Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 235
Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:05
Chú Triệu còn nói là mấy năm trước việc quản lý trong sở còn tương đối lỏng lẻo, mấy năm nay bởi vì nhân viên càng ngày càng thiếu, trước kia mỗi tháng được một ngày nghỉ để ra ngoài cũng không còn nữa.
Đứa lớn cười nói: “Đoạn thời gian trước sở trưởng vẫn còn nói nếu như mẹ vào làm thì cũng sẽ có trợ giúp lớn với sở của chúng ta.”
Kiều Tĩnh An nói: “Vậy ông ấy phải thất vọng rồi, lần này mẹ tới là để từ chức.”
Đứa lớn kinh ngạc nói: “Sao vậy ạ?”
“Một lát nữa sẽ nói với con.”
Đến nhà trọ, đứa lớn mở cửa, Kiều Tĩnh An đi vào, trong phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ, con trai có thể dọn dẹp phòng sạch sẽ như vậy cũng không dễ dàng.
“Chị, chị tới rồi.” Triệu Thêm bưng mấy hộp cơm vào, cười hì hì đi tới.
Bây giờ chính là giờ tan làm, hai người đã thương lượng trước, đứa lớn đi đón người, Triệu Thêm đến nhà ăn lấy cơm.
Kiều Tĩnh An cười nói: “Đã lâu không gặp, gần đây em sống cũng không tệ nhỉ.”
Triệu Thêm đi tới, đặt hộp cơm lên bàn: “Haiz, gần đây sở trường chúng em thông cảm cho em, không cần đi công tác nữa, sống cũng tạm được.” Triệu Thêm nhìn hai túi lớn kia một cái: “Đây là cho bọn em hả?”
“Ừ, hai người các em chia nhau ăn đi.”
Ba người ngồi xuống ăn cơm, Kiều Tĩnh An nhắc tới chuyện từ chức.
Triệu Thêm cũng hết sức kinh ngạc: “Đang yên đang lành sao lại từ chức? Gần đây tiền lương của chúng ta lại được tăng lên chút, chị làm việc ở nhà, tốt biết bao.”
“Quả thật là công việc vô cùng tốt, chỉ là bọn chị phải chuyển nhà đến Thẩm Dương, cách nơi này quá xa, không làm việc được.”
“Chuyển đến Thẩm Dương?” Đứa lớn nhìn về phía mẹ nó.
“Cha con được thăng chức, trước mồng mười tháng tám phải đi báo cáo.”
“Vậy thì con phải làm sao đây?” Người nhà đều dọn đi hết, chỉ có mình cậu ở đây, tâm trạng có hơi xuống thấp. Mặc dù bây giờ mấy tháng cũng không thể về nhà một lần, nhưng cảm giác vẫn là không giống nhau.
“Con cứ đi làm ở chỗ này đi, có rảnh rỗi thì đến Thẩm Dương.” Kiều Tĩnh An nhìn đứa lớn một cái: “Được rồi, cũng đã lớn thế này. Sau này con không rảnh về nhà thì qua mấy tháng mẹ dẫn em trai, em gái đến thăm con.”
“Được, thế nhất định phải tới thăm con.” Đứa lớn kéo tay mẹ.
“Ừ.” Bây giờ cũng tháng tám rồi, nhiều nhất là hơn hai tháng nữa thì đứa lớn phải trở về nhà chuẩn bị thi đại học, không gấp.
Triệu Thêm than thở: “Chị, sau khi mọi người dọn đi thì em lại mất bao nhiêu lộc ăn.”
Kiều Tĩnh An cười nói: “Cái này có gì khó đâu, đến lúc đó chị sẽ trực tiếp gửi cho em là được.”
Ba người cười cười nói nói, trò chuyện về công việc của họ một chút. Đều là nhân viên nội bộ, những chuyện bình thường cũng có thể trò chuyện được.
Sau bữa cơm chiều, hai người dẫn cô đi đến phòng ký túc xin tạm thời.
Đứa lớn đưa mẹ đến phòng ký túc xong, mấy đồng nghiệp quen biết đều đang ở bên ngoài ký túc xá chờ cậu.
