Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 267
Cập nhật lúc: 27/04/2026 01:17
Kiều Tĩnh An không muốn để ý tới anh, nhìn có ai là không biết chút tâm tư nhỏ kia của anh chứ?
Vợ không phản ứng lại anh, Hạ Huân nín thở, chỉ có thể ôm vợ hung hăng hôn một cái.
“Xít!” Kiều Tĩnh An trở tay đ.á.n.h một cái lên người anh: “Anh biến thành ch.ó hả?”
Hạ Huân đàng hoàng lại.
Buổi sáng ngày hôm sau, Hạ Huân kéo Kiều Tĩnh An lên lầu, trên bàn ở phòng khách nhỏ để một cái hộp nhỏ.
“Cho em.”
“Cái gì đây?” Kiều Tĩnh An nhìn anh một cái.
“Em mở ra nhìn thử chút là biết thôi.”
Kiều Tĩnh An mở cặp ra, bên trong ánh vàng sáng lập lòe, một hộp vàng bạc châu báu.
“Ở đâu ra thế?”
“Mua từ vài năm trước.”
Cái năm mới bắt đầu loạn lạc, có một người bạn quen biết phải đi, muốn bán những thứ này đi. Khi đó mọi người đều sợ gây chuyện, không có ai chịu mua, anh bỏ tiền ra mua. Anh cũng không dám mang theo bên mình, vẫn luôn cất giấu ở một chỗ, lần này trở về Bắc Kinh mới tìm cơ hội kiếm về.
“Cho em?”
Hạ Huân gật đầu một cái: “Chắc chắn là mua nhà em đã bù thêm tiền, không thể để cho em chịu thiệt được.”
Kiều Tĩnh An cười, nhà đều là cô cho con trai, cô có cái gì mà thua thiệt chứ?
“Coi như anh thức thời.” Cô là vợ anh, đồ của anh chắc chắn đều là của cô, nhận đi vậy.
Hạ Huân cười ôm eo cô, hôn lên má cô một cái.
Thời gian tiến vào tháng tư, thời tiết dần dần ấm áp lên, Kiều Tĩnh An lấy quần áo mỏng làm ở Bắc Kinh ra giặt rồi phơi khô.
Ruộng đất từ từ tan băng, vườn rau ở sân sau cũng có thể bắt đầu sửa sang lại, chọn một ngày ấm áp, trồng hết rau xuống.
Kiều Tĩnh An đứng thẳng người, dõi mắt nhìn, những cây trơ trụi trong mùa đông cũng đ.â.m chồi non mới, sân nhỏ yên tĩnh không tiếng động dần dần nghe được từng tiếng chim hót.
Xuân đi đông tới, bốn mùa luân chuyển, cuộc sống cứ lặp đi lặp lại từng ngày trôi qua, thời gian tiến vào năm 1982, đứa thứ tư và Đường Đường đi học mẫu giáo, ba đứa nhỏ cũng đang học năm thứ tư đại học.
Một mùa hè này, Hạ Huân thăng chức được điều về Bắc Kinh, trở thành quân trưởng. Một năm nay, Hạ Huân bốn mươi mốt tuổi chẵn, Kiều Tĩnh An ba mươi tư tuổi.
Hai ông bà ở nhà tóc cũng đã bạc đi một nửa, cuối cùng cũng đến ngày con trai được về nhà.
Khi bọn họ trở về Bắc Kinh, cậu mợ đưa bọn họ tới, cậu nói: “Không cần chạy chọt cho cậu đâu, cậu cũng đã từng tuổi này rồi, làm mấy năm nữa rồi về hưu, không cần.”
Kiều Tĩnh An nhìn nếp nhăn nơi khóe mắt của cậu cười nói: “Dạ, cháu ở Bắc Kinh chờ mọi người tới.”
Kiều Tĩnh An vẫy vẫy tay với cô: “Đi đi.”
“Dạ.”
Người nhà họ Lý đã lên xe rồi, bà Lý ngoắc ngoắc tay với cô, Kiều Tĩnh An tới ngồi xuống.
