Ánh Sáng Vĩnh Hằng - Chương 7

Cập nhật lúc: 24/08/2026 14:04

Tác giả: Hành Nhất Tiếu - 珩一笑

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

“La Hoan, sau khi chúng ta tốt nghiệp, đi biển chơi nhé?”

“La Hoan, em đừng suốt ngày nhìn mấy tên con trai linh tinh đó nữa, nhìn anh này.”

“La Hoan, anh có một câu muốn nói với em, anh . . . Thôi, ý anh là, sắp thi đại học rồi, cố lên.”

Được rồi, Hà Thi Tùng.

Em đã nói được rồi, anh có nghe thấy không?

Nếu anh hy vọng em có thể sống thật tốt, em sẽ nghe lời anh.

Dù rằng sẽ rất vất vả.

So với cảm giác đau đớn khi lưỡi d.a.o cứa qua động mạch, em lại thấy sống tiếp còn đau đớn hơn.

Anh không biết đâu, thật sự rất khó khăn.

Nhưng em sẽ cố hết sức, thử một lần nữa.

*

La Hoan mở chiếc thùng mà mẹ Hà tìm cho cô.

Một chiếc rương chứa đầy sách bài tập và đề thi.

Khi ấy chỉ còn hơn ba tháng nữa là đến kỳ thi đại học, rất nhiều đề anh còn chưa kịp làm xong.

Chiếc thùng còn lại đựng những món đồ linh tinh của anh.

Đến lúc này cô mới chợt nhận ra, đồ đạc của Hà Thi Tùng thật sự rất ít. Chỉ hai chiếc thùng đã có thể chứa hết tất cả.

Trước đây anh từng nói tiền tiêu vặt của mình đều đem hết cho cô tiêu, cô còn chẳng chịu tin.

Bây giờ nhìn lại, có lẽ quả thật là như vậy.

La Hoan mất cả một buổi chiều, chậm rãi xem từng món đồ một.

Rồi cô phát hiện ra một cuốn nhật ký.

Cuốn sổ tinh xảo đến mức hoàn toàn không ăn nhập với đống sách vở lộn xộn xung quanh.

Cô mở nó ra.

Chữ của Hà Thi Tùng trước giờ vẫn luôn phóng khoáng, bay bổng, chẳng mấy khi chịu nghe lời. Không ít lần còn bị giáo viên phê bình vì chữ viết quá tùy tiện.

Vậy mà trong cuốn nhật ký này, từng nét b.út lại ngay ngắn đến lạ.

Anh viết rất nhiều.

La Hoan đọc từng câu, từng chữ, lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác.

Từ lúc ánh chiều tà dần buông xuống, đọc đến khi trăng đã lên giữa trời.

Cuối cùng, đến khi cô thật sự không chịu nổi nữa.

Cô ôm cuốn sổ vào lòng, trong cơn mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng, cô tỉnh lại.

Rồi lại tiếp tục đọc.

Trang cuối cùng, anh chỉ viết vội vài dòng.

Kế hoạch tác chiến tỏ tình:

1. Mời La Hoan đi công viên giải trí.

2. Cùng La Hoan ngồi vòng quay.

(Phim thần tượng chẳng phải đều viết thế sao? Cùng nhau ngồi vòng quay tình nhân thì sẽ mãi mãi ở bên nhau.)

3. Buổi tối cùng nhau xem pháo hoa.

4. “Anh thích em. Trước đây em là bạn của anh, vậy em có bằng lòng sau khi thi đại học xong, trở thành bạn gái của anh không?”

Chú thích:

Một trận chiến sinh t.ử, chỉ được thành công, không được thất bại!!!

Phòng La Hoan không khóa cửa.

Mấy năm trước, khi cô vừa mắc bệnh trầm cảm, cô từng khóa trái cửa phòng, tự làm mình bị thương.

Sau lần đó, cha mẹ đã tháo luôn ổ khóa trên cửa phòng La Hoan.

