Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 268

Cập nhật lúc: 27/04/2026 01:17

Nói đến con cái, Kiều Tĩnh An nhớ tới Lý Thừa Tổ: “Bây giờ Thừa Tổ hẳn là đã đến nước Mỹ rồi nhỉ?”

“Đi tối qua, dựa theo thời gian thì chắc là tới rồi.” Nói tới Lý Thừa Tổ, nụ cười trên mặt hai người phụ nữ cũng nhiều hơn.

Mẹ Lý sinh được ba đứa con, đứa nhỏ nhất là Lý Thừa Tổ, từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh người lớn, chăm chỉ học hành tiến tới, từ nhỏ đến lớn đều là một học sinh giỏi. Khi còn nhỏ đã ưu tú, năm nay vừa tròn hai mươi tuổi đã là sinh viên xuất sắc nhất của trường đại học BFS rồi. Lần này, Văn phòng Ngoại giao có ba sinh viên được tới nước Mỹ, Lý Thừa Tổ chính là một người trong số đó.

Bà Lý nói: “Năm đó ở nhà họ Hoàng, lần đầu tiên thím nhìn thấy cháu cũng biết cháu là một người tốt. Nhân phẩm tốt, học vấn cũng tốt. Thừa Tổ chúng thím may mắn gặp được cháu.”

Mẹ Lý gật đầu một cái, vô cùng đồng ý với lời mẹ chồng.

Nói một câu công bằng, cuối năm nay đứa lớn vừa đứa thứ hai nhà cô ấy tốt nghiệp đại học cũng đã ba mươi mấy rồi, lại thêm trường đại học thì bình thường, năng lực của bản thân cũng có hạn, sau này sẽ sống tốt hơn những người bình thường, nhưng người có thể thật sự chống đỡ được đời thứ ba nhà họ Lý thì còn phải xem Thừa Tổ, cũng may là có Kiều Tĩnh An dạy dỗ hết lòng.

Kiều Tĩnh An cười nói: “Với quan hệ của chúng ta thì không cần nói những lời vô nghĩa như vậy làm gì.”

Đối với công sức cô bỏ ra vì Lý Thừa Tổ đã nhận được hồi báo gấp bội, hoặc là nói lấy lại được vô số thứ. Từ năm kia Hạ Huân đã tìm cơ hội được điều về Bắc Kinh, cho đến năm nay mới được, cũng may mắn là có ông Lý đẩy một cái.

“Đúng vậy, không nói chuyện này nữa, chúng ta nói đến chuyện thay đổi mới của Bắc Kinh đi. Chị có nghe người chị em cũ kể lại, hai năm nay Bắc Kinh thay đổi rất lớn, tiểu thường buôn bán trên đường càng ngày càng nhiều, còn có rất nhiều hàng hóa nước ngoài được nhập vào nữa.”

Năm ngoái Kiều Tĩnh An ăn tết ở Bắc Kinh, có biết chút: “Quả thật là vật tư càng ngày càng phong phú. Các chị có rảnh rỗi thì có thể đến phương nam thăm thú xem, bây giờ khu vực duyên hải phát triển rất nhanh.”

Ba người vừa cười vừa nói, rất nhanh đã tới Bắc Kinh.

Kiều Tĩnh An đi tiễn người nhà họ Lý trước, sau đó mới lên xe về nhà.

Trước hôm nay Hạ Huân phải đến đơn vị báo cáo, cô dẫn con về trước.

Bây giờ chính là nghỉ hè, ba đứa nhỏ cũng đều ở nhà chờ bọn họ.

“Mẹ.” Vừa mới tới cửa nhà, đứa lớn, đứa thứ hai, đứa thứ ba đã đang chờ ở cửa. Lớn hơn mấy tuổi, nhìn ba đứa nhỏ cũng không giống với ba năm trước nữa.

Khí chất đứa lớn xuất chúng, nho nhã đoan chính. Đứa thứ hai đẹp trai, tướng mạo giống Hạ Huân nhất, chỉ là so với sự trầm ổn, thô bạo của Hạ Huân thì trên người nó lại hiển lộ ra sự sắc sảo, có hơi thở thiếu niên. Còn đứa thứ ba mặc dù năm nay cũng mới mười sáu, mười bảy tuổi, nhưng cũng không còn khí chất trẻ con như trước kia nữa, nhìn đáng tin hơn không ít.

Ba đứa nhỏ dinh dưỡng đầy đủ, bây giờ đứa lớn, đứa thứ hai đã thân cao một mét tám, đứa thứ ba cũng sắp tới mét tám rồi. Nhìn mấy tiểu ca đẹp trai mà mình nuôi lớn, Kiều Tĩnh An vô cùng có cảm giác thành tựu.

Kiều Tĩnh An cười nói: “Chờ lâu rồi hả?”

“Vừa mới ra ạ.” Đứa lớn lập tức bế Đường Đường xuống, đứa thứ tư xụ mặt gạt tay cậu ra, cậu nhóc muốn tự mình xuống.

Đứa thứ hai thừa cơ xoa xoa mấy cái lên đầu đứa thứ tư: “Nhóc con mà giả vờ người lớn cái gì chứ?”

“Mẹ!”

Đứa thứ hai vội vàng che miệng đứa thứ tư lại, cái tay còn lại bế lấy đứa thứ tư chạy vào nhà.

Đứa thứ ba giúp nhân viên cần vụ chuyển hành lý vào trong nhà, cha Hạ, mẹ Hạ đều đang ở trong sân chờ bọn họ.

“Ông nội, bà nội, Đường Đường đã về rồi đây.”

“Ai yo, tâm can bảo bối của bà nội, làm bà nội nhớ c.h.ế.t mất!” Mẹ Hạ vội vàng giang hai tay ra, ôm lấy cháu gái nhỏ chạy tới.

Trên mặt Kiều Tĩnh An mang nụ cười mỉm: “Cha mẹ, con đã về.”

Hai ông bà cười với cô: “Tĩnh An về rồi, mau vào nhà đi.”

Mẹ Hạ nói với đứa thứ hai: “Mau đi rót cốc nước cho mẹ cháu.”

“Dạ!”

Kiều Tĩnh An ngồi xuống cạnh vườn hoa với hai ông bà, trò chuyện với bà ấy, mặc cho mấy đứa nhỏ đùa giỡn.

Mặt trời từ dưới mái hiên nhà họ Hạ chạy thẳng lên nóc nhà, khi sắp chìm xuống đường chân trời thì nam chủ nhân của nhà họ Hạ đẩy cửa về nhà.

Hạ Huân ngẩng đầu lên, mặt mang vẻ mỉm cười, cha mẹ, vợ, con cái của anh đều đang chờ anh ở trong sân.

Người một nhà đoàn tụ chưa được mấy ngày, đứa thứ hai ở nhà suốt đến phiền chán, thời gian nghỉ hè còn dài, nó muốn đến Quảng Châu chơi mấy ngày.

Đứa lớn, đứa thứ ba cũng đi theo cùng, lúc chúng nó về, vừa vặn dạo một vòng Thượng Hải luôn, đi xem nhà đang sửa.

Năm trước đứa lớn về Thượng Hải một chuyến, ngôi nhà đã rất nhiều năm không có ai ở đổ nát tương đối nhanh, ngói bị vỡ nhiều, trong nhà đều bị ướt. Đứa lớn góp chút tiền có trong tay, nghĩ muốn mua ít ngói về, sửa lại nóc nhà chút.

Đứa thứ hai bảo cậu dùng cỏ tranh lợp tạm lên, tích đủ tiền thì lại sửa nhà, xây dựng thêm chút.

Hai năm trong thành phố Bắc Kinh có biến hóa cũng đủ để đứa thứ hai nhìn thấy rõ ràng, tri thanh trở về thành phố, người ở những nơi những vùng xa xôi hẻo lánh cũng nghĩ đủ mọi cách để vào trong thành phố, người trong thành phố càng ngày càng nhiều, nhà càng ngày càng đắt.

Bây giờ nó thật lòng bội phục mẹ chúng nó, mấy năm trước có lôi hết sạch tiền, của cải cũng phải mua cho mỗi anh em nó một căn nhà.

Bây giờ những căn nhà nhỏ như thế kia, đừng nói là năm ngàn, mà năm chục ngàn cũng không có ai bán.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.