Ánh Sáng Vĩnh Hằng - Chương 6
Cập nhật lúc: 24/08/2026 14:04
Tác giả: Hành Nhất Tiếu - 珩一笑
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
La Hoan ngồi trong một mảng nắng trắng xóa tràn vào văn phòng.
Cô không khỏi nheo mắt, đưa tay lên che bớt ánh sáng.
Người đàn ông trước mặt kéo rèm sáo xuống, căn phòng lập tức chìm vào một khoảng tối dịu nhẹ.
Hắn lại rót một chén trà hoa quế, đặt trước mặt cô, rồi ngồi xuống, lấy sổ và b.út ra, theo lệ thường hỏi:
“Gần đây cảm thấy thế nào rồi?”
La Hoan không đáp.
Cô không quá muốn phơi bày lòng mình cho người khác biết.
“Chúng ta quen nhau nhiều năm như vậy, cũng có thể xem như là bạn cũ rồi, đúng không?”
Hắn cười cười.
“Hơn nữa . . . cô biết đấy, chúng ta tính phí theo giờ.”
La Hoan miễn cưỡng kéo khóe môi, nụ cười nhàn nhạt như có như không.
“Bác sĩ Triệu, chiêu này của anh sắp dùng đến mòn rồi.”
“Có tác dụng là được.”
La Hoan cụp mắt, im lặng hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi lên tiếng:
“Anh ấy . . . biến mất rồi.”
“Ai? Hà Thi Tùng sao?”
“Anh ấy xuất hiện, rồi lại biến mất.”
Là một bác sĩ, lúc này điều hắn nên làm chính là lắng nghe, dẫn dắt cô nói ra những suy nghĩ chân thật nhất trong lòng.
“Ở thế giới đó, chúng tôi có một đứa con, là một bé gái. Con bé rất đáng yêu, cũng rất giống chúng tôi. Chúng tôi đã sống những ngày tháng thật sự rất hạnh phúc.”
La Hoan dừng lại một chút.
“Nhưng cuối cùng anh ấy vẫn biến mất. Anh ấy nói, bởi vì tôi không cần anh ấy nữa. Ngày chúng tôi cùng nhau leo núi, anh ấy hoàn toàn biến mất, không bao giờ trở về nữa.”
“Vậy nên, cô biết tất cả những chuyện ấy đều là giả, nhưng vẫn tình nguyện tin rằng đó mới là hiện thực?”
La Hoan im lặng, xem như thừa nhận.
Thật ra trước đó, cô đã từng mơ rất nhiều lần.
Trong giấc mơ, lúc nào cũng có Hà Thi Tùng.
Nhưng không ngoại lệ, đó đều là Hà Thi Tùng trước năm mười tám tuổi.
Cô không biết sau khi trưởng thành, anh sẽ trở thành dáng vẻ thế nào.
Có lẽ vẫn phong nhã, khí phách, có lẽ đã trở thành một người hoàn toàn khác giữa dòng đời.
Anh vốn đã rất đẹp trai.
Ít nhất, cô nhìn anh suốt bao nhiêu năm, chưa từng có lúc nào có thể phủ nhận điều đó.
Khi còn đi học, bên cạnh anh chưa bao giờ thiếu những cô gái xinh đẹp theo đuổi, nhưng khi ấy, mọi người đều truyền tai nhau rằng Hà Thi Tùng thích La Hoan.
Thật ra anh chưa từng chính thức tỏ tình với cô.
Chỉ là ngày qua ngày ở bên nhau, lâu dần, cả hai đều ngầm hiểu rằng họ đã là một đôi.
La Hoan từng định vào sinh nhật năm mười tám tuổi của anh, cô sẽ là người nói ra trước.
Cô thật sự không muốn chần chừ thêm nữa.
Dù cuối cùng có thể ở bên nhau hay không, cô cũng không muốn để bản thân phải mang theo một nỗi tiếc nuối suốt đời.
Từ khi La Hoan bước vào tuổi dậy thì, thứ tình cảm ngây ngô đầu đời cũng lặng lẽ nảy mầm.
Mà người cô thích, từ đầu đến cuối, chỉ có Hà Thi Tùng.
Cô không ngốc.
Cô nhìn ra được sự đặc biệt và thiên vị anh dành cho mình.
Thậm chí, tất cả mọi người trên thế gian này dường như đều nhìn ra.
Mỗi lần cô đau bụng kinh, anh sẽ đến căn tin mua cơm cho cô, rồi còn cẩn thận mang khay không trả về chỗ cũ.
Những hôm cô viết bài trong giờ tự học buổi tối đến mức quên cả thời gian, anh sẽ vẫn luôn ngồi chờ bên cạnh, không giục cô, cũng chẳng bỏ về trước.
