Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 86
Cập nhật lúc: 21/04/2026 20:01
Kiều Tĩnh An mỉm cười: "Biết là cậu sẽ tới nên đã chuẩn bị xong rồi, lát nữa cậu mang về là được."
Buổi trưa giữ Triệu Thêm lại ăn một bữa cơm, giữa buổi chiều thì bảo cậu đi mau lên, trễ quá tuyết rơi lại thì đường khó đi lắm.
Quả nhiên, đến chạng vạng, tuyết rơi rất nhiều.
Bốn phía vắng vẻ, chỉ còn lại những bông tuyết trắng tinh rơi xuống, để lại trên mặt đất một tấm thảm mềm xốp.
Màn đêm bao phủ khắp nơi, trên sườn núi, ngọn đèn vàng ấm áp tỏa sáng dưới mái hiên nhà họ Hạ trông có vẻ rất ấm lòng.
Tháng mười hai, bên ngoài lạnh lẽo nước cũng đóng thành băng, đứa thứ ba thích trường học nhất mà cũng không đến, mỗi ngày đều ở nhà với mẹ.
Kiều Tĩnh An bận rộn công việc phiên dịch, vào không gian tìm một cuốn truyện cổ đại bản màu tên là “Na Tra náo hải”.
Chọn nó vì quyển này nhìn mộc mạc nhất, cũ nát nhất, hơn nữa trên trang sách còn không có tin tức xuất bản.
Nói trắng ra đây là sách lậu mà ông nội tiêu một đồng tiền mua ở sạp hàng ven đường khi cô còn nhỏ.
Cô nhớ tới hồi đó bên cạnh quyển “Na Tra náo hải” một đồng một quyển kia là một chồng sách về liêu trai năm hào một quyển, cái gì mà thư sinh nghèo vào hồ ly tinh gì gì đó.
Đứa thứ ba còn là một đứa mù chữ, chỉ có thể nhìn hình vẽ bên trong, mà nó cứ mãi không nhận được chữ nên hỏi rất nhiều.
“Mẹ, ở dưới chân cậu ấy có hai cái vòng lửa này, chân không bị nóng hả?”
“Mẹ, mắt cậu ấy thật là to!”
“Tại sao trên đầu cậu ấy lại có hai cái b.úi tóc thế ạ?”
“A, con biết rồi, na tra là nữ!”
“...”
Kiều Tĩnh An bất đắc dĩ ngẩng đầu lên, thằng nhóc con này hoàn toàn không cần cô trả lời, sao lại cứ hỏi như câu như vậy làm gì chứ?
Là bản tính nói lảm nhảm sao?
Buổi chiều đứa lớn, đứa thứ hai về nhà, đứa thứ ba cũng coi như là tìm được người thảo luận tình tiết truyện rồi.
Trước một tràng tự phát biểu tự nhận xét, đứa thứ hai, đứa thứ ba đọc hết cuốn truyện một lần, cách xa vạn dặm so với đứa thứ ba xem tranh kể chuyện xưa.
Đứa thứ ba nói: “Vậy cũng đâu có xa, chỉ là một cái cân đẩu vân thôi mà.”
Đứa thứ hai liếc mắt mặc kệ, em cho rằng mình là Tôn Ngộ Không hả?
Kiều Tĩnh An đã sớm rút lui khỏi cuộc trò chuyện, ra sau bếp nấu cơm.
Hôm nay Hạ Huân về muộn, hơn tám giờ tối mới mang toàn thân gió tuyết về nhà.
“Mau giũ hết tuyết trên người đi, trên bếp có canh táo đỏ nấu xong rồi đó, anh uống một ngụm đi.”
Hạ Huân cởi quần áo giũ giũ làm rơi tuyết trên vai xuống, uống một bát canh táo đỏ, nhớ tới chuyện gì đó, lại lôi một tờ giấy ở trong túi áo ra cho cô.
“Gì đây?” Kiều Tĩnh An nhận lấy, là một phong điện báo.
“Mẹ bị bệnh hả?”
Hạ Huân thở dài một hơi: “Đã bị bệnh từ lâu rồi, hẳn là vừa mới đầu đông đã bị bệnh, vẫn luôn kéo dài không nói cho anh biết.”
Bàn tay xoa xoa gò má lạnh như băng, trầm giọng nói: “Mấy ngày trước nằm viện, một người chú biết nên mới đ.á.n.h điện báo tới.”
Kiều Tĩnh An buông điện báo xuống: “Anh gọi điện thoại về hỏi chưa?”
“Hỏi rồi, ban đầu là bị cảm cúm, sau đó từ từ nghiêm trọng, lại còn bị viêm phế quản.”
“Vậy làm sao bây giờ?”
Hạ Huân cau mày, thở dài nói: “Anh không nhờ được ai cả.” Quay đầu nhìn về phía cô: “Nếu không thì em về một chuyến nhé?”
“Cũng chỉ có thể để em về thôi.” Thời gian của cô tự do hơn anh, đúng lúc mấy ngày nay cũng đang rảnh rỗi.
Hạ Huân ôm cô thật c.h.ặ.t, nhỏ giọng nói cảm ơn!
Kiều Tĩnh An đẩy anh ra, cười nói: “Được rồi, em cũng muốn đến Bắc Kinh thăm thú một chút, thuận tiện coi như đi du lịch.” Cô còn chưa từng nhìn thấy Bắc Kinh vào những năm bảy mươi đâu.
Buổi sáng hôm sau, ba đứa nhỏ biết cô phải đến Bắc Kinh thăm ông nội bà nội liền lập tức náo loạn cả lên.
“Con cũng muốn đi, con cũng muốn thăm ông nội, bà nội.” Đứa lớn hăng hái lên tiếng.
Đứa thứ ba lại không nói gì cả, chạy tới ôm lấy chân cô.
Kiều Tĩnh An sờ sờ cái đầu nhỏ của nó: “Con cũng là cậu bé lớn rồi, không nên động một chút là lại ôm chân mẹ, mẹ cũng sẽ không chạy mất đâu.”
Đứa thứ ba không nghe, chính là muốn ôm.
Hạ Huân trợn mắt nhìn hai đứa nhỏ một cái: “Ngoan ngoãn ở nhà cho ông đây, mẹ con không rảnh rỗi mà trông nom các con đâu.”
Đứa lớn giơ tay: “Con có thể tự chăm sóc bản thân, không cần mẹ chăm sóc con.”
Hạ Huân liếc cậu một cái: “Con cũng ở nhà cho cha, chăm sóc hai em trai.”
Ba đứa nhỏ không đồng ý, mặc kệ là nói cái gì, dù sao chúng nó vẫn cứ muốn đi.
Kiều Tĩnh An và Hạ Huân nhìn nhau một cái, làm thế nào đây?
Hạ Huân vỗ bàn một cái rồi đứng lên: “Đều đi học cho cha!”
Đứa lớn, đứa thứ hai rụt lại trên ghế không động đậy, đứa thứ ba bĩu môi, chân mềm nhũn, mắt thấy sắp lăn lộn trên đất!
Hạ Huân đưa chân ra đỡ lấy eo nó: “Con là một thằng con trai, còn ra thể thống gì nữa? Con đây là muốn nằm lăn ra đất, khóc lóc lăn lộn om sòm giống Liễu Đại Hồng hả? Có tin ông đây đ.á.n.h con không!”
Đứa thứ ba không nghe, đặt m.ô.n.g ngồi phịch xuống đất, há miệng liền bắt đầu khóc.
“Con muốn ở bên cạnh mẹ, con muốn mẹ con...”
“Được rồi!” Tranh cãi nhức đầu.
Cô nghiêng đầu thương lượng với Hạ Huân: “Đứa lớn, đứa thứ hai ở nhà đi học cho giỏi, em dẫn theo đứa thứ ba đi, anh thấy thế nào? Dù sao thì các anh cũng không để tâm tới nó được.”
“Em chăm sóc nổi không?”
“Cũng có thể, mùa đông chỉ là nhiều hành lý thêm chút.” Chuyện này cô có cách, nhét vào không gian là được.
Đứa thứ ba nghe thấy có thể đi, toét miệng cười.
Đứa lớn, đứa thứ hai còn đang suy nghĩ, có nên ngồi xuống đất khóc giống như em ba hay không thì đã bị cha chúng nó trừng mắt một cái rồi nói: “Còn không mau lăn đi học!”
