Anh Trai Kế Là Kẻ Thù Không Độ Trời Chung - 6

Cập nhật lúc: 07/08/2026 16:06

Chương 6: Bí Mật Trong Ngăn Kéo

Sau sự việc ở nhà thi đấu, mối quan hệ giữa Thẩm Dịch và Hạ Trạch có chút thay đổi.

Không còn căng thẳng như trước.

Nhưng cũng chưa thể gọi là hòa hợp.

Ít nhất Thẩm Dịch sẽ không cố tình đi đường vòng để tránh mặt Hạ Trạch nữa.

Buổi tối.

Hạ Trạch đang ngồi trong phòng làm bài tập.

Tiếng gõ cửa vang lên.

“Cốc… cốc…”

“Mời vào.”

Cửa mở hé.

Thẩm Dịch đứng ngoài, trên tay cầm một tuýp t.h.u.ố.c và hộp băng gạc.

“… Bố bảo tôi mang lên.”

Hạ Trạch nhìn cậu, ánh mắt khẽ cong.

“Ừ. Để đó cũng được.”

Thẩm Dịch đặt t.h.u.ố.c xuống bàn.

Định quay người rời đi.

Bỗng nhớ đến câu nói ban chiều của mình.

“…”

Cậu khựng lại vài giây.

Rồi cứng nhắc lên tiếng.

“Áo.”

Hạ Trạch ngước mắt.

“Hử?”

“Cởi ra.”

“…”

Lần này đến lượt Hạ Trạch ngây người.

Thẩm Dịch lập tức nhận ra lời mình nói có vấn đề.

Tai đỏ bừng.

“Ý tôi là…”

“Bôi t.h.u.ố.c. Anh đừng nghĩ lung tung.”

Khóe môi Hạ Trạch khẽ nhếch lên.

“Anh chưa nghĩ gì.”

“…”

“Em tự khai rồi.”

Thẩm Dịch lập tức quay mặt đi.

“Tôi không bôi nữa.”

Nói xong liền định bước ra ngoài.

Hạ Trạch nhanh tay giữ lấy cổ tay cậu.

“Anh xin lỗi. Không trêu em nữa.”

Giọng nói dịu xuống thấy rõ.

Thẩm Dịch mím môi.

Một lúc sau mới quay lại.

“Ngồi xuống.”

“Ừ.”

Áo được cởi xuống. Trên lưng Hạ Trạch vẫn còn một mảng bầm tím.

Thẩm Dịch cau mày.

“Đau không?”

“Không.”

“Đừng nói dối.”

“…”

Hạ Trạch cười nhẹ.

“Hơi đau.”

Thẩm Dịch mở nắp t.h.u.ố.c. Động tác rất vụng về.

Bông gòn vừa chạm vào vết thương Hạ Trạch hơi khựng lại.

“Nặng tay?”

“Xin lỗi.”

“Tôi…”

“Không sao.”

Anh nghiêng đầu nhìn cậu.

“Em cứ bôi.”

Đây là lần đầu tiên Hạ Trạch gọi cậu là “em” một cách tự nhiên đến vậy.

Thẩm Dịch không phản bác.

Cũng không biết vì sao.

Có lẽ lúc này cậu chẳng còn tâm trí đâu để ý đến cách xưng hô nữa.

Bôi t.h.u.ố.c xong Thẩm Dịch thu dọn đồ.

“Xong rồi.”

“Cảm ơn.”

“Tôi chỉ trả lại.”

“Hử?”

“Hôm nay anh giúp tôi.”

“Tôi giúp anh.”

“Hòa.”

Hạ Trạch nhìn gương mặt nghiêm túc của cậu.

Khẽ cười.

“Được.”

Những ngày sau.

Hai người dần hình thành một sự ăn ý kỳ lạ.

Buổi sáng Hạ Trạch luôn ra khỏi nhà sớm hơn vài phút. Đến cổng mới dừng xe đợi.

Thẩm Dịch bước ra nhìn thấy anh lại giả vờ như không nhìn thấy.

Sau đó…Vẫn đạp xe song song với anh đến trường.

Tan học.

Hai người cũng cùng về.

Chỉ là suốt quãng đường gần như không nói chuyện.

Lâm Nghiên nhìn mà chỉ biết lắc đầu.

“Hai người đúng là kỳ lạ.”

“Cãi nhau thì không. Thân thiết cũng chẳng phải. Nhưng ngày nào cũng dính nhau.”

Thẩm Dịch lạnh nhạt đáp.

“Chỉ tiện đường.”

Lâm Nghiên cười đầy ẩn ý.

“Ừ. Tiện đường.”

Cuối tuần. Hai người lớn ra ngoài thăm họ hàng.

Trước khi đi, mẹ Hạ Trạch còn không quên dặn dò.

“Hai đứa nhớ ăn cơm đúng giờ. Nếu đói thì mẹ có nấu canh trong tủ lạnh.”

“Vâng.”

Sau khi cánh cửa đóng lại Căn nhà lập tức trở nên yên tĩnh.

Thẩm Dịch đang ngồi làm đề. Bỗng nhớ ra chiếc tai nghe Bluetooth của mình không thấy đâu.