Triệu Thêm cười mắng một câu: “Ai thông báo tin tức với mọi người thế?”
“Ha ha, nửa chiều là cậu Hạ đã chờ ở cửa rồi, có ai còn không biết chứ?”
“Chị của chúng ta đưa món ngon nào tới thế?” Người này xoa xoa tay, dáng vẻ ăn không đủ no.
Mấy người này đều là đồng nghiệp lâu năm của Triệu Thêm, đều là nghiên cứu viên cũ làm việc ở đây từ mười năm trở lên. Sau khi đứa lớn vào đây, Triệu Thêm giới thiệu đứa lớn cho bọn họ, biết mẹ cậu chính là người cung ứng thức ăn ngon cho Triệu Thêm, lập tức đứa lớn liền trở thành người được cưng chiều của đoàn bọn họ, có chuyện tốt gì thì đều nhớ đến cậu.
Đứa lớn cũng dựa vào những anh trai, chú này đề bạt, còn có năng lực của bản thân thì mới có thể tiến vào trong hạng mục nhanh như vậy.
Đứa lớn cũng không phải là người hẹp hòi, mở hai bọc đồ ăn lớn ra, chia cho mỗi người một ít, còn cậu chỉ giữ lại nhiều kẹo hạnh phúc thêm chút.
Triệu Thêm ăn một cái bánh pía trứng: “Tay nghề của chị Tĩnh vẫn tốt như vậy, tôi chưa từng được ăn bánh pía trứng nào ngon như vậy.”
Mấy người kia liền vội vàng gật đầu, bánh ngọt ăn ngon như vậy, cũng không mua được ở bên ngoài, chứ đừng nói đến những thứ vừa đắt vừa khó ăn ở Cung Tiêu Xã kia.
Một nhóm người đi ra từ ký túc, ôm đồ ăn ngon, lén lén lút lút trở về phòng ký túc cất giấu.
Sáng ngày hôm sau, Kiều Tĩnh An và đứa lớn đến nhà ăn ăn sáng xong thì trực tiếp đi tìm sở trưởng.
“Mời vào.”
Kiều Tĩnh An đẩy cửa đi vào.
Nhìn thấy là cô, sở trưởng cười gọi cô tới ngồi, tự mình pha một ly trà cho cô.
“Sao lại đến đơn vị đi dạo thế? Nhớ con à.”
Kiều Tĩnh An gật gật đầu: “Mấy tháng không gặp, không biết nó sống như thế nào, làm cha mẹ lo lắng trong lòng. Ngoài ra, lần này tới còn có một chuyện muốn báo cáo với sở trưởng nữa.”
“Cô nói đi.”
Kiều Tĩnh An nói chuyện phải dọn tới Thẩm Dương ra, vẻ mặt vô cùng xin lỗi: “Những năm này cảm ơn sở trưởng chiếu cố, lần này quả thật là không còn cách nào.”
Mặc dù không nỡ để phiên dịch viên giỏi nhất trong sở này, nhưng quả thật là không tiện ngăn cản, sở trưởng bày tỏ đã hiểu: “Mặc dù cách xa, nhưng sau này chúng ta vẫn còn có thể hợp tác mà, tỷ dụ như những cuốn sách phổ cập khoa học kia cô cũng có thể tiếp tục phiên dịch ở nhà mà, chúng tôi có thể tìm nhà xuất bản in thành sách, thuận tiện cho chúng tôi học tập.”
Kiều Tĩnh An giật mình, cười nói: “Vậy thì rất tốt, tôi cũng rất tình nguyện xuất một phần lực cho sở.”
Hai người trò chuyện vui vẻ, quyết định sau này sẽ trao đổi nhiều hơn. Lại nói, đích thân sở trưởng dẫn cô đến đến chỗ kế toán để thanh toán tiền lương.
Làm xong việc từ chức, Kiều Tĩnh An lại ở đây mấy ngày mới chuẩn bị về nhà.
Lúc đi, Kiều Tĩnh An lại nhấn mạnh với đứa lớn đừng quên học tập một lần nữa, đứa lớn gật gật đầu. Cậu đã quen với việc mẹ coi trọng việc học tập của ba anh em bọn họ.