Lần đầu tiên tham gia thi đấu, sau khi giành được huy chương, anh liền đeo nó lên cổ cô, nói rằng tặng cô làm kỷ niệm.
Anh còn có thể cả ngày lẫn đêm xuất hiện trước mặt cô, hết gọi “Hoan Hoan” lại lải nhải đủ chuyện, nhiều đến mức khiến người ta phát phiền.
Từng ấy dấu hiệu cộng lại, La Hoan nghĩ, xác suất cô tỏ tình thành công ít nhất cũng phải chín phần rưỡi.
Đúng lúc ấy, Hà Thi Tùng lại hẹn cô đến công viên giải trí.
Mặc dù anh mắc chứng sợ độ cao, nhưng cũng chẳng sao cả.
Ở đó còn có nhà ma, vòng quay ngựa gỗ và đủ loại trò chơi khác.
Nhà ma không thích hợp, vậy thì đi vòng quay ngựa gỗ.
La Hoan vốn không thích vòng vo.
Cho nên cô đã nghĩ kỹ rồi.
Đợi lúc gặp anh, cô sẽ hỏi thẳng:
Hà Thi Tùng, anh có thích em không?
Nếu thích, vậy chúng ta ở bên nhau nhé.
Lúc đứng dưới lầu chờ anh, cô đã tưởng tượng ra đủ loại phản ứng của anh.
Có lẽ anh sẽ bị dọa cho ngây người.
Nghĩ đến đó, cô không nhịn được bật cười.
Nhưng cô không thể ngờ rằng, lần cuối cùng cô nhìn thấy Hà Thi Tùng, dáng vẻ của anh lại thê t.h.ả.m đến vậy.
Thê t.h.ả.m đến mức ngay cả cô cũng không đành lòng nhìn lâu.
Hà Thi Tùng c.h.ế.t ở tuổi mười tám, cái tuổi đẹp đẽ nhất của một đời người.
*
Bác sĩ Triệu từng nửa đùa nửa thật nói rằng, La Hoan là một vết nhơ trong sự nghiệp hành nghề của hắn.
Nhưng hắn cũng may mắn, bởi ít nhất hắn vẫn còn có thể tiếp tục điều trị cho cô.
Sau đó, La Hoan được mẹ đón về nhà.
Mẹ cô xuống bếp, nấu ba món mặn một món canh.
Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, tóc bà đã bạc quá nửa, lưng cũng còng đi không ít.
Để cô có thể rời xa những chuyện cũ, không phải ngày ngày nhìn cảnh mà đau lòng, cha mẹ đã vét sạch tiền dành dụm, thậm chí vay thêm một khoản để mua căn hộ này.
Dù nơi đây cách chỗ làm của họ rất xa.
Mẹ gắp thức ăn vào bát cô.
“Hoan Hoan, ăn nhiều một chút. Con nhìn xem, người đã gầy thành thế nào rồi.”
La Hoan ngẩn ngơ, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Trong những giấc mộng về Hà Thi Tùng, anh cũng thường xuyên nói với cô như vậy.
“Mẹ.”
Giọng cô khô khốc, như thể mỗi một chữ thốt ra đều phải tiêu hao hết chút sức lực cuối cùng trong người.
“Con muốn đi gặp anh ấy.”
Mẹ nhìn nàng hồi lâu.
Cuối cùng, bà vẫn thỏa hiệp.
“Để mẹ đưa con đi.”
La Hoan lắc đầu.
“Con muốn đi một mình. Mẹ yên tâm, con sẽ không sao.”
Ngày hôm sau, nàng đội mũ, đeo khẩu trang rồi ra khỏi nhà.
Ngoài trời hơn hai mươi độ, nắng trong veo, vậy mà cô vẫn mặc một chiếc áo khoác rộng, quấn mình kín mít.
La Hoan đã nói dối mẹ.
Cô quay trở lại nơi từng là nhà của họ, một tòa nhà cũ từ lâu đã bị tháo dỡ rồi xây dựng lại.
Những chuyện năm xưa, dường như cũng bị những tầng lầu mới chôn sâu bên dưới, chẳng còn ai nhớ đến.
Ký ức trong đầu La Hoan quả thực đã hỗn loạn.
Rất nhiều chuyện giống như một chiếc áo len bị đan sai một mũi. Chỉ c.ầ.n s.ai một chi tiết, cả tấm áo liền trở nên rối tung.
Nhưng con đường này, nàng đã đi qua suốt mười tám năm.
Dựa vào ký ức của cơ thể, cô vẫn tìm được đến dưới nhà Hà Thi Tùng.
