Bạch Nguyệt Quang Của Đế Vương - Chương 10

Cập nhật lúc: 20/06/2026 15:03

Thừa Nguyên Chỉ cuối cùng cũng không trả hầu bao mà tháo khối ngọc bội mới kia để thắt bên hông ta. Hắn nói vụ án ám sát đã có chút đầu mối, có lẽ năm sau sẽ hoàn toàn điều tra rõ nguyên do để ta khuây khoả, không cần phải lo trưởng tỷ bị mất mạng vì chuyện mưu phản. Thừa Nguyên Chỉ nói vậy xem ra đã chỉ rõ Kế Châu không quá liên quan đến vụ án ám sát. Ta liền ngoan ngoãn mặc cho hắn ôm, không đòi hắn trả lại hầu bao nữa, thậm chí còn có cảm giác ngọt ngào.

Quả nhiên, bản lĩnh cố tình nũng nịu, biết tiến biết lùi của Thừa Nguyên Chỉ ngay cả ta cũng tự hổ thẹn vì cảm thấy không bằng.

Bởi vì biết được lí do Dương gia trước đây vẫn luôn lợi dụng Tề gia, ta nhìn Dương Hoàng hậu cũng không được dịu dàng như trước.

Nhưng ta cũng hiểu bất kể Dương gia đã từng phản bội, lừa gạt Tề gia thế nào thì cũng là ân oán của hai nhà, không cản trở ngôi vị hoàng hậu của Dương Chiêu Nhi, càng không liên quan đến chuẩn mực của Hoàng gia. Ta vẫn giữ khuôn phép đến Phượng Nghi Cung thỉnh an, chỉ là không chịu ở lại Phượng Nghi Cung thêm một khắc, cũng không còn động vào thịt nướng tiêu d.a.o ở Phượng Nghi Cung nữa.

Năm Tân Kiến thứ bảy, gió lạnh thổi cả một đêm.

Ngày đầu tiên của năm mới, ta tự đến Phượng Nghi Cung thỉnh an. Chỉ là sau khi chúng phi rời đi, ta vô ý rơi lại phía sau. Vừa định bước chân ra cửa Phượng Nghi Cung lại nghe được Hoàng hậu sau lưng ta thản nhiên nói: “Nếu Du Phi có thể thản nhiên đối mặt với ân oán năm đó thì cũng không cần lo Tề Linh sẽ bị đối xử hà khắc.”

Ta đột nhiên quay đầu, đối mặt với ánh mắt lạnh lùng hờ hững của Dương Chiêu Nhi. Nàng đoan trang đứng trong điện nhìn ta từ xa, trâm Phi Phượng trên đầu ch.ói loá mắt.

Nhị tỷ Tề Linh? Tim ta trùng xuống. Ta vẫn luôn do dự không biết có nên nói cho Tề gia biết chuyện Dương gia năm đó không. Nguyên nhân quan trọng nhất là nhị tỷ Tề Linh của ta đã được gả cho Dương Hy. Mùa thu năm nay vừa hạ sinh đích nữ Dương Như Như. Lúc đó, tỷ tỷ báo tin hỉ vào cung không chỉ có niềm vui của việc lần đầu làm mẹ, mà còn hài lòng với cuộc sống trôi chảy như bây giờ. Nếu không nói chuyện trước kia, nhị tỷ hiện nay rất yêu thích và hài lòng về Dương Hy.

Ta không biết ngày đó Dương Hy cầu hôn nhị tỷ phải chăng còn có tâm tư nào khác, cũng không biết bây giờ có nên thay đổi tình trạng này không, không biết giữa việc che giấu và thẳng thắn nói cho nhị tỷ thì cái nào mới từ bi hơn. Ta chần chừ không biết nên lựa chọn ra sao.

Ta lùi một chân bước ra khỏi cửa cung, đứng nhìn Dương Chiêu Nhi. Bây giờ Dương Chiêu Nhi nói với ta những lời này có ý gì? Dùng nhị tỷ uy h.i.ế.p ta? Không muốn ta nói ra chuyện ngày xưa Dương gia phản bội?

