Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 106
Cập nhật lúc: 23/04/2026 00:27
“Mẹ Nghiêm Tiểu Cường nói cái gì?”
Hỏi rõ kết quả cuộc cãi vã, Hạ Huân cầm khăn lau nước mắt cho nó: “Được rồi, bảo vệ mẹ cũng là đúng, cha không nên đ.á.n.h con.”
“Vậy, lần sau con có được tiếp tục phát huy không?”
Hạ Huân trừng mắt nhìn nó một cái: “Bình thường thu liễm một chút cho cha, xằng bậy đến không có phép tắc gì cả.”
Nhà họ Nghiêm bên này, Tào Mỹ Hoa vô cùng tức giận, cô ta không dám nói gì mẹ chồng, liền mắng con trai, con gái.
Học binh Nghiêm về, hai đứa nhỏ nước mắt lã chã nhìn anh ta.
“Làm sao thế?”
“Còn có thể làm sao nữa chứ? Con trai anh để cho con nhà bên cạnh đ.á.n.h! Đúng là đồ nhu nhược!”
Học binh Nghiêm đã hiểu rõ cô ta đến không thể hiểu hơn nữa, cô ta nói thì không thể tin hoàn toàn, quay đầu đi vào phòng bếp tìm bà Nghiêm.
“Mẹ, sao bọn nhỏ lại khóc thế?”
Bà Nghiêm chậm rãi nhìn anh ta một cái, cả đời này của bà ấy, chồng mất sớm, thứ kiêu ngạo nhất chính là đào tạo ra được một đứa con trai ưu tú như vậy, không ngờ ở phương diện cưới vợ lại bị thua thiệt.
Bà Nghiêm than thở, kể lại chuyện ngày hôm nay một lần.
“Nói ra thì cũng chỉ là trẻ con cãi nhau, đứa nào cũng sai, cũng không phải chuyện lớn gì. Tiểu Cường nhà chúng ta và ba đứa con trai nhà bên cạnh đều đã hòa hảo lại rồi, vợ con lại nhất định c.ắ.n mãi không buông.”
Học binh Nghiêm cau mày: “Mẹ đừng quan tâm tới nữa, con đi hỏi cô ta.” Thật sự cho rằng ủy ban cách mạng sẽ quản người trong bộ đội bọn họ sao? Phải nhìn người mà thiên vị cho đúng, ngay cả người khác cũng thấy bất thường.
Chuyện này bên nhà họ Nghiêm là tình hình gì thì Kiều Tĩnh An không biết, dù sao ngày hôm sau bà Nghiêm đã dẫn cháu trai, cháu gái tới chơi, Kiều Tĩnh An cười tiếp đãi.
Bà ấy ngồi ở cửa khâu đế giày, Kiều Tĩnh An trò chuyện đôi câu với bà ấy thì đi làm chuyện riêng của mình.
Mấy đứa nhỏ trong sân chơi đùa hi hi ha ha.
Không cần người gọi, chơi một hai tiếng là đám nhỏ nhà họ Hạ đã tự chạy vào nhà rót nước tự uống.
Đứa thứ hai còn vô cùng thân mật mà rót nước cho hai đứa trẻ nhà họ Nghiêm.
Lần này Nghiêm Tiểu Cường đã thật sự bị anh hai nhà họ Hạ thu phục, anh hai nhà họ Hạ thật tốt, cho thằng bé bánh quy nhỏ để ăn, lại còn rót nước cho thằng bé uống nữa!
Đứa thứ hai tỉ mỉ dặn dò thằng bé: “Uống chậm một chút, đừng để bị sặc.”
Đứa lớn rót thêm nước vào trong cốc cho mẹ, Kiều Tĩnh An đặc b.út xuống, nhận lấy nước đứa lớn đưa tới, nhìn đứa thứ hai ra vẻ biểu diễn, cùng với đứa bé Nghiêm Tiểu Cường chân thành mắt sáng như sao xui xẻo này.
Từ hôm đó về sau, không biết là bà Nghiêm thật sự thích nước trà nhà cô, hay là làm sao mà cách một hai ngày sẽ đến cửa tìm cô tán gẫu, thật ra thì cũng chẳng có chuyện gì, nhưng bà ấy chính là ba ngày hai bữa sẽ phải tới một lần.
Kiều Tĩnh An cũng sắp không chịu nổi rồi.
Cô vốn chính là một người rất chú trọng không gian riêng tư, kết quả có người ở sát vách dăm ba bữa lại tới một lần, vừa ngồi xuống thì chính là nửa ngày, còn không tiện đuổi người ta đi nữa.
Chuyện này đã biến thành chướng ngại tâm lý của cô rồi.
Ngày hôm đó, bà ấy vừa mới đi, trong đầu cô vừa nghĩ ngày mai hay là ngày kia bà ấy lại tới một chuyến thì trong lòng lại sầu não.
Hạ Huân ở bên cạnh nhìn cô vò đầu bứt tai, cười nói: “Em cứ kiên trì giữ vững đi, chờ khai giảng là xong rồi.”
Mắt Kiều Tĩnh An đều sáng lên: “Nói vậy là sao?”
“Nghe học binh Nghiêm nói, hai đứa nhỏ đều phải về thành phố đi học, nhất định bà ấy phải trở về.”
“Bà ấy thường xuyên tới nhà chúng ta làm gì chứ, em thấy bà ấy cũng không phải là bà ấy thích em nên mới đến nhà chúng ta.” Kiều Tĩnh An vô cùng khó hiểu.
Hóa ra là vì bà ấy muốn ở lại chỗ này nên mới đến chỗ này tạo quan hệ hàng xóm tốt với cô. Dẫu sao mỗi lần bọn chị Vương, chị Tôn, chị Trịnh đến tìm cô, bà ấy cũng nhiệt tình lôi kéo quan hệ với các cô ấy.
Còn nếu như không phải vì muốn ở lại thì bà ấy là vì cái gì?
Hạ Huân hôn cô một cái: “Bây giờ bà ấy tìm người thắp hương, chắc là hy vọng khi em và Tào Mỹ Hoa phát sinh mâu thuẫn thì đừng làm ầm ĩ đến quá khó coi.”
Kiều Tĩnh An lườm anh một cái: “Lần đó không phải là Tào Mỹ Hoa tìm em gây phiền phức thì em sao lại chủ động góp lời vào chứ?”
Hạ Huân không lên tiếng, chuyện giao phong giữa hai người đàn ông ở sau lưng cũng không nói cho cô biết.
Học binh Nghiêm và anh cùng là phó sư trưởng, nhưng anh ta lại thật sự muốn đi tìm khó chịu, so sánh với người tự lực cánh sinh như anh thì con đường của anh ta dễ đi hơn nhiều.
Theo như lời Hạ Huân nói, quả nhiên, chưa được mấy ngày, bà Nghiêm tới tạm biệt, nói là ngày mai trở về thành phố.
“Bọn nhỏ đã quen trường quen giáo viên ở đó rồi, tôi sợ mấy đứa nhỏ chuyển tới đây học ảnh hưởng đến thành tích.”
Kiều Tĩnh An vô cùng thật lòng mà tán đồng những lời của bà Nghiêm: “Bác nghĩ đúng đấy, chuyện học hành của trẻ con đúng là hơn bất cứ thứ gì.”
Bà Nghiêm khổ sở cười một tiếng: “Mỹ Hoa nhà tôi nếu như biết nhìn xa trông rộng như cô thì tôi cũng sẽ không phải phí tâm như vậy.”
Đi ra từ nhà họ Hạ, bà ấy chậm rãi trở về nhà.
Trong gian nhà chính của nhà họ Tào, Tào Mỹ Hoa dựa vào trên ghế, một bên đọc sách tiêu khiển, một bên c.ắ.n hạt dưa.
Buổi tối học binh Nghiêm về nhà, sắc mặt vô cùng khó coi.
Bà Nghiêm lo âu nhìn con trai: “Công việc không thuận lợi hả?”
“Mẹ đừng để ý, ngày mai mẹ mau trở về thành phố đi, con trai không thể tiễn mẹ được.”
Bà Nghiêm trầm ngâm hồi lâu: “Nếu không thì để cho Mỹ Hoa trở về cùng bọn mẹ.”