Cậu tìm khắp phòng.

Không có.

Phòng khách.

Không có.

Ban công.

Vẫn không.

“Tìm gì vậy?”

Giọng Hạ Trạch vang lên phía sau.

“Tai nghe.”

“Màu trắng?”

“Ừ.”

“Anh nhớ hôm qua cậu để trong phòng anh.”

“Sao lại ở phòng anh?”

“Hôm qua em sang lấy sách.”

“…”

Thẩm Dịch cố nhớ.

Đúng là có chuyện đó.

“Tôi vào lấy.”

“Ừ.”

Hạ Trạch đang ở dưới bếp rót nước nên chỉ gật đầu.

Phòng của Hạ Trạch vẫn sạch sẽ như mọi khi.

Sách được xếp ngay ngắn.

Quần áo gấp gọn.

Không hề giống phòng con trai mười tám tuổi.

Thẩm Dịch tìm quanh bàn học.

Không thấy.

Tìm trên giá sách.

Cũng không.

“Ở đâu nhỉ…”

Đúng lúc ấy.

Một ngăn kéo dưới cùng hơi hé mở.

Thẩm Dịch nghĩ tai nghe có thể bị rơi vào đó.

Cậu ngồi xuống.

Kéo ngăn kéo ra.

Giây tiếp theo.

Động tác của cậu khựng lại.

Bên trong…Không phải tai nghe.

Mà là một chiếc hộp giấy màu xanh.

Bên trên đặt ngay ngắn một tấm huy hiệu học sinh.

Thẩm Dịch vô thức cầm lên.

Đó là huy hiệu “Học sinh xuất sắc” của năm lớp Mười.

Phía sau còn dán một mảnh giấy nhỏ.

Chúc mừng Thẩm Dịch.

“…”

Tim cậu khẽ đập mạnh.

Thẩm Dịch mở chiếc hộp.

Bên trong còn có rất nhiều thứ.

Một tấm vé xem trận chung kết bóng rổ của trường.

Cậu nhớ rất rõ.

Đó là lần đầu tiên cậu tham gia đội cổ vũ.

Một chiếc dây buộc cổ tay màu xanh.

Là món đồ cậu từng làm rơi ở hội thao năm ngoái.

Một tờ giấy khen đã được ép plastic.

Tên người được khen thưởng.

Thẩm Dịch.

Còn có…

Một xấp ảnh.

Ảnh trong lễ khai giảng.

Ảnh hội thao.

Ảnh cậu đứng phát biểu dưới cờ.

Ảnh cậu ngủ gục trong thư viện.

Ảnh cậu cười với bạn bè.

Thậm chí có cả những tấm ảnh mà chính Thẩm Dịch cũng không biết mình từng bị chụp.

Tất cả đều là…Cậu.

“Tách.”

Một tiếng động nhỏ vang lên sau lưng.

Thẩm Dịch cứng người.

Cậu quay đầu.

Hạ Trạch đang đứng ở cửa phòng.

Trên tay vẫn cầm cốc nước.

Nhưng khi nhìn thấy chiếc hộp đang mở, sắc mặt anh lập tức thay đổi.

Hai người nhìn nhau.

Căn phòng rơi vào yên lặng.

Hạ Trạch bước tới rất nhanh.

Anh khẽ lấy chiếc hộp từ tay Thẩm Dịch, đóng nắp lại.

Giọng nói vẫn bình tĩnh như thường.

Nhưng bàn tay cầm hộp lại siết rất c.h.ặ.t.

“… Đừng xem.”

Thẩm Dịch vẫn chưa hoàn hồn.

“Cái này…Là gì?”

Hạ Trạch im lặng.

“Tại sao…Anh lại giữ nhiều đồ của tôi như vậy?”

Không khí như đông cứng.

Rất lâu sau.

Hạ Trạch mới khàn giọng nói.

“… Xin lỗi. Anh không nên để em nhìn thấy.”

Thẩm Dịch ngây người.

“Anh…”

“Đừng nói.”

Hạ Trạch cúi mắt.

“Ít nhất…Bây giờ đừng nói.”

Lần đầu tiên, Thẩm Dịch nhìn thấy Hạ Trạch lộ ra vẻ bối rối đến vậy.

Không còn là người luôn bình tĩnh.

Không còn là học trưởng hoàn hảo.

Chỉ là một chàng trai đang cố giấu đi một bí mật rất quan trọng.

Nhìn chiếc hộp được anh ôm c.h.ặ.t trong lòng, trong đầu Thẩm Dịch bỗng hiện lên vô số câu hỏi.

Vì sao Hạ Trạch lại cất giữ những món đồ liên quan đến mình?

Từ khi nào?

Và… vì lý do gì?

Nhưng điều khiến cậu bối rối nhất không phải là những món đồ ấy.

Mà là ánh mắt của Hạ Trạch khi nhìn chiếc hộp.

Trong khoảnh khắc đó…Ánh mắt ấy dịu dàng đến mức khiến trái tim Thẩm Dịch vô thức đập lệch một nhịp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.