Dương Hoàng hậu biết rất rõ Tề gia là điểm yếu của ta, mà nàng cao ngạo đứng trước mặt ta lại thể hiện bản thân rất cố chấp.

Sau khi Dương Chiêu Nhi vào cung, mấy người con thứ của Dương phủ lần lượt tách ra xây phủ, mỗi người lập một nhà. Mặc dù về sau Dương phụ được phong làm Tư không, Dương Hiên được phong làm Phụng thường nhưng các viện trong Dương gia qua lại rất ít. Cho nên cũng không nổi lên vị thế ngoại thích. Mà Dương Chiêu Nhi vẫn luôn lạnh nhạt, chưa hề đề cập đến Dương gia trong cung, quan hệ với nhà ngoại vô cùng lãnh đạm. Thậm chí, Trịnh Mỹ nhân vào lúc Dương Tư không thăng quan ninh nọt hai câu cha con Hoàng hậu tình thâm, bị Dương Chiêu Nhi hiếm khi trừng mắt lạnh lùng cười hai tiếng, doạ Trịnh Mỹ nhân nhũn chân đến ba, bốn ngày. Dương Chiêu Nhi từ khi vào cung giống như đã trở thành con dâu của Hoàng gia, đổi thành họ Thừa, cắt đứt sạch sẽ với Dương gia. Nếu như Dương gia không được xem như là hậu thuẫn của nàng, vậy thì càng không phải là sự uy h.i.ế.p với nàng.

Bây giờ ta đã biết nguyên nhân và hậu quả, cũng biết chỗ dựa chân chính của Dương Chiêu Nhi là di chỉ vàng ngọc của Tiên hoàng. Nhưng lãnh đạm với Dương gia đến tận bây giờ cũng quả thật khiến người khác nhìn không thấu.

Thế nhưng lần này Hoàng thượng gặp chuyện, Dương Hiên liều mình cản lại một đao cho Hoàng thượng. Dương Tư không thái độ khác thường, cực kỳ bi ai viết hịch văn đòi g.i.ế.c tặc một cách trắng trợn. Trong ngoài cung đều truyền nhau vì nhị ca trung thành bảo vệ chủ mà Dương Hoàng hậu sẽ giữ vững ngôi vị hoàng hậu của mình đến hết quãng đời còn lại. Dương gia chia năm xẻ bảy mới đột nhiên kết thành một khối đoàn kết.

“Năm mới đã đến, có câu bỏ cái cũ đón cái mới, Du Phi không muốn vì chuyện cũ ngày xưa mà tăng thêm phiền não chứ.” Hoàng hậu hơi ngẩng đầu, thân người lại đoan trang hơn. Ngay cả trâm cài trên b.úi tóc đều chưa từng lay động nửa phần.

“Dương Hy có thật lòng với nhị tỷ ta không?” Ta nhìn Hoàng hậu hỏi. Ta cũng biết không thể truy cứu chuyện cũ, cũng biết cho dù Dương gia năm đó không phản bội thì Tề gia chưa chắc đã có thể toại nguyện. Nếu Tiên hoàng đã sớm có ý, Tề gia cuối cùng vẫn có tám phần thất bại. Cho dù như vậy, đối mặt với sự phản bội và phụ bạc, ta dĩ nhiên không thể tha thứ. Nhưng đối với việc có muốn tiếp tục truy cứu, dây dưa không dứt hay không, ta càng quan tâm nhị tỷ sau lời nói dối đó liệu có nhận được được một chút thật lòng của Dương Hy hay không.

Trong mắt Hoàng hậu xẹt qua một tia kinh ngạc rồi lại biến thành một khoảng hờ hững. Ngữ khí vẫn nhàn nhạt như trước: “Bản cung không biết. Nhưng bản cung có thể bảo đảm Tề Linh một đời an ổn như ý.”

Không biết? Ta đứng im nhìn Dương Chiêu Nhi nhưng Dương Chiêu Nhi lại miễn cưỡng rời ánh mắt khỏi người ta, nhìn mặt trời đang mọc từ đằng đông. Trên mặt không nhìn ra bất kỳ biểu cảm thật giả hay vui buồn gì.

Bỏ đi.

Ta quay người muốn rời đi, phía sau vang lên giọng nói hờ hững không lên không xuống của Hoàng hậu: “Du Phi, thế sự gian nan nào có chuyện ông trời tác hợp. Cho dù thật lòng cũng không có khả năng thay đổi càn khôn. Chỉ là lần này nếu ngươi nói ra, Tề Linh chắc chắn sẽ cùng đường mạt lộ.”

Ta để Liên Nhị dìu ra khỏi Phượng Nghi Cung, nếu đã biết không thể chịu được chuyện cũ, có tiếp tục cũng không thể nói nữa.

Dương Hoàng hậu đến cùng vẫn là người của Dương gia. Nàng có lẽ không cần dựa vào Dương gia để ngồi vững ngôi vị hoàng hậu, cũng không buồn nhắc đến vài vị huynh trưởng là con thứ kia. Nhưng vào thời điểm quan trọng, nàng nhất định sẽ gìn giữ sự trong sạch của Dương gia. Chuyện phản bội bạn cũ sẽ làm tổn hại đến danh dự của gia môn, nàng sẽ không cho phép ta lan truyền ra ngoài.

Dương Hoàng hậu, Dương Chiêu Nhi có thể không dựa vào nhà mẹ để tôn vinh chính mình, nhưng tuyệt đối không cho phép nhà mẹ gây cho nàng danh tiếng xấu.

Nhưng ta không có lựa chọn nào khác, chỉ cần Dương Hy có thể một mực quan tâm nhị tỷ ta. Cho dù tình cảm là giả nhưng nếu có thể diễn kịch cả đời, vậy ta cũng cam tâm giữ kín miệng, để câu chuyện Dương gia phản bội Tề gia ngày xưa vĩnh viễn được phủ bụi.

Chỉ là sau này ta quyết tâm sẽ không để người Tề gia có liên quan gì tới Dương gia. Một ngày bị rắn c.ắ.n, mười năm sợ dây thừng, về sau phàm là gặp người nào họ Dương ta cũng đều tránh đi.

Tuy nhiên, giống như những gì cái miệng quạ đen của Dương Chiêu Nhi nói “Thế sự gian nan nào có chuyện ông trời tác hợp. Cho dù thật lòng cũng không có khả năng thay đổi càn khôn.”

Tin tức Dương Hiên đột nhiên bị bệnh hấp hối dâng lên một đợt sóng to ở tiền triều và hậu cung.

Nhắc mới nhớ, ta quả thực cũng không nghe ngóng kĩ càng tình hình vết thương lần này của Dương Hiên. Thứ nhất là vì chuyện ở Hưng Đức điện làm ta phân tâm vài ngày vội thêu hầu bao cho Hoàng thượng. Thứ hai, trong lòng nghĩ Dương Hiên cản lại nhát kiếm đơn giản để củng cố tiền đồ vững chắc cho Dương Hoàng hậu, sao có thể nguy hiểm đến tính mạng?

Cho nên, khi tin Dương Phụng thường bệnh nặng truyền tới Trường Hy Cung, ta quả nhiên cảm thấy khó tin đến bất ngờ. Lại nghe nói ngay cả Hoàng hậu nương nương luôn trầm ổn khi nghe được tin tức này liền quẳng hết cốc chén trong tay, ta thậm chí còn cảm thấy cố tình cường điệu, không thực tế chút nào.

Dương Chiêu Nhi lại vì một người nhị ca dòng con thứ mà run tay đ.á.n.h rơi chén, không bằng bảo ta tin nàng khóc ròng vì cây trâm Vũ Phượng kim quang lấp lánh bị cắm lệch mất nửa tấc còn hơn.