Cha mẹ anh chỉ có một đứa con trai duy nhất.
Sau khi anh ra đi, họ không còn khả năng sinh thêm con, cuối cùng chỉ nhận nuôi một cậu bé.
Chuyện này, cô vô tình nghe cha mẹ nhắc đến.
“Tùng” mang ý nghĩa tung hoành ngang dọc.
Cha Hà, mẹ Hà từng gửi gắm vào cái tên ấy biết bao kỳ vọng.
Chỉ tiếc, số mệnh của Hà Thi Tùng lại không chịu nổi một cái tên mang nhiều mong cầu đến vậy.
Anh ra đi quá sớm.
Còn cậu bé hiện tại, họ đặt tên là Trường Khang.
Chỉ mong nó có thể bình an, khỏe mạnh, sống một đời dài lâu.
Nhìn thấy La Hoan, cha mẹ Hà đều hơi sững người.
Dường như họ chưa từng nghĩ cô sẽ xuất hiện với dáng vẻ này.
La Hoan hỏi:
“Chú, dì . . . đồ đạc của Thi Tùng, vẫn còn giữ sao ạ?”
Mẹ Hà đáp:
“Vẫn còn. Hoan Hoan, con vào ngồi trước đi, để dì tìm.”
Một lát sau, mẹ Hà ôm ra hai chiếc thùng lớn.
Bên trên phủ một lớp bụi dày.
“Quần áo dì đều đốt cả rồi. Chỉ còn những thứ này, dì vẫn luôn giữ lại.”
“Cảm ơn dì.”
La Hoan đưa tay định nhận lấy.
Nhưng thân thể cô quá gầy yếu, đến một chiếc thùng đựng đồ lặt vặt cũng không thể tự mình nhấc lên.
Mẹ Hà đành giúp cô mang ra xe, đặt vào cốp taxi.
“Con không cần trả lại đâu. Cứ giữ lấy.”
Bà khẽ thở dài.
“Chú dì không nỡ vứt đi. Nhưng cứ nhìn thấy lại đau lòng. Chi bằng giao cho con giữ hộ.”
“Cảm ơn dì.”
“Hoan Hoan.”
Mẹ Hà nhìn nàng, giọng chậm rãi dịu xuống.
“Chuyện năm đó, con là người bị hại. Chú dì chưa từng trách con.”
Bà khẽ thở dài.
“Ngày trước, chúng ta cũng từng hy vọng sau này con sẽ trở thành con dâu của chúng ta. Đáng tiếc . . . chúng ta không có duyên phận ấy.”
“Nhưng con vẫn còn sống. Vậy thì càng phải sống cho thật tốt.”
Ngày trước, họ rất thích cô.
Một cô bé hoạt bát, thông minh, lanh lợi.
Mỗi khi họ phạt con trai mình, cô còn đứng ra chịu thay anh một phần. Khi ấy, họ vừa giận vừa thương, thậm chí còn đau lòng thay cho cô.
Chuyện xảy ra rồi, họ sao có thể nhẫn tâm để một đứa trẻ đã mất đi sinh mạng lại tiếp tục trở thành lý do để họ trút giận lên cô?
La Hoan có gì sai đâu chứ?
Một cô gái đang yên đang lành, chẳng vì lý do gì lại phải chịu đựng những nhục nhã như vậy.
Nhưng họ cũng chẳng biết nên hận ai.
Pháp luật đã đưa ra phán quyết.
Bác sĩ cũng đã tuyên bố con trai họ c.h.ế.t não.
Bọn họ còn có thể tìm ai để đòi lại công bằng?
Nỗi đau của họ, lại nên bắt ai hoàn trả?
Mẹ Hà cuối cùng ôm La Hoan một cái.
Có lẽ bởi cô đã uống t.h.u.ố.c suốt nhiều năm, thịt trên người gần như chẳng còn bao nhiêu. Cách qua mấy lớp quần áo, vẫn có thể cảm nhận được thân thể cô mỏng manh đến đáng thương.
Khóe mắt mẹ Hà ửng lên nước mắt.
Giọng bà dịu dàng như một lời dỗ dành:
“Hoan Hoan, đừng tự nhốt mình trong chuyện này nữa.”
“Thi Tùng ở trên trời, nếu nhìn thấy con như vậy, thằng bé cũng sẽ đau lòng.”
Có lẽ bà đã nhìn thấy vết sẹo trên cổ tay cô.
Cũng có lẽ, bà đã nghe được chuyện gì đó từ nơi khác.
La Hoan khẽ đáp:
“Dạ.”
Một tiếng đáp rất nhẹ.
Giống hệt câu trả lời nàng từng dành cho Hà Thi Tùng.
