cần diễn.  

Mà vẫn được yêu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.