Anh Trai Kế Là Kẻ Thù Không Độ Trời Chung - 7
Cập nhật lúc: 07/08/2026 16:06
Chương 7: Hóa Ra Anh Luôn Biết
Đêm hôm đó Thẩm Dịch gần như không ngủ.
Mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh chiếc hộp trong ngăn kéo của Hạ Trạch lại hiện lên rõ mồn một.
Những tấm ảnh.
Những tờ giấy khen.
Chiếc dây đeo cổ tay.
Tấm huy hiệu học sinh xuất sắc.
Tất cả đều liên quan đến cậu.
Nếu chỉ là vô tình giữ lại một hai món thì còn có thể giải thích.
Nhưng nhiều đến như vậy…Không thể là trùng hợp.
Thẩm Dịch xoay người, nhìn lên trần nhà.
Rốt cuộc Hạ Trạch đang giấu cậu chuyện gì?
Sáng hôm sau.
Thẩm Dịch xuống tầng sớm hơn mọi ngày. Trong đầu cậu đã nghĩ sẵn rất nhiều câu hỏi. Chỉ cần gặp Hạ Trạch, cậu nhất định sẽ hỏi cho rõ.
Thế nhưng khi xuống đến phòng khách, người đàn ông trung niên đang ngồi đọc báo liền ngẩng đầu.
“Dậy rồi à?”
“Dạ.”
“Bố.”
“Hạ Trạch đâu?”
“Bảy giờ sáng nó đã đi rồi.”
Thẩm Dịch khựng lại.
“Đi sớm vậy?”
“Hình như hôm nay đội bóng rổ phải tập thêm.”
“…”
Cậu nhìn chiếc ghế trống đối diện.
Không hiểu sao trong lòng lại có chút hụt hẫng.
Đến trường.
Tiết đầu tiên là Toán. Thầy giáo đang giảng bài trên bục.
Thẩm Dịch chống cằm nhìn bảng. Nhưng đầu óc hoàn toàn không tập trung.
“Thẩm Dịch.”
Giọng thầy vang lên.
“Em giải câu này.”
Cậu giật mình đứng dậy.
Nhìn đề bài.
Não trống rỗng.
Lâm Nghiên ở phía sau lén huých nhẹ vào ghế, thì thầm.
“Trang ba mươi hai.”
Thẩm Dịch hoàn hồn, nhanh ch.óng trình bày lời giải.
May mà vẫn đúng.
Thầy giáo gật đầu.
“Ngồi xuống đi.”
Sau tiết học, Lâm Nghiên kéo cậu ra hành lang.
“Cậu bị làm sao vậy? Từ sáng đến giờ cứ như mất hồn.”
“Tôi bình thường.”
“Bình thường cái gì.”
“Cậu vừa rồi còn nhìn nhầm sách.”
“…”
Thẩm Dịch mím môi.
Cậu không thể nói với Lâm Nghiên về chuyện chiếc hộp kia.
“Chỉ là ngủ không ngon.”
Lâm Nghiên nghi ngờ nhìn cậu.
“Thật không?”
“Ừ.”
Buổi trưa.
Thẩm Dịch vừa bước vào căn tin thì đã nhìn thấy Hạ Trạch.
Anh đang đứng xếp hàng mua cơm.
Bên cạnh là mấy nam sinh trong đội bóng.
Một người khoác vai anh, cười lớn.
“Hạ Trạch. Chiều nay đi ăn lẩu nhé.”
“Không được.”
“Tại sao?”
“Về nhà.”
“Cậu đúng là con ngoan.”
“Ha ha.”
Mọi người cười ầm lên.
Chỉ có Hạ Trạch mỉm cười rất nhạt.
Thẩm Dịch nhìn một lúc rồi quay đi.
Không hiểu sao nhìn thấy anh cười với người khác, trong lòng cậu lại có chút khó chịu.
“Chắc vì bình thường anh ấy chẳng bao giờ cười với mình.”
Cậu tự tìm một lý do.
Đúng lúc ấy.
Một khay cơm được đặt xuống đối diện.
Hạ Trạch ngồi xuống.
“Ở đây còn chỗ.”
“…”
“Tôi đâu bảo anh ngồi.”
“Anh hỏi rồi.”
“Hỏi khi nào?”
“Hai giây trước.”
“…”
Thẩm Dịch nghẹn lời.
Rõ ràng anh chẳng hề mở miệng.
Hạ Trạch nhìn vẻ mặt cậu, khóe môi hơi cong.
“Đùa em thôi.”
“…”
Đây là lần đầu tiên Thẩm Dịch thấy Hạ Trạch chủ động đùa.
Lại còn…
Gọi cậu là “em” một cách tự nhiên.
Cậu cúi đầu ăn cơm, giả vờ như không để ý.
Nhưng vành tai đã hơi đỏ.
Ăn được một nửa.
Hạ Trạch đột nhiên gắp sang bát cậu một miếng cá.
“Ăn đi.”
Thẩm Dịch ngẩng đầu.
“Tôi không thích cá.”
“Em thích.”
“Tôi…”
Cậu định phản bác.
Nhưng rồi khựng lại.
Đúng là…Cậu thích ăn cá.
Chỉ là rất ghét phải gỡ xương.
Nhìn miếng cá trong bát.
Đã được gỡ sạch xương.
Thẩm Dịch cau mày.
“Sao anh biết?”
Hạ Trạch cầm đũa, bình thản đáp.
“Đoán.”
“Đoán mà biết tôi ghét gỡ xương cá?”
“…”
“Đoán.”
Thẩm Dịch nhìn anh chằm chằm.
Rõ ràng là nói dối.
Buổi chiều.
Tiết thể d.ụ.c.
Thầy giáo cho cả lớp chạy ba vòng sân.
Mới chạy được một vòng rưỡi.
Một nữ sinh phía trước đột nhiên ngã xuống.
Mọi người lập tức dừng lại.
Thẩm Dịch cũng chạy tới.
“Cậu không sao chứ?”
“Cổ chân…”
“Hình như bị trẹo.”
Thầy giáo nhanh ch.óng gọi hai nam sinh đưa bạn ấy lên phòng y tế.
Mọi người giải tán.
Thẩm Dịch cũng chuẩn bị quay về lớp.
Bỗng nghe thấy phía sau có người gọi.
“Tiểu Dịch.”
Là Hạ Trạch.
Anh từ sân bóng bên cạnh đi sang.
Trên tay cầm một chai nước.
“Uống đi.”
“Tôi có.”
“Em quên mang.”
“…”
Thẩm Dịch mở cặp.
Quả nhiên.
Chai nước vẫn nằm trên bàn học.
Anh lại đoán đúng.
“Cảm ơn.”
Cậu nhận lấy.
Lần này không từ chối nữa.
Hạ Trạch nhìn cậu uống nước, ánh mắt dịu dàng hơn bình thường.
“Chạy xong nhớ thả lỏng chân. Không tối sẽ đau.”
Thẩm Dịch nhìn anh.
“Sao anh biết?”
“Anh cũng từng vậy.”
“Ừ.”
Tan học.
Hai người cùng đạp xe về.
Đi được nửa đường Thẩm Dịch bỗng dừng trước một cửa hàng bánh nhỏ.
Hạ Trạch cũng dừng theo.
“Muốn mua bánh?”
“…”
Thẩm Dịch ngạc nhiên.
“Sao anh biết?”
“Thứ Sáu nào em cũng mua.”
“…”
Lần này.
Thẩm Dịch hoàn toàn sững sờ.
“Cả chuyện này anh cũng biết?”
Hạ Trạch hơi khựng lại.
Biết mình lỡ lời.
“Anh…Đoán.”
“Tôi không tin.”
Thẩm Dịch bước xuống xe.
Nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh đừng nói đoán nữa. Không ai có thể đoán được tôi thích ăn gì. Không ai đoán được tôi quên mang nước. Cũng không ai đoán được thứ Sáu nào tôi cũng mua bánh.”
“Hạ Trạch.”
“Rốt cuộc…Anh biết những chuyện đó bằng cách nào?”
Không khí giữa hai người bỗng trở nên yên tĩnh.
Hạ Trạch siết nhẹ tay lái.
Ánh mắt d.a.o động.
Một lúc rất lâu sau.
Anh mới khẽ cười.
“Bởi vì…Anh để ý em.”
Chỉ bốn chữ.
Lại khiến trái tim Thẩm Dịch như bị ai đó gõ mạnh.
Để ý?
Anh để ý cậu…
Đến mức nhớ được cả những thói quen nhỏ nhặt ấy sao?
Thẩm Dịch nhất thời không biết phải đáp thế nào.
Đúng lúc ấy, ông chủ tiệm bánh cười gọi.
“Tiểu Dịch! Hôm nay vẫn là bánh sữa chứ?”
Thẩm Dịch vô thức gật đầu.
“Dạ.”
Ông chủ vừa gói bánh vừa cười.
“Anh trai cháu hôm nào cũng hỏi bác loại này còn không.Hôm nay may vẫn còn một cái cuối.”
Thẩm Dịch quay phắt sang nhìn Hạ Trạch.
“… Anh?”
Ông chủ vẫn vô tư nói tiếp.
“Tuần trước hết hàng, anh cháu còn nhờ bác giữ lại cho cháu đấy. Đúng là thương em.”
Trong khoảnh khắc ấy.
Thẩm Dịch hoàn toàn ngây người.
Hạ Trạch đứng bên cạnh chỉ biết bất lực xoa sống mũi.
Anh vốn không định để cậu biết.
Nhưng bí mật…Lại bị người khác vô tình nói ra mất rồi.
Còn Thẩm Dịch cầm túi bánh còn nóng trong tay, lần đầu tiên nhận ra…
Có lẽ, từ rất lâu trước khi trở thành người một nhà, Hạ Trạch đã âm thầm dõi theo từng sở thích, từng thói quen của cậu.
Chỉ là trước đây…
Cậu chưa từng ngoảnh đầu nhìn lại.