Ngày ấy, mẹ đẩy cửa bước vào.

Cô đang quỳ dưới đất, mặt vùi vào cuốn sổ, khóc đến mức không thể tự kiềm chế.

Mẹ hoảng hốt, vội vàng chạy tới định kéo cuốn sổ ra khỏi tay cô, sợ rằng cô đã bị kích thích, lại làm chuyện dại dột.

“Không được!”

Khóe mắt La Hoan đỏ lên, cô gắt gao ôm lấy cuốn sổ.

“Không được cướp anh ấy đi!”

Sau đó, La Hoan luôn giữ thói quen lật xem cuốn nhật ký ấy.

Có những lúc chẳng hề báo trước, nước mắt đã lặng lẽ rơi xuống.

Cha mẹ cô nhìn nhau, chẳng biết phải làm thế nào.

Người ta vẫn nói chăm bệnh nhân lâu ngày cũng thành thầy, nhưng đối với căn bệnh của con gái, hai người họ thật sự đã bó tay.

Bọn họ chỉ có thể cẩn thận hơn từng chút một.

Họ biết rõ, đối với La Hoan, đây là một kiểu t.r.a t.ấ.n.

Nhưng làm cha mẹ, họ không thể chấp nhận việc cô lại xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn.

Lần thứ hai cô tự làm mình bị thương xảy ra vào năm người kia mãn hạn tù.

Trên đường, cô tình cờ gặp một người có dáng vẻ rất giống ông ta.

Bệnh tình của cô lập tức tái phát.

Vết thương lần đó sâu hơn lần trước rất nhiều, thậm chí cô còn suýt không thể cứu được.

Thật ra, bệnh tình của La Hoan đã từng có một khoảng thời gian chuyển biến tốt.

Theo lời khuyên của bác sĩ, cha mẹ đã mua cho cô một chú ch.ó nhỏ nhỏ hiền lành, để nó ngày ngày ở bên cạnh cô.

La Hoan đặt tên cho nó là Đậu Đậu.

Đậu Đậu rất quấn người, lại vô cùng hiểu chuyện.

Những năm tháng ấy, La Hoan dần trở nên vui vẻ hơn rất nhiều.

Nhưng năm năm trôi qua.

Người kia mãn hạn tù.

La Hoan lại gặp một người có cách ăn mặc tương tự.

Căn bệnh một lần nữa bùng phát, thậm chí còn nghiêm trọng hơn trước.

Cô thậm chí còn gọi cha mình là:

“Thi Tùng.”

Bọn họ bắt đầu lo sợ rằng cái c.h.ế.t của Hà Thi Tùng sẽ trở thành một ngọn núi mà La Hoan cả đời cũng không thể vượt qua.

Một nút thắt không sao tháo gỡ được.

Một kiếp nạn không cách nào hóa giải.

Nhưng vào một ngày đầu đông ấm áp, La Hoan lại khôi phục như thường.

Mấy ngày trước trời vẫn âm u.

Hiếm khi hôm nay ánh mặt trời trong trẻo như vậy, cô liền muốn ra công viên đi dạo.

Mẹ cô muốn nói lại thôi.

La Hoan nhìn bà, khẽ nói:

“Mẹ, con biết hôm đó mẹ lén đi theo con đến nhà họ Hà.”

“Hôm nay, cả nhà mình cùng đi nhé.”

Ánh mặt trời ấm áp phủ xuống.

Nơi ánh sáng chạm đến, dường như mọi yêu ma quỷ quái đều không còn chỗ để ẩn mình.

La Hoan ngồi xuống đùa với Đậu Đậu, giọng nói nhẹ tênh:

“Mẹ.”

“Con xin lỗi.”

“Những năm qua, con thật sự đã khiến hai người phải lo lắng quá nhiều.”

Mẹ cô lắc đầu.

“Hoan Hoan, ba mẹ không cần con phải đại phú đại quý.”

“Chỉ cầu con bình an, vui vẻ là được.”

Bà dùng chữ “cầu”.

