Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 234
Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:05
Đường Đường đâu thể hiểu được những chuyện này, nằm trên giường, ôm cái gối nhỏ lại bắt đầu gào khóc t.h.ả.m thiết, giọng cũng khàn cả đi, sữa cũng không uống, cuối cùng khóc mệt rồi mới ngủ.
Hạ Huân nhìn đứa thứ tư một cái, thằng nhóc này làm ầm ĩ, trực tiếp ngủ mất trong tiếng khóc của em gái nhỏ.
Hạ Huân thở dài một hơi thật sâu, chăm con quá khó khăn.
Buổi sáng ngày hôm sau, cô nhóc Đường Đường thức dậy không thấy mẹ, lại đau lòng khóc lên một trận.
Đến lúc Hạ Huân phải đi làm, mắt Đường Đường ngân ngấn ôm cha không buông tay. Hạ Huân không gỡ tay ra được, ở văn phòng còn có công việc đang chờ anh, suy nghĩ một hồi, dứt khoát bế con gái đi làm.
Đứa thứ hai, đứa thứ ba gần như muốn gióng trống khua chiêng tiễn em gái nhỏ đi, dùng tốc độ nhanh nhất thu dọn xong đồ của Đường Đường, đựng vào trong túi xách đưa vào tay cha chúng nó.
“Đừng gấp gáp, cơm trưa hai người không về ăn cũng được.”
“Đúng vậy, đúng vậy, đến lúc đó bọn con đưa đến cho hai người.”
Hạ Huân trợn mắt nhìn hai thằng nhóc thối, bế con gái nhỏ đi.
Đứng ở trong sân, nhìn hai người đi thật xa, đứa thứ hai, đứa thứ ba mới thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ trong nhà chỉ còn lại đứa thứ tư, đứa thứ tư này rất khó hiểu, cũng không thích khóc, rất dễ chăm.
Đứa thứ hai vỗ vỗ bả vai đứa thứ tư: “Thằng tư à, hôm nay anh làm đồ ngon cho em nhé.”
Đứa thứ tư giống như một con ếch ngồi xổm dưới đất, ngẩng đầu nhìn hai anh trai, khuôn mặt trắng nõn viết đầy vẻ nghi vấn, món gì ngon?
“Làm món gì?” Đứa thứ ba nhìn anh hai một cái.
“Ăn gà nướng! Đằng sau còn có bảy con gà, phải nhanh ch.óng ăn hết.”
“Đúng vậy, em quên mất mấy con gà, đi, mổ gà đi.”
Đứa thứ tư ở trong phòng bếp đốt lửa với anh ba, nghe thấy một tiếng gà gáy ở sân sau thì anh hai xách một con gà vào, toàn bộ quá trình cậu bé đều vây xem là vặt lông gà thế nào, bản thân còn đưa tay lên nhổ hai cái.
Đứa thứ hai ướp gà xong, rửa sạch tay, Kiều Tĩnh An đứa thứ tư ra ngoài: “Đi, chúng ta đi hái mấy cái lá cây, đợi lát nữa bọc lại nướng gà.”
Đứa thứ tư đi hai hàng, chậm rãi đi theo anh ra sau núi hái lá cây.
Hái lá cây về xong, cậu bé chơi bóng ở trong sân, xem anh ba đốt lửa ở sân.
Đứa thứ hai thấy đã đến giờ, gói kỹ con gà đã ướp vào trong bùn nhão, nhét vào trong lò nướng.
“Chờ lát nữa sẽ có thịt gà ngon để ăn rồi. Em ở đây chơi với anh ba đi, anh vào phòng bếp nấu cháo cho các em.” Đứa thứ hai bóp bóp cái tai nhỏ của đứa thứ tư.
Ở bên này của Hạ Huân, anh bế con gái nhỏ đang khóc lầm rầm, trong tay còn cầm cái túi nhỏ, bộ dáng này dẫn tới sự chú ý của tất cả mọi người.
“Yo, anh Hạ, hôm anh mang con đi làm à?”
Hạ Huân gật gật đầu: “Ăn sang xong rồi hả?”
“Ăn rồi, ăn rồi. Đây là con gái nhỏ nhà anh à, tên là Đường Đường đúng không.”