Ta không khỏi cảm thấy sợ hãi sâu trong tiềm thức sau khi bị rắn c.ắ.n, vẫn luôn cảm thấy Dương gia lại chuẩn bị muốn làm chuyện lớn. Dương gia nếu như lại muốn dự tính cho Tề gia hoặc ta một “Tai hoạ bất ngờ” gì đó, dựa vào công phu mèo cào của ta đương nhiên sẽ không thể tránh thoát. Dù sao ta đã lành nghề trong việc gặp rắc rối. Ta không am hiểu tránh tai hoạ, ta cần tìm một nơi an toàn để tránh phải chịu tai ương.

Vậy nên gần đây hễ Thừa Nguyên Chỉ vừa hạ triều là ta sẽ bưng một bát canh đã hầm nóng xông vào Hưng Đức điện, dính lấy hắn từ chiều đến tận lúc đi ngủ. Mặc dù tâm tư ta đơn giản, nhìn không thấu Dương gia rốt cuộc đang ngầm có tâm tư gì, nhưng Thừa Nguyên Chỉ là vị Hoàng thượng có một bụng xấu xa, đống tâm tư sâu không thấy đáy của hắn cho dù có mấy Dương gia cũng không sánh nổi. Dựa lưng vào đại thụ hóng mát, ta chỉ cần ôm c.h.ặ.t c.h.â.n của Thừa Nguyên Chỉ, cho dù có tai hoạ gì bay đến đầu thì vẫn còn Thừa Nguyên Chỉ che chắn.

“Nàng cứ ôm tay trẫm làm gì.” Hai ba ngày sau, Hoàng thượng cũng phát hiện ta gần đây quá mức ân cần. Vào đêm khi đốt đèn phê duyệt tấu chương, tay phải hắn chấp b.út, mắt nhìn chằm chằm vào cánh tay trái bị ta ôm thật c.h.ặ.t, khẽ cau mày: “Nếu không phải biết nàng không có bản lĩnh này, trẫm thật sự cho rằng nàng muốn nhìn trộm chính sự, can thiệp vào triều đình.”

“Hoàng thượng, chàng có chỗ không biết, thần thiếp gần đây cả người lạnh buốt, luôn cảm thấy sắp bị tiểu nhân tính kế. Chàng là Hoàng thượng, có long khí quanh thân, thần thiếp mượn cánh tay ôm một cái để trấn áp tiểu nhân.” Ta một tay ôm c.h.ặ.t t.a.y Hoàng thượng không buông, một tay vội vàng lật một trang thoại bản vừa đọc xong.

“Tên tiểu nhân đó là bản thân nàng sao?” Vết thương ở cánh tay phải của Hoàng thượng đã tốt hơn nhiều. Hắn buông ngự b.út xuống, tiện tay quơ long bào màu vàng sáng thêu rồng bên ngoài khoác lên người ta. “Nàng ăn mặc mỏng manh như vậy thì may thêm một bộ y phục đi, là trẫm cắt xén ngân lượng của nàng hay cắt xén vải vóc trong cung nàng?”

“Hoàng thượng, chàng đang chắn thần thiếp xem sách.” Ta ló đầu ra khỏi cẩm bào thêu rồng của hắn, quẳng sách sang một bên ôm c.h.ặ.t cánh tay trái của Hoàng thượng. Ta tựa cằm vào vai Hoàng thượng, đảo mắt một vòng, uỷ khuất nói: “Thần thiếp không dám lừa gạt Hoàng thượng. Thần thiếp gần đây rất sợ hãi, trán đổ mồ hôi lạnh, toàn thân không thoải mái.”

“Mồ hôi lạnh?” Hoàng thượng đưa tay sờ cái trán nhẵn bóng của ta, ánh mắt dò xét: “Có phải nàng lại gây hoạ gì không?”

“Bây giờ Gia Nghĩa luôn theo dõi Trường Hy Cung, thần thiếp có thể gây ra hoạ gì, rất an phận thủ thường đó.” Ta hất cằm ngồi thẳng dậy, nhớ lại gần đây Gia Nghĩa trong lúc đi tuần khắp lục cung thỉnh thoảng lại quanh quẩn trước cửa Trường Hy Cung, trong lòng căm giận: ” Gia Nghĩa có phải muốn làm thái giám của Trường Hy Cung không?”

“Hừ.” Hoàng thượng kéo thật c.h.ặ.t áo bào đang khoác lên người ta, rút một phong tấu chương từ trong chồng sách: ” Gia Nghĩa đã dâng tấu chương cầu hôn Liên Nhị. Ban đầu định đến cung hỏi ý nàng vào đêm Nguyên Tiêu, hiện giờ xem ra không cần đợi đến tết Nguyên Tiêu nữa.”

“Cái gì?” Ta giật mình, hất áo bào đang khoác trên người: “Hắn vậy mà lại để mắt tới Liên Nhị của thiếp?”

“Để mắt tới Liên Nhị của nàng?” Hoàng thượng nhíu mày, ngữ khí bất mãn.

“À, không phải.” Ta vội vàng phất tay. Thừa Nguyên Chỉ đen mặt lại khiến ta có ảo giác như bị bắt gian. “Là để mắt tới Liên Nhị trong cung thần thiếp!”

“Nàng ta là người của cung nàng. Nếu nàng không đồng ý thì trẫm dĩ nhiên cũng không ép buộc.” Hoàng thượng đặt tấu chương xuống. “Nếu nàng thích cung nữ đó, muốn giữ bên người ở trong cung cũng được. Trẫm sẽ từ chối Gia Nghĩa.”

“Cũng, cũng không phải. Chỉ là thần thiếp không thể làm chủ cho Liên Nhị được…” Ta bị công kích nặng nề. Ta cũng không biết Liên Nhị có phải cũng thích Gia Nghĩa hay không, phải bàn bạc với nàng đã rồi mới nói tiếp được.

“Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương cầu kiến.” Thanh âm của Tiểu Hạ T.ử đột nhiên truyền từ ngoài vào.

Hoàng hậu? Dương Chiêu Nhi?

Ta bỗng thót tim, trong lòng thầm cảm thấy không ổn.

“Thần thiếp khấu kiến Hoàng thượng.” Hoàng hậu vào điện, thấy ta lặng yên đứng cạnh Hoàng thượng cũng không có chút ngạc nhiên.

Ta đ.á.n.h giá khuôn mặt của Hoàng hậu. Không biết có phải do tối hay không, sao ta cảm thấy sắc mặt Hoàng hậu hơi tiều tuỵ. Dương Chiêu Nhi luôn kiêu ngạo sao có thể cho phép mặt mình tiều tuỵ?

“Hoàng hậu có chuyện gì?” Hoàng thượng ngồi thẳng người, hờ hững hỏi.

“Thần thiếp vừa nhận được thư, gia huynh Dương Hiên bệnh nặng hấp hối. Thần thiếp khấu thỉnh Hoàng thượng, xin Hoàng thượng ân chuẩn…” Dương Hiên liếc qua ta rồi quỳ rạp xuống đất liên tục dập đầu. Trong tiếng nói lại mang theo chút run rẩy: “Ân chuẩn cho Du Phi có thể xuất cung gặp gia huynh lần cuối!”

Cái gì! Ta trợn mắt. Quả nhiên, quả nhiên, quả nhiên tai hoạ bay đến đầu ta rồi!

Dương Hiên bệnh nặng có liên quan gì đến ta, dựa vào đâu mà bảo ta đi gặp hắn? Ta vừa kinh ngạc lại cảnh giác nhìn Hoàng hậu. Thế nhưng Hoàng hậu chỉ dập đầu quỳ lạy với Hoàng thượng, lặp lại lời thỉnh cầu một lần.

Hoàng thượng chấp b.út phê duyệt tấu chương, ngay cả mí mắt cũng không buồn nhấc, trong cổ hừ lạnh một tiếng: “Không cho phép.”

“Huynh trưởng của thần thiếp bị thương vì cứu Hoàng thượng.” Hoàng hậu quỳ nhưng thân trên lại thẳng tắp. Mỗi một câu, một chữ đều âm vang.

“Tự gây tội nghiệt thì không thể sống.” Hoàng thượng dừng b.út, ngước mắt nhìn Hoàng hậu: “Nàng tưởng trẫm hoàn toàn không biết gì sao?”