Cầu cho cô bình an.

Ngày hôm đó, khi nhìn thấy La Hoan với những vết sẹo đỏ thẫm trải đầy trên người, bà thật sự chỉ muốn quỳ xuống cầu xin ông trời.

Cầu xin tất cả những chuyện này chỉ là một cơn ác mộng.

Nhưng người đau đớn đến mức muốn c.h.ế.t nhất, lại chính là La Hoan.

Cô đã tận mắt nhìn thấy Hà Thi Tùng rơi xuống trước mặt mình.

Hôm ấy, anh đến công viên giải trí nhưng không nhìn thấy cô.

Gọi điện cho cô cũng không ai nghe máy, anh chỉ có thể quay về.

Trên đường, anh tình cờ gặp La Hoan với quần áo xộc xệch, dáng vẻ thất thần.

Hà Thi Tùng lập tức biến sắc.

Anh chạy đến, hoảng hốt hỏi cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

La Hoan không sao nói thành lời.

Cô chỉ gắt gao nắm lấy tay áo anh, không ngừng khóc.

Khóc đến mức ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng chẳng thể thốt ra.

Sau khi cuối cùng hỏi được đầu đuôi sự việc, Hà Thi Tùng giận đến đỏ cả mắt.

Anh muốn đi tìm người đàn ông kia.

Anh nói nhất định phải bắt tên cưỡng h.i.ế.p đó giao cho cảnh sát.

Anh không thể để cô cứ thế chịu ấm ức.

Hà Thi Tùng nhặt một viên gạch lên, quay sang nói với cô:

“Hoan Hoan, em về nhà đi.”

“Một mình anh đi.”

“Nếu lần này gôn ta không phải trả giá, sau này ông ta sẽ càng được nước làm tới. Cho dù không phải em, ông ta cũng sẽ làm hại những cô gái khác.”

“Anh ngốc à?”

“Anh đi một mình thì làm sao đối phó được ông ta?”

“Anh đã báo cảnh sát rồi. Cảnh sát còn phải mất một lúc mới đến.”

Hà Thi Tùng dịu giọng, một vẻ dịu dàng mà nàng chưa từng thấy ở anh.

“Anh phải ngăn ông ta chạy mất.”

“Ngoan.”

“Em về nhà trước đi.”

La Hoan không ngăn được anh.

Cô vừa đau đớn vừa sợ hãi.

Trong lòng vô cớ dâng lên một nỗi bất an mãnh liệt.

Cô đứng chờ dưới lầu.

Hà Thi Tùng quanh năm vận động, sức lực vốn không nhỏ, người lại cao lớn.

Có lẽ anh sẽ không chịu thiệt.

Cô chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.

Cầu mong cảnh sát mau ch.óng tới.

Cuối cùng là cảnh sát đến trước, hay Hà Thi Tùng rơi xuống trước, La Hoan đã không còn nhớ rõ.

Nhưng cô nhớ rất rõ.

Anh ngã xuống cách cô không xa.

Máu từ mắt, mũi, miệng và tai không ngừng chảy ra.

Bên dưới thân anh, một vũng m.á.u đỏ thẫm nhanh ch.óng lan rộng.

Thân thể anh run lên vài lần.

Đôi mắt vẫn luôn hướng về phía La Hoan.

Đôi môi khẽ mấp máy.

Dường như anh còn muốn nói với cô điều gì đó.

Sau đó xe cấp cứu đến.

Anh được đưa thẳng đến bệnh viện.

Nhưng ngay khi vừa được đẩy vào phòng phẫu thuật, tim anh đã ngừng đập.

Nửa giờ sau, bác sĩ tuyên bố Hà Thi Tùng c.h.ế.t não.

Cuối cùng, người kia bị phán tội cố ý gây thương tích dẫn đến c.h.ế.t người, chịu án tù năm năm.

La Hoan mắc bệnh trầm cảm.

Cô nhớ Hà Thi Tùng.

Nhớ anh kéo lấy đuôi tóc cô.