Đường Đường xoa xoa mắt: “Chào chú ạ.”
“Yo, còn biết chào hỏi nữa à, con gái ngoan, lần sau chú mua kẹo cho cháu ăn.”
Đường Đường gật gật đầu: “Cảm ơn chú ạ.” Còn chưa nói hết thì hai lọn tóc rơi xuống, Đường Đường sụp đổ lại khóc: “Tóc của con, tóc tóc...”
Hạ Huân lập tức hiểu, sờ sờ mái tóc giống như ổ gà của con gái: “Đừng khóc, đừng khóc, cha tết tóc đuôi sam cho con.”
“Cha có biết làm không?”
Hạ Huân gật gật đầu, nhất định phải biết rồi.
Dưới ánh mắt của mọi người, Hạ Huân bế con vào phòng làm việc, để con gái nhỏ ngồi yên lên bàn trước, mở bọc nhỏ ra, thật may là bên trong có một cái lược.
Hạ Huân vụng về cởi b.í.m tóc hôm qua ra, Đường Đường che đầu: “Đau!”
Trong lòng Hạ Huân run lên: “Vậy cha sẽ nhẹ tay chút!”
Hạ Huân dè dặt cởi b.í.m tóc nhỏ của con gái ra, sau khi chải ra xong, hồi tượng lại vợ đã làm gì, học tết đuôi sam cho con gái.
Bím thứ nhất còn chưa xong, Đường Đường sờ sờ, trực tiếp tháo tóc ra.
Nước mắt trên lông mi của Đường Đường còn chưa khô, trong lòng đau khổ, lại khóc.
“Đừng khóc, đừng khóc, cha còn chưa buộc c.h.ặ.t, chúng ta làm lần nữa.”
Được rồi, tin cha một lần nữa.
Trên trán Hạ Huân cũng toát mồ hôi ra, cuối cùng làm ra hai cái đuôi sam một thấp một cao, nhìn rất kỳ quái.
Một người thô kệch vây xem ở bên cạnh xắn tay áo lên muốn thử: “Tay nghề này của anh không được đâu, nhìn tôi này.”
Một người đàn ông gạt Hạ Huân ra, cởi tóc đuôi sam, nhanh nhẹn tết hai b.í.m tóc, cuốn cuốn lên thành một cái b.úi tóc, giống như Na Tra vậy, làm bật lên vẻ ranh ma đáng yêu của cô bé.
Người đàn ông rất có lòng tin với tay nghề của mình, cầm gương cho Đường Đường nhìn: “Đẹp không?”
Đường Đường vui vẻ cười ra tiếng, cái chân nhỏ đong đưa: “Đẹp lắm ạ! Cảm ơn chú!”
“Ha ha, không cần cảm ơn, tay nghề của chú luyện ra được từ trên đầu tiểu tỷ tỷ đấy.” Nhà anh ta có hai cô con gái, khi vợ không giúp được thì đều là anh ta tết tóc đuôi sam.
Hạ Huân cũng không biết người chiến hữu cao lớn thô kệch này còn có một tay nghề như vậy, sau này anh cũng phải luyện.
Buổi trưa, Hạ Huân bế cô con gái nhỏ vui vui vẻ vẻ về nhà ăn cơm.
Con gái nhỏ đỏm dáng, hỏi anh liên tục là nhìn có được hay không.
Sở nghiên cứu bên này, biết cô sắp tới, nửa buổi chiều đứa lớn đã chờ ở cửa, thấy xe lái tới, vội vàng tiến lên nghênh đón.
“Mẹ. Mẹ tới rồi.”
Kiều Tĩnh An xuống xe: “Ừ, lấy đồ xuống, bên trong toàn là đồ ăn đấy.”
Hai mẹ con xách đồ đi về ký túc xá: “Gần đây sống như thế nào?”
“Vô cùng tốt, tháng trước nhà ăn có một đầu bếp mới tới, làm bánh bao ăn rất ngon, buổi sáng đi muộn còn không tranh được.”
“Các con có ra ngoài mua đồ ngon không?”
“Chỗ này của bọn con cách xa thành phố, bình thường cũng không ra ngoài, toàn dựa vào Cung Tiêu Xã ở trong sở để mua những món đồ thường dùng.” Đứa lớn cũng đã quen rồi.