“Hoàng thượng nhìn rõ mọi việc, dĩ nhiên sẽ biết huynh trưởng của thần thiếp hoàn toàn vô tội.” Hoàng hậu vẫn không biến sắc, chỉ là hai tay khẽ run rẩy một chút: “Vụ án ám sát ở Thái miếu, thần thiếp biết Hoàng thượng muốn điều tra manh mối. Thần thiếp có thứ mà Hoàng thượng vẫn luôn muốn có.”

Hoàng thượng cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn xuống Hoàng hậu, cười lạnh: “Hoàng hậu có lòng, nhưng trẫm, không dùng được.”

“Nếu không có chứng cứ xác thực, cho dù trong lòng Hoàng thượng có tính toán thì làm sao mới có thể luận tội, làm sao để khiến mọi người khuất phục?” Hoàng hậu ngẩng đầu nhìn Hoàng thượng. Dưới ánh nến, ta lại có thể thấy vết thâm đen nhàn nhạt dưới mắt Hoàng hậu mà ngay cả son phấn cũng không thể che lại. Chẳng lẽ Hoàng hậu đúng thật mấy đêm không ngủ?

“Nếu đã hành sự, chắc chắn có vết tích. Trẫm có thể tìm dần.” Hoàng thượng lại phê duyệt tấu chương. Ngữ khí đã hơi mất kiên nhẫn: “Hoàng hậu lui xuống đi, đừng nhóm lửa tự thiêu.”

Hoàng hậu quỳ không nhúc nhích, chậm rãi quay đầu đ.á.n.h giá ta: “Nếu như thần thiếp bằng lòng nhường ngôi vị Trung Cung thì sao đây?”

Hô hấp Hoàng thượng trì trệ, đột nhiên nhìn về phía Hoàng hậu. Ta cũng trợn trừng mắt nhìn Hoàng hậu. Dương Chiêu Nhi thân bất do kỷ bị người khác ức h.i.ế.p hay là bị kích động đến phát điên rồi?

Dương Chiêu Nhi vẫn lặng im nhìn Hoàng thượng, vẻ mặt quyết liệt.

“Ngôi vị Trung Cung?” Hoàng thượng nói một cách sâu xa, nhìn lướt qua Hoàng hậu rồi đứng dậy đến bên cạnh ta. Ánh mắt nhìn ta như thể có ngàn điều muốn nói nhưng lại nói không hết, mà cũng không thể nói rõ.

Ánh mắt Hoàng hậu men theo Hoàng thượng cũng rơi trên người ta.

Đây, đây là đang làm gì vậy? Ta lập tức giật mình, các người nhìn ta làm gì?

Này này này, Thừa Nguyên Chỉ, ngươi thu lại ánh mắt mập mờ không rõ của mình đi. Ngươi không thấy hai mắt Dương Chiêu Nhi chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống ta sao?

“Thần thiếp cũng không cần.” Ta vội vàng phất tay. Ngôi vị Trung cung cái gì, ta còn không rõ bản thân có sức nặng bao nhiêu sao? Sự vụ trong lục cung rắc rối phức tạp. Mọi chuyện lớn nhỏ trong cung liên tục bị cắt xén và làm rối tung lên. Nếu ta ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu này, chắc chắn sẽ làm náo loạn hậu cung, không tập hợp đồng bọn tạo phản thì không được. Nghĩ đến đây ta bỗng nhìn Dương Chiêu Nhi, trong lòng lập tức sáng như gương. Ta liền biết Dương Chiêu Nhi đang đào hố chôn ta.

“Không cần?” Hoàng thượng lập tức thu hồi ánh mắt nóng rực, sắc mặt trầm xuống nhìn ta.