Lần này trở về không chỉ có một nhà bọn họ, mà còn có người một nhà họ Lý. Ông Lý đến tuổi, tháng này vừa mới từ chức, về nhà dưỡng lão. Mẹ Thừa Tổ đưa hai ông bà về Bắc Kinh.
Mẹ Lý rót cho cô một cốc nước: “Y thuật của cậu em không chê vào đâu được, có ai là không biết bác sĩ Hoàng đại danh đỉnh đỉnh của bệnh viện quân khu Thẩm Dương chứ? Nếu như em không nỡ xa bọn họ, chờ về Bắc Kinh rồi chịu giúp em đi hỏi thử xem?”
Kiều Tĩnh An hiểu ý mẹ Lý, cũng đã là người quen quen biết nhiều năm như vậy, cô cũng không che giấu nói: “Cậu em muốn tiếp tục ở đây làm việc, chưa tới mấy năm nữa là phải về hưu, ông ấy không muốn phải đi đi lại lại.”
Bà Lý đầu đầy tóc bạc cười nói: “Như vậy rất tốt, nếu như bác sĩ Hoàng quả thật đi rồi thì có lẽ viện trưởng sẽ rối ren một trận đấy.”
Ba người nhìn nhau cười một tiếng.
Cô nhóc Đường Đường chạy tới, cô nhóc mới vừa tròn sáu tuổi, trên đầu có hai b.í.m tóc đuôi sam chổng ra, mặc cái váy màu vàng nhạt, khi chạy b.í.m tóc hất hất lên, khỏi nói đáng yêu thế nào.
“Mẹ, bế bế.”
“Được rồi, cũng đã là cô nhóc lớn học lớp một rồi, ngoan ngoãn ngồi xuống, đừng làm rộn.”
Đường Đường giậm chân: “Hừ, đã nói là con không muốn học lớp một rồi mà, con cũng đã biết rất nhiều chữ, con muốn học lớp ba.”
Đứa thứ tư đi tới ngồi xuống, chào bà Lý, thím Lý.
Đứa thứ tư mặc áo sơ mi màu trắng và quần đùi màu đen, đứa bé trai nho nhỏ mà trên mặt đã nhìn ra vẻ đẹp trai rồi.
Kiều Tĩnh An nhéo nhéo mặt cậu bé, một thằng nhóc con mà suốt ngày trưng gương mặt lạnh lùng ra, không biết là học từ ai.
Đường Đường nũng nịu: “Không muốn mà, trước kia anh ba cũng từng nhảy lớp mà, dựa vào cái gì mà bọn con lại không được?”
Kiều Tĩnh An nhức đầu: “Anh chị lớp ba lớn hơn con hai ba tuổi, con sẽ không tìm được những người bạn cùng tuổi.”
“Con cũng nhảy lớp, ngồi chung bàn với Đường Đường, như vậy được không ạ?” Đứa thứ tư nhìn về phía mẹ, cậu bé cũng muốn nhảy lớp, chương trình học lớp một quá đơn giản, lãng phí thời gian của cậu.
Mẹ Lý cười khuyên nhủ: “Nếu như đứa thứ tư và Đường Đường muốn nhảy lớp thì em để cho chúng nó đi thi đi. Thi đỗ thì mới được nhảy lớp.”
Mắt đứa thứ tư và Đường Đường đều sáng lên.
Kiều Tĩnh An không còn cách nào: “Các con đi đến buồng xe trước mặt hỏi cha con đi, cha con đồng ý thì các con sẽ lập tức được tham gia thi.”
“Dạ.” Hai anh em đáp một tiếng. Chúng nó biết, chuyện trong nhà, chỉ cần mẹ đồng ý thì cha cũng sẽ không phản đối.
Nhìn hai anh em đến buồng xe trước mặt, bà Lý cười: “Thời gian các cháu sinh con thật tốt, lớn đi học đại học, nhỏ còn có thể ở bên cạnh, không cô đơn chút nào cả.”
Kiều Tĩnh An bất đắc dĩ nói: “Cháu thì thà cô đơn một chút còn hơn, có lúc cô nhóc Đường Đường này rất ầm ĩ.”
“Có cái gì không tốt đâu, Đường Đường thông minh, nên học thì học, bình thường hoạt bát chút cũng không có gì cả.”
