Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 85
Cập nhật lúc: 21/04/2026 20:01
Nhìn bước chân anh lảo đảo như vậy thì không thể trông cậy vào việc anh tự rửa mặt được rồi.
Cô kéo anh đến phòng phía tây của bọn nhỏ, giường lò trong phòng phía tây khá rộng, cô dìu anh đến một chỗ trống trên giường, múc nước lau mặt cho anh rồi đắp chăn cho anh.
Cô nhanh nhẹn dọn dẹp bàn ăn xong thì quay về phòng phía đông đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã trông thấy khuôn mặt phóng to của Hạ Huân.
Cô nhíu mày, đẩy anh ra, thúi chết đi được!
Hạ Huân oan ức: "Sao lại không cho anh ngủ trong phòng?"
"Anh uống rượu xong biến thành cái dạng gì anh không biết sao?"
Hạ Huân cười ngượng ngùng, cũng còn tạm được mà.
Không cần vợ anh phải đuổi, anh tự ra sân sau tắm rửa thay đồ, anh còn nghiêng đầu ngửi ngửi mùi hương trên người mình.
Bữa sáng là món cháo rau tốt cho dạ dày, ăn kèm với bánh trứng và cải bẹ.
Nuốt một ngụm cháo ấm áp xuống, thể xác và tinh thần Hạ Huân liền vui vẻ, thỏa mãn trở lại.
Đứa thứ hai vừa ăn cơm vừa nhìn cha nó.
Hạ Huân liếc mắt nhìn nó: "Có lời gì thì nói đi?"
Đứa thứ hai nhoẻn miệng cười: "Cha, khi nào chúng ta lên núi bắt gà rừng đây?"
Hôm qua chúng nó đi học không thể đi cùng được nên trước khi tuyết rơi nó muốn đi lên núi với cha, xem có thể tìm được ổ gà rừng nào không.
"Thỏ cũng được ạ, có thể dùng lông thỏ làm cho mẹ một đôi bao tay." Đứa lớn cũng chờ mong nhìn anh.
Đứa thứ ba làm như thật gật đầu, đúng, thỏ cũng ngon.
Hơn nữa, nhà bọn họ sống ở đây đã hơn một năm, dù lưng dựa núi nhưng trên thực tế, một năm này cũng không được ăn gà rừng, thỏ hoang mấy lần, nên mấy đứa nhỏ rất mong chờ.
"Cha, chúng ta bắt thỏ về, để mẹ làm món thịt thỏ xào ăn kèm với uống rượu." Đứa thứ hai quyến rũ anh.
Hạ Huân khinh thường hừ một tiếng: "Gần đây không rảnh, cứ chờ đã."
Đứa thứ hai sốt ruột: "Không thể chờ được, chút nữa là tuyết rơi rồi."
"Con vội làm cái gì, nếu muốn đi thì các con phải nghỉ học mới đi được, ít nhất vẫn còn năm ngày mà."
Ba đứa nhỏ ngẫm nghĩ, đúng là như vậy.
Được rồi, cứ để đó trước đã.
Ăn sáng xong, người nên đi làm thì đi làm, người nên đi học thì đi học.
Kiều Tĩnh An cũng có chuyện cần làm, hôm nay nắng đẹp, cô phải đem chăn bông, áo len, áo bông, bao tay, giày và mấy thứ khác ra phơi nắng.
Cả ba đứa đều đã cao lên, đứa thứ ba mặc đồ của đứa thứ hai, đứa thứ hai mặc đồ của đứa lớn, đồ của đứa lớn thì phải may lại.
Cô cắt quần áo của đứa thứ ba ra, lấy bông ra đem đi phơi nắng, rồi thêm một ít bông mới vào làm quần áo cho đứa lớn.
Giày của mấy đứa cũng trở nên nhỏ hơn, tối chúng nó đi học về phải đo chân cắt giày lại mới được.
Không đủ da lông thì bảo Hạ Huân tìm một ít về.
Chiều mặt trời lặn, bọn nhỏ giúp cô thu quần áo vào, đứa thứ ba thấy bộ quần áo mới của đứa lớn thì cái miệng nhỏ của nó chu lên: "Con cũng muốn đồ mới, con không muốn mặc đồ của anh hai đâu."
Đứa thứ hai liếc mắt nhìn nó: "Anh cũng không muốn cho em mặc."
Kiều Tĩnh An đặt đồ đông đã phơi năng trên giường lò trong phòng phía tây, đợi mấy ngày nữa nhiệt độ giảm xuống sẽ lấy ra mặc.
Đứa thứ ba lẽo đẽo sau lưng cô, cái miệng nhỏ cứ lãi nhãi là nó muốn có đồ mới, đến tối Hạ Huân đi làm về mà nó vẫn không buông tha.
Kiều Tĩnh An bận rộn trong nhà bếp, cô liếc mắt nhìn anh một cái để anh tự xử lí.
Hạ Huân nghiêm mặt gọi ba đứa nhỏ ra đứng ngay ngắn.
Đứa thứ ba cảm thấy mình vừa làm sai nên không dám lên tiếng.
Hạ Huân nhìn nó: "Đồ của anh hai con không có một mảnh vá nào, sao con lại không thể mặc? Con nhìn quần áo của Vương Nhị Thành đi, bên ngoài toàn là mảnh vá, sao người ta vẫn mặc được?"
Đứa thứ ba lặng lẽ giương mắt nhìn anh, trề môi lầm bầm nói: "Anh cả có đồ mới, con không có."
"Đó là vì anh cả của con lớn rồi, mặc không vừa nữa nên mẹ con mới cắt đồ của con ra, thêm bông vào làm một bộ đồ lớn hơn. Nếu sang năm, con lớn lên cao hơn anh trai con, mẹ c.o.n c.ũng sẽ làm cho con một bộ."
"Thật ạ?"
Hạ Huân khẳng định gật đầu.
Đứa thứ ba cảm thấy vậy là đủ rồi, nó lớn tiếng tuyên bố: "Sang năm con sẽ cao lên, c.o.n c.ũng muốn mặc một bộ đồ mới."
Đứa thứ hai nhìn qua thằng em trai ngu ngốc của mình, thôi quên đi, sang năm rồi nói!
Hạ Huân tự giác giải quyết vấn đề xong thì đi đến nhà bếp khoe khoang thành tích của mình.
Kiều Tĩnh An ở nhà bếp ngay phía sau nên nghe rõ mồm một, cô không hề keo kiệt khen anh một câu, rồi nói anh bưng cơm ra ngoài.
Thức ăn dự trữ cho mùa đông đã chuẩn bị xong, quần áo mùa đông và đồ dùng mùa đông cũng đã đem đi phơi nắng, giày bông mới cũng xong rồi, chưa đến hai ngày nữa sẽ bắt đầu có tuyết.
Hai đứa lớn đứng dưới mái hiên đưa mắt nhìn ra, thấy bên ngoài là một mảnh trắng xóa thì không nhịn được thở dài, đã nói là vào núi bắt gà rừng rồi mà giờ như vậy thì chỉ có thể chờ đến sang năm.
Tuyết rơi ba ngày thì dừng, hôm nay vừa đúng ngày nghỉ, thế là Hạ Huân dắt ba đứa nhỏ đã ăn mặc đầy đủ ra cào tuyết ở sân trước. Đang cào thì Triệu Thêm tới.
"Anh rể, anh đang bận à."
Hạ Huân thở ra một luồng khói trắng: "Sao sớm vậy đã tới đây rồi."
Triệu Thêm cười ha ha: "Còn không phải là có việc nên mới tới sớm vậy sao?"
"Cô ấy đang ở trong phòng, cậu vào đi."
Triệu Thêm và ba đứa nhỏ nhà họ Hạ đều quen biết nhau, cậu kéo đứa thứ ba vào nhà, thả ra một xấp tài liệu dày trục rồi bắt đầu nói chuyện chính sự của cậu.
Trời lạnh rồi, có thể làm thêm nhiều điểm tâm, bánh quy, sốt thịt bán cho cậu không.