“Ý thần thiếp là không để ý những danh phận ngoài thân này, ha ha ha. Có thể làm phi tần của Hoàng thượng, thần thiếp đã vô cùng mãn nguyện rồi.” Ta gượng cười hai tiếng, vội vàng giải thích. Thừa Nguyên Chỉ là một bình dấm chua, lúc này nếu giải thích không xong thì cũng không cần Dương Chiêu Nhi tốn sức đào hố cho ta nữa. “Thần thiếp cảm thấy Du Phi đã rất tốt rồi, chữ “Du” vẫn là phong hào Hoàng thượng tự đặt, vinh hạnh biết bao. Thần thiếp vô cùng vô cùng thích, không cầu gì khác.”

Bảy năm vào cung, thời gian thôi thúc người, cuối cùng thôi thúc ta thành một kẻ nịnh hót.

“Hừ.” Biểu cảm của Hoàng thượng kiểu: Ta còn không biết trong lòng ngươi đang tính toán gì sao. Hắn quay lại ngồi trước thư án, mặt hướng về Hoàng hậu, ngữ khí lại tiếp tục lãnh đạm như ban đầu: “Hoàng hậu lui ra đi, ngồi vững ngôi vị Trung Cung của nàng thật tốt.”

“Tề Âm.” Dương Chiêu Nhi đột nhiên đứng dậy, ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào người ta: “Nhị ca ta đối với ngươi…”

“Hoàng hậu!” Hoàng thượng ngắt lời Hoàng hậu, ngữ khí đã ẩn chứa lửa giận: “Đừng chạm đến ranh giới cuối cùng của trẫm!”

Dương Chiêu Nhi không nói nữa, nàng ta mím c.h.ặ.t môi. Trên trán rủ xuống vài sợi tóc, vẫn nhìn ta không chớp.

Ta nhìn quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt cùng đôi môi đỏ đã bị c.ắ.n đến bật m.á.u của nữ t.ử đối diện, nhất thời ngây ngốc một hồi. Đây là Hoàng hậu Dương Chiêu Nhi lúc nào cũng cẩn thận tuân theo lễ nghi quy phạm, y phục nghiêm chỉnh, một sợi tóc cũng không thể loạn sao?

“Du Phi, trong tay bản cung có thứ mà ngươi sẽ rất hứng thú.” Hoàng hậu tỉ mẩn chỉnh lại sợi tóc tán loạn trên trán, nhẹ nhàng mở lời với ta. Ngữ khí đã không còn chút kích động thất thố vừa rồi, khuôn mặt lại quay trở lại vẻ thong dong ngày trước.

Được thôi, ta lập tức định thần lại. Nàng ta vẫn là Dương Chiêu Nhi cao ngạo có nội tâm sâu như biển.

“Là thứ gì?” Ta nhịn hồi lâu, cuối cùng vẫn mặt dày hỏi.

Hoàng thượng nhíu mày lườm ta, ta vờ như không thấy. Ta đương nhiên biết Dương Chiêu Nhi nói vậy là đang muốn ta tiếp tục hỏi, nhưng ta thật sự hiếu kỳ!

“Thư tuyệt b.út của Hàn Giang Nguyệt.” Hoàng hậu giọng điệu bình thản, vẻ mặt nhìn ta lại như nắm chắc thắng lợi trong tay.

Ta sững sờ, thư tuyệt b.út của nhị tẩu, sao có thể?

Năm đó, vào ngày thứ ba sau khi Hàn gia bị c.h.é.m đầu cả nhà, nhị tẩu mặc áo tang từ sợi đay, dùng lụa trắng treo cổ c.h.ế.t. Nhị tẩu dứt khoát đi theo nhà mẹ, không để lại một chữ nào. Dương Chiêu Nhi sao có thể biến từ hư vô ra một phong thư tuyệt b.út của nhị tẩu?

“Hàn Giang Nguyệt vì một phong thư của gia phụ nên mới tự sát. Phong thư tuyệt b.út ấy được một mật thám của Dương gia ở Tề gia phát hiện, về sau đưa đến tay bản cung.” Hoàng hậu nhìn ta, tình cảm trong mắt khó phân biệt.

“Ngươi đang nói, là phụ thân ngươi ép c.h.ế.t nhị tẩu của ta?” Ta căm tức nhìn Dương Chiêu Nhi mặt vẫn không biến sắc, cuối cