Anh Trai Kế Là Kẻ Thù Không Độ Trời Chung - 5
Cập nhật lúc: 07/08/2026 13:02
Chương 5: Người Đứng Trước Tôi
Cuối thu.
Gió trong sân trường đã bắt đầu mang theo chút se lạnh.
Tiết học cuối cùng vừa kết thúc, tiếng chuông vang lên cũng là lúc học sinh ùa ra khỏi lớp như ong vỡ tổ.
Thẩm Dịch thu dọn sách vở, vừa đeo cặp lên vai thì Lâm Nghiên đã chạy tới.
“Tiểu Dịch, chiều nay cậu có về luôn không?”
“Có.”
“Không xem trận bóng à? Hôm nay đội khối mười hai đấu với trường Nhị Trung đấy.”
Thẩm Dịch kéo khóa cặp.
“Liên quan gì đến tôi.”
Lâm Nghiên chống cằm, cười đầy ẩn ý.
“Liên quan đến Hạ Trạch. Tớ nghe nói hôm nay nhiều nữ sinh sang cổ vũ lắm.”
Thẩm Dịch khựng lại một giây.
Rồi lập tức hừ lạnh.
“Nhiều hay ít thì kệ anh ấy.”
“Thế sao cậu dừng tay?”
“Tôi đang kéo khóa.”
“…”
Lâm Nghiên bật cười.
“Được rồi, được rồi. Cậu cứ coi như tớ chưa nói.”
Thẩm Dịch vốn định về nhà.
Nhưng khi đi ngang qua nhà thi đấu, tiếng reo hò bên trong lại khiến cậu vô thức dừng bước.
“Cố lên!”
“Hạ Trạch!”
“Hạ Trạch!”
Tiếng hò hét vang dội.
Thẩm Dịch nhíu mày.
“Nổi tiếng thật.”
Không hiểu nghĩ gì, cậu lại bước vào.
Nhà thi đấu kín chỗ.
Trên sân, Hạ Trạch mặc áo đấu màu trắng, mồ hôi thấm ướt mái tóc đen. Động tác dẫn bóng dứt khoát, từng cú ném đều gọn gàng, đẹp mắt.
“Ba điểm!”
Tiếng còi vang lên.
Khán đài bùng nổ.
Ngay cả Thẩm Dịch cũng phải thừa nhận Hạ Trạch chơi bóng rất giỏi.
Có điều…Vừa nhìn thấy gương mặt bình tĩnh ấy, cậu lại thấy ngứa mắt.
“Hừ.”
Đúng lúc này, một giọng nói phía sau vang lên.
“Cậu là Thẩm Dịch?”
Thẩm Dịch quay đầu.
Ba nam sinh mặc đồng phục trường Nhị Trung đang đứng phía sau.
Người đứng đầu cao hơn cậu nửa cái đầu, trên mặt mang nụ cười chẳng mấy thiện chí.
“Đúng. Có chuyện gì?”
Nam sinh kia khoanh tay.
“Nghe nói cậu là đối thủ của Hạ Trạch.”
“Thì sao?”
“Cũng chẳng có gì.”
Hắn cười khẩy.
“Chỉ muốn xem thử người đứng thứ hai của trường này có bản lĩnh thế nào.”
Thẩm Dịch lạnh nhạt nhìn hắn.
“Nếu muốn khiêu chiến thì tìm đúng người. Tôi không rảnh.”
Nói xong, cậu xoay người định rời đi.
Nhưng đối phương lại bước ngang, chặn đường.
“Từ từ. Tôi cho cậu đi chưa?”
Thẩm Dịch nhíu mày.
“Tránh ra.”
“Nếu không thì sao?”
Không khí lập tức căng thẳng.
Một vài học sinh gần đó đã bắt đầu chú ý.
*
“Đội trưởng!”
Trong sân, một đồng đội gọi Hạ Trạch.
“Đến lượt cậu phát bóng.”
Hạ Trạch vừa nhận bóng thì ánh mắt vô tình lướt qua khán đài.
Chỉ một cái nhìn.
Anh đã nhận ra bóng dáng quen thuộc.
Thẩm Dịch.
Nhưng…Cậu đang bị ba người vây quanh.
Sắc mặt Hạ Trạch lập tức thay đổi.
“Bóng!”
Đồng đội giục.
Hạ Trạch ném quả bóng cho người khác.
“Các cậu chơi tiếp.”
“Ơ? Cậu đi đâu?”
Anh không đáp. Chỉ xoay người chạy thẳng lên khán đài.
“Lần cuối.”
Thẩm Dịch nhìn nam sinh trước mặt.
“Tránh.”
Người kia cười nhạt.
“Nếu tôi không tránh?”
“Vậy thì…”
Thẩm Dịch còn chưa nói hết.
Một bàn tay đã giữ lấy cổ tay cậu.
Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai.
“Tiểu Dịch. Đứng sau anh.”
Thẩm Dịch ngẩn người.
Là Hạ Trạch. Anh bước lên một bước, vừa vặn chắn giữa cậu và ba nam sinh kia.
Nam sinh trường Nhị Trung cau mày.
“Anh là Hạ Trạch?”
“Ừ.”
“Chúng tôi không tìm anh.”
Hạ Trạch bình tĩnh đáp.
“Nhưng các cậu đang tìm người nhà tôi.”
Câu nói ấy khiến Thẩm Dịch sững sờ.
Người nhà…Ba nam sinh cũng cười lớn.
“Người nhà? Mới nghe nói hai người thành anh em. Anh bảo vệ em trai dữ nhỉ?”
Hạ Trạch không phủ nhận.
“Có việc gì thì nói với tôi. Đừng làm khó em ấy.”
Nam sinh kia khịt mũi.
“Nếu bọn tôi cứ thích thì sao?”
Hắn vừa dứt lời đã đưa tay định đẩy vai Hạ Trạch.
Bốp!
Hạ Trạch giữ c.h.ặ.t cổ tay hắn.
Ánh mắt vẫn bình tĩnh.
Nhưng giọng nói đã lạnh đi vài phần.
“Đừng động tay. Không tốt cho cậu.”
Nam sinh kia giật tay mãi không ra.
Sắc mặt lập tức khó coi.
“Mẹ kiếp!”
Hắn vung nắm đ.ấ.m.
Hạ Trạch nghiêng đầu tránh được.
Một giây sau.
Anh đẩy nhẹ. Đối phương lùi liền mấy bước.
Hai người còn lại lập tức xông lên.
Khán đài hỗn loạn. Tiếng hét vang khắp nơi.
“Họ đ.á.n.h nhau rồi! Thầy giám thị đâu?”
Thẩm Dịch nhìn thấy một người định đ.á.n.h lén phía sau Hạ Trạch, gần như theo bản năng lao tới.
“Cẩn thận!”
Cậu kéo mạnh cánh tay anh.
Nắm đ.ấ.m của đối phương chỉ sượt qua vai Hạ Trạch.
Hạ Trạch quay đầu.
Ánh mắt hơi đổi.
“Anh bảo em đứng sau.”
“Tôi…”
Thẩm Dịch còn chưa kịp đáp. Tên còn lại đã cầm chai nước ném tới.
Hạ Trạch lập tức ôm lấy vai cậu, xoay người.
“Bốp!”
Chiếc chai đập mạnh vào lưng anh rồi rơi xuống đất.
Thẩm Dịch mở to mắt.
“Hạ Trạch!”
Đó là lần đầu tiên cậu gọi thẳng tên anh mà trong giọng nói mang theo sự hoảng hốt.
Đúng lúc ấy.
“Các em làm gì vậy!”
Thầy giám thị cùng bảo vệ chạy tới.
Ba nam sinh trường Nhị Trung thấy tình hình không ổn liền quay đầu bỏ chạy.
Phòng y tế.
Bác sĩ trường đang sát trùng vết bầm trên lưng Hạ Trạch.
“May chỉ là chai nhựa. Nếu là vật cứng thì phiền rồi.”
Hạ Trạch khẽ gật đầu.
“Không sao.”
Bác sĩ dặn dò vài câu rồi đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại hai người.
Không khí yên tĩnh đến lạ.
Một lúc sau.
Thẩm Dịch mới lên tiếng.
“… Sao anh lại đỡ?”
Hạ Trạch cúi đầu cài lại cúc áo.
“Không nghĩ nhiều.”
“Nếu trúng đầu anh thì sao?”
“Anh đứng gần hơn.”
“Tôi hỏi…”
Thẩm Dịch siết c.h.ặ.t nắm tay.
“Tại sao?”
Hạ Trạch ngẩng đầu nhìn cậu.
Ánh mắt rất dịu.
“Vì anh là anh. Đương nhiên phải bảo vệ em.”
Câu nói ấy nhẹ đến mức gần như tan vào không khí.
Nhưng lại khiến trái tim Thẩm Dịch khẽ run lên.
Từ khi mẹ mất…Đã rất lâu rồi không có ai đứng chắn trước mặt cậu như thế.
Thẩm Dịch cúi đầu.
Nhỏ giọng nói.
“… Cảm ơn.”
Hạ Trạch hơi ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên…Anh nghe Thẩm Dịch nói cảm ơn mình.
Khóe môi anh khẽ cong lên.
“Không có gì. Đừng để trong lòng.”
Nhưng làm sao Thẩm Dịch có thể không để trong lòng được.
Suốt quãng đường về nhà hôm ấy, hình ảnh Hạ Trạch không chút do dự xoay người đỡ lấy chiếc chai vẫn lặp đi lặp lại trong đầu cậu.
Đến mức khi cả hai cùng bước qua cổng nhà, Thẩm Dịch bất giác nhìn sang vai anh.
“Thuốc bôi ở đâu?”
Hạ Trạch hơi nghiêng đầu.
“Hử?”
“… Để tối tôi…”
Cậu dừng lại, mất tự nhiên ho khẽ một tiếng.
“… Tôi giúp anh bôi t.h.u.ố.c.”
Hạ Trạch sững người.
Ánh mắt vốn luôn bình tĩnh bỗng hiện lên một tia vui mừng khó giấu.
Anh khẽ mỉm cười.
“Được.”
Chỉ một chữ ngắn ngủi.
Nhưng với Hạ Trạch, đó còn đáng giá hơn cả chiến thắng trong trận bóng vừa rồi.
