Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 105
Cập nhật lúc: 23/04/2026 00:26
Đứa lớn, đứa thứ hai không rảnh rỗi, đang ở gian nhà chính gấp rút làm bài tập nghỉ hè, đứa thứ ba liền chơi ở trong sân với Nghiêm Tiểu Cường, chơi đá bóng với nhau.
Ban đầu còn chơi rất vui, nhưng không lâu sau đã nghe được tiếng khóc của đứa thứ ba, Kiều Tĩnh An đi ra từ sau nhà, còn chưa tới gian nhà chính đã nghe thấy tiếng khóc của một đứa trẻ con.
Chạy ra ngoài, thấy Nghiêm Tiểu Cường bị đứa thứ hai đè xuống đất đ.á.n.h, miệng đứa thứ hai còn hùng hùng hổ hổ.
Kiều Tĩnh An chạy nhanh tới kéo hai đứa ra ra: “Làm sao vậy? Đang yên đang lành sao lại đ.á.n.h nhau?”
Đứa thứ hai cả giận nói: “Nó đ.á.n.h em ba trước, là lỗi của nó.”
Nghiêm Tiểu Lan phản bác: “Nói bậy, em trai tôi không đ.á.n.h người, là tự nó ngã xuống.”
Kiều Tĩnh An nhìn về phía đứa lớn đáng tin nhất: “Con có nhìn thấy không?”
Đứa lớn lắc lắc đầu: “Chúng con vừa đi ra đã nhìn thấy em ba ngã lăn trên đất khóc.”
Tào Mỹ Hoa và bà Nghiêm gấp gáp chạy tới.
“Tiểu Cường của mẹ, con làm sao vậy, ai đ.á.n.h con?” Tào Mỹ Hoa đau lòng không thôi.
Nghiêm Tiểu Cường khóc lớn tiếng hơn: “Chúng nó đ.á.n.h con.”
Tào Mỹ Hoa tức giận chỉ vào mũi Kiều Tĩnh An: “Cô dạy dỗ con cái kiểu gì đấy, sao lại có thể để con tùy tiện đ.á.n.h người thế!”
Đứa lớn trợn mắt nhìn về phía Tào Mỹ Hoa: “Cô nói ai đấy, ai cho cô chỉ tay vào mẹ cháu, cô mà còn chỉ tay nữa là cháu cắt tay của cô đấy!”
“Nhóc con, tao còn không dạy dỗ được mày hả.”
“Cô mới là nhóc con, cô cho rằng cháu sợ cô sao, ngay cả cơm cũng không biết nấu, chưa từng nhìn thấy người mẹ nào vô dụng như vậy!”
Kiều Tĩnh An còn chưa kịp ngăn cản thì Tào Mỹ Hoa và đứa thứ hai đã mỗi người một câu mắng nhau rồi, càng nói càng không ra làm sao cả.
“Được rồi!” Kiều Tĩnh An hét lớn một tiếng.
“Không phải chỉ là mâu thuẫn của trẻ nhỏ, cãi vã đ.á.n.h nhau thôi sao! Có cái gì ghê gớm đâu.” Ánh mắt Kiều Tĩnh An sắc bén nhìn về phía Tào Mỹ Hoa: “Cô là người lớn mà còn so đo với đứa trẻ con, có xấu hổ không? Cô không biết xấu hổ thì cô thử hỏi phó sư trưởng Nghiêm xem anh ta có xấu hổ không?”
“Cô...” Tào Mỹ Hoa giận đến giậm chân, bà Nghiêm vừa mới đuổi tới gắt gao kéo cô ta lại.
Nghiêm Tiểu Cường và đứa thứ ba bị chuyện vừa rồi dọa cho ngã ra.
Kiều Tĩnh An ôm lấy đá thứ ba, lau sạch nước mắt trên gương mặt tròn nhỏ: “Nói cho mẹ xem, tại sao lại khóc?”
Đứa thứ ba ôm cổ mẹ: “Anh ấy muốn mang bóng của con xuống dưới núi đá, con không cho phép, anh ấy cứng rắn muốn đá, con ôm lấy không cho anh ấy đá, anh ấy lại đá vào bóng, thế là con ngã xuống.” Đứa thứ ba sờ sờ cái m.ô.n.g, nước mắt lã chã nói: “Cái m.ô.n.g của con thật là đau!”
Kiều Tĩnh An nhìn về phía Tào Mỹ Hoa: “Nghe chưa? Là con nhà cô gây sự trước.”
“Dựa vào đâu mà nói con nhà tôi gây chuyện chứ, con nhà tôi chỉ đá bóng thôi, nhà cô hẹp hòi không cho đá, tự mình ngã xuống còn đ.á.n.h con nhà tôi, cô còn lý luận hả?”
“Bóng có phải của nhà cô không? Con tôi không phải là vì con cô cứng ngang ngạnh đòi đá nên ngã xuống sao?”
“Vậy là đứa con thứ hai nhà cô có thể đ.á.n.h con trai tôi ư?”
“Không được! Hai nhà chúng ta đều có chỗ không đúng, trước tiên con cô xin lỗi thằng ba, thằng hai nhà tôi, tôi bảo thằng hai nói xin lỗi con trai cô, chuyện này cứ tính như vậy đi.”
Tào Mỹ Hoa cả giận nói: “Không có chuyện dễ dàng thế đâu, tôi nói cho cô biết, đừng nghĩ cứ như vậy mà lừa bịp cho qua, nhà họ Tào tôi không phải dễ bị bắt nạt đâu.”
Kiều Tĩnh An nhìn về phía bà Nghiêm: “Bác, bác nói thế nào?”
“Làm theo lời cô nói đi!” Bà ấy đ.á.n.h nhịp!
Bà Nghiêm đẩy cháu trai một cái: “Xin lỗi em trai đi, nói không nên mang bóng xuống dưới núi đá.”
Nghiêm Tiểu Cường ngoan ngoãn nói xin lỗi.
Đứa thứ hai không cần ai bảo, hào phòng nói xin lỗi Nghiêm Tiểu Cường: “Nếu như cậu tức giận, tôi cho cậu đ.á.n.h lại.”
Nghiêm Tiểu Cường xua xua tay: “Không cần, tôi cũng làm sai mà, tôi chỉ muốn thử xem bóng có thể bay xa đến đâu thôi.”
Đứa lớn nghiêm túc nói: “Dưới núi là nhà người khác, đá hỏng nhà người ta thì làm sao?”
Đứa thứ ba chạy tới kéo tay anh cả: “Đúng vậy, ruộng ngô nhà Tôn Đại Oa ở dưới núi vừa bị c.h.ặ.t, trên đất còn gốc ngô, vừa cứng vừa nhọn, sẽ chọc thủng bóng mất.”
Nghiêm Tiểu Cường ngượng ngùng nói: “Tôi không biết, sau này sẽ không như vậy nữa.”
Đứa thứ hai làm bộ như người lớn, vỗ vỗ bả vai thằng bé: “Biết sai thì sửa, vậy sau này chúng ta vẫn là bạn tốt.”
“Ừm.” Nghiêm Tiểu Cường vui vẻ gật đầu một cái.
Giống như là mở màn trận quần đấu, mấy thằng nhóc lại hòa hảo như lúc ban đầu.
Kiều Tĩnh An cười với bà cụ Nghiêm: “Bác vào nhà uống cốc trà không?”
Bà cụ Nghiêm lắc đầu một cái: “Trong nhà còn có chuyện, tôi về bận rộn trước.”
Lúc bà cụ Nghiêm đi còn lôi cả Tào Mỹ Hoa theo.
Buổi tối Hạ Huân về, Kiều Tĩnh An nói chuyện ầm ĩ xảy ra hôm nay với anh, Hạ Huân nói: “Không có chuyện gì đâu, phó sư trưởng Nghiêm là người biết phân phải trái. Lại nói, bọn nhỏ cãi nhau ầm ĩ thôi mà, không có gì đâu.”
Ngoài miệng thì nói không có gì, nhưng Hạ Huân lại sải bước đến phòng phía tây, trước tiên khen ngoại đứa thứ hai dũng cảm bảo vệ anh em là chuyện tốt. Nhưng nụ cười trên mặt đứa thứ hai còn chưa kịp hạ xuống thì đã lập tức bị đ.á.n.h, oa một tiếng khóc lên.
“Khen ngợi con là vì còn làm đúng, giữa anh em chính là nên như thế. Còn đ.á.n.h con là vì con làm sai, biết sai chỗ nào chưa?”
Đứa thứ hai khóc mà nước mắt nước mũi tèm lem: “Con không nên mắng mẹ Nghiêm Tiểu Cường! Nhưng mà cô ấy chỉ tay vào mẹ con trước, cô ấy cũng không đúng.”
Hạ Huân còn không biết có một đoạn như vậy, vợ anh hoàn toàn không nói.