Nhớ dáng người mạnh mẽ, nhanh nhẹn của anh trên sân cầu lông.

Nhớ anh tự mình nói với cô ba chữ:

“Anh thích em.”

Nhưng anh đã c.h.ế.t vào năm tháng mà anh thích cô nhất.

Sinh mệnh của anh, mãi mãi dừng lại ở tuổi mười tám.

Vốn dĩ, tương lai của anh, tương lai của bọn họ, vẫn còn vô số khả năng.

Có lẽ bọn họ thật sự sẽ kết hôn.

Có lẽ sẽ có một cô con gái nhỏ đáng yêu.

Vốn dĩ, điều cô mong muốn chẳng qua chỉ là được cùng anh trải qua một cuộc đời bình thường.

Hà Thi Tùng.

Em thật sự mệt mỏi quá rồi.

Em sắp không thể kiên trì được nữa.

Em uống t.h.u.ố.c, gặp bác sĩ, nuôi ch.ó, dùng hết phương pháp này đến phương pháp khác để chống lại căn bệnh của mình.

Nhưng nó vẫn ngoan cố như vậy.

Từng chút một, từng chút một, gặm nhấm sinh mệnh và ý chí của em.

Bây giờ em đã trở thành một cái vỏ rỗng.

Có lẽ từ rất lâu rồi, từ năm ấy, linh hồn của em cũng đã c.h.ế.t theo anh.

Em thật sự đã rất cố gắng.

Em đã sống theo đúng điều anh mong muốn.

Nếu một ngày em không thể tiếp tục nữa, nếu em đi xuống dưới để tìm anh . . .

Đến lúc đó, anh nhất định đừng trách em.

La Hoan ngẩng đầu.

Cô để mặc ánh nắng chiếu lên mí mắt, mãi đến khi trước mắt bắt đầu choáng váng.

Đậu Đậu chạy vòng quanh chân nàng.

La Hoan đứng yên tại chỗ.

Ánh mắt cô trống rỗng, lặng lẽ nhìn về nơi xa xăm.

Hà Thi Tùng.

Anh đã nói rồi mà.

Anh sẽ giống như ánh nắng.

Sẽ mãi mãi ở bên em.

— Hết —

Lời tác giả:

Vốn dĩ câu chuyện này có thể viết dài hơn.

Nhưng trong lúc viết, tôi vừa viết vừa khóc, thật sự không thể tiếp tục được nữa.

Vậy nên, cứ để câu chuyện ngắn ngủi mà kết thúc ở đây.

Tôi đã nghe bài “ 我用什么把你留住 - 福禄寿” rất nhiều lần.

Có một câu hát rằng:

“Nhất định phải nhìn thấy hoa nở,

Nhất định phải chờ chim én trở về,

Hãy tin rằng chúng rồi sẽ trở về,

Hãy thề sống c.h.ế.t vì những điều ấy mà tồn tại.”

Điều bài hát ấy hát lên chính là hy vọng được sinh ra từ tận cùng tuyệt vọng.

Cho nên, tôi đã để lại cho La Hoan một cái kết rộng mở hơn.

Có lẽ cô sẽ chiến thắng.

Cũng có lẽ cô sẽ thua cuộc.

Nhưng dù thế nào, cô cũng không nhất thiết phải sống thật tốt chỉ vì cha mẹ, hay chỉ vì Hà Thi Tùng.

Cô có thể sống vì chính sinh mệnh của mình.

Vì những ngày tháng rực rỡ vốn thuộc về cô.

Tôi cũng hy vọng, một ngày nào đó, cô có thể thật sự bước ra khỏi những năm tháng u tối.

Không còn sợ hãi.

Không còn tự giam mình trong quá khứ.

Có thể bình thản, khoáng đạt mà đi giữa ban ngày.

Để ánh nắng phủ lên người cô.

Và lần này, cô không cần phải đưa tay lên che mắt nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ánh Sáng Vĩnh Hằng - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD