Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 96
Cập nhật lúc: 23/04/2026 00:22
Chị dâu Tôn vội vàng từ chối: "Giúp em chuyện nhỏ thôi mà, đâu cần phải như vậy, hơn nữa em chỉ bán có nửa ngày thì có bao nhiêu mệt đâu?"
Kiều Tĩnh An vẫn muốn đưa tiền, không thể để người ta bận rộn không công được, chính cô đã làm cô biết, bận rộn đứng bán đến trưa mệt mỏi biết bao nhiêu.
Cuối cùng chị dâu Tôn cũng chịu đồng ý một đồng một ngày, hai đồng thì cô ấy không chịu giúp nữa, bảo cô tìm người khác đi.
Vậy cũng được, đến Tết cô tặng quà cho chị dâu Tôn đặc biệt thêm xíu là được.
Hai người bàn bạc xong, đợi đến khi trời sáng thì chuẩn bị xuất phát.
Vẫn là vị trí ngày hôm qua, đã có người chờ ở đó.
Chị dâu Vương cũng đã mang xâu kẹo hồ lô nhà chị ấy đến.
Ba đứa nhỏ cũng vào trạng thái sẵn sàng, đứa lớn nhóm lửa, đứa thứ hai treo túi tiền trên người, chào hỏi những người xếp hàng mua bánh.
Bán liên tục đến trưa, có chị dâu Tôn giúp đỡ cũng thư thả hơn không ít, cho tới trưa đã kiếm được hơn một trăm ba mươi đồng.
Chị dâu Tôn thấy đứa thứ hai đếm tiền xong, cô ấy cũng vui vẻ, không ngờ có thể kiếm được nhiều tiền như vậy: "Ngày mai chúng ta bán cả sáng cả chiều đi được không? Chỉ còn có ngày mai thôi, muốn bán nữa thì phải chờ đến sang năm."
Sau khi ăn cơm tối, chị dâu Tôn đi lên muốn băm thịt giúp cô, Kiều Tĩnh An vội vàng nói: "Đợi lát nữa Hạ Huân về rồi để anh ấy băm là được ạ, chị mệt nhọc cả buổi sáng rồi, làm phiền chị nữa em sợ ngày mai chị mệt không làm được."
Dù gì cũng đã cầm tiền công, nên chị dâu Tôn muốn giúp cô thêm ít việc, Kiều Tĩnh An không khuyên được chị ấy, nên đành để chị ấy rửa gừng và hành giúp.
Giúp xong mấy việc này chị dâu Tôn mới về nhà nghỉ ngơi.
Hôm nay Hạ Huân có việc nên không về nhà ăn cơm tối, đợi đến khi anh về thì đã khá trễ rồi.
Sau khi về đến nhà, anh vào nhà bếp đằng sau tìm vợ thì thấy một đống thịt băm trên thớt trong chậu.
"Sao không để anh về làm cho?"
Kiều Tĩnh An ậm ờ nói một câu: "Có chị dâu giúp đỡ nên nhoáng cái đã xong rồi."
Hạ Huân cứ tưởng vợ của Tôn Hữu Căn băm thịt giúp cô.
Sáng hôm sau chị dâu Tôn đến thấy nhiều thịt như vậy lại tưởng là Hạ Huân làm.
Thế nên cô ấy khen Hạ Huân một câu, Kiều Tĩnh An bình tĩnh trả lời một tiếng.
Vài chục năm sau hai người sẽ biết, thứ có công lớn nhất trong việc băm thịt năm đó thật ra là máy xay thịt.
Ngày thứ ba, việc buôn bán bánh guokui của Kiều Tĩnh An lên như diều gặp gió.
Bởi vì là ngày cuối cùng nên có rất là nhiều người tranh thủ đến mua bánh. Hơn nữa còn có tin đồn ở đây bán bánh guokui ngon nên có mấy người đặc biệt lặn lội đường xá xa xôi đi cùng bạn đến đây mua bánh.
Kế hoạch ban đầu vốn dĩ là bột mì và thịt băm để bán một ngày, nhưng đến hơn ba giờ chiều đã dùng hết nguyên liệu rồi.
Những người đến sau tỏ vẻ thất vọng, năm nay không ăn được rồi, chỉ có thể đợi đến sang năm thôi.
Chàng trai mua được chiếc bánh guokui cuối cùng vui vẻ cầm chiếc bánh rời đi.
Bên cạnh có một cô gái trẻ khoảng chừng hai mươi tuổi kéo cậu ấy lại: "Đồng chí, cậu mua hai cái, có thể chia cho chúng tôi một cái không?"
Cô gái đi cùng cũng vội nói: "Đúng, chúng tôi sẽ trả tiền cho cậu."
Chàng trai đó không chịu, hai chiếc bánh guokui, cậu ấy ăn một cái, một cái khác là để cho bạn của cậu ấy ăn.
Nhưng thấy họ thật sự muốn mua nên cậu ấy căn răng chia cho họ một cái. Dù gì vẫn còn một cái, cậu ấy với bạn mỗi người một nửa, không chịu thì không cho bạn cậu ấy ăn nữa!
Hai cô gái được nếm thử mùi vị của bánh guokui thì vui vẻ nói cảm ơn, hỏi chàng trai là người ở đâu?
Hai bên cứ vậy nói chuyện qua lại, biết là người tới cùng một chỗ nên họ đi về cùng nhau.
Chị dâu Vương bán kẹo hồ lô xong thì cũng qua giúp đỡ Kiều Tĩnh An dọn dẹp, cô ấy thì thầm tám chuyện với Kiều Tĩnh An: "Em có tin không, chắc chắn thằng nhóc này có thể sẽ yêu đương với người ta đó."
Chị dâu Tôn liếc mắt nhìn bóng dáng ba người ở đằng xa: "Cậu trai này cũng được, lần này không được thì lần sau chắc chăn cũng được."
Kiều Tĩnh An nhoẻn miệng cười, không ngờ một chiếc bánh guokui của cô mà còn có thể dẫn đến chuyện như vậy.
Tối về, Kiều Tĩnh An đưa cho chị dâu Tôn một bao lì xì hai đồng, chị dâu Tôn vui vẻ nhận lấy.
Chị dâu Vương nói tiếp: "Ui, chị bận rộn bán kẹo hồ lồ suốt ba ngày nhưng vẫn chưa kiếm được hai đồng tiền đâu."
Kiều Tĩnh An cười nói: "Nếu chị không chê thì sang năm chị cũng đến giúp em nhé."
"Chị không muốn, sang năm chị muốn tìm nghề kiếm tiền khác, chắc chắn kiếm được nhiều tiền hơn bán kẹo hồ lô."
Kiều Tĩnh An liếc nhau cười nói: "Được, sang năm chúng ta lại bàn."
Chợ buôn bán tự do đóng cửa, ngày Tết cũng càng gần hơn, năm nay bán bánh guokui kiếm được nhiều tiền, đứa thứ hai cả ngày ám chỉ mẹ tụi nó tặng cho tụi nó một chiếc túi màu đỏ.
Kiều Tĩnh An giả vờ không nghe thấy, đứa thứ hai vẫn cứ vây quanh cô hoa tay múa chân.
Cuối cùng Kiều Tĩnh An không nhịn được nữa, cô cười gọi đứa thứ hai đến: "Con cần tiền để mua cái gì?"
Đứa thứ hai vội vàng nói: "Con muốn mua một trái bóng đá, lần trước vào nội thành con thấy có người chơi nên bọn c.o.n c.ũng muốn có."
Kiều Tĩnh An hỏi đứa lớn và đứa thứ ba: "Các c.o.n c.ũng muốn à?"
Hai đứa con trai thành thật gật đầu.
Ba đôi mắt ngập tràn kỳ vọng nhìn cô, Kiều Tĩnh An cười nói: "Chờ đến sang năm nhé, giờ sắp đến Tết rồi, không kịp nữa rồi."
"A..." Ba đứa nhỏ có hơi thất vọng.
Hai mươi chín Tết, ba đứa ăn sáng xong chạy ra ngoài chơi, Kiều Tĩnh An mặc đồ đầy đủ xong chuẩn bị xuất phát, Hạ Huân cũng đi chung với cô.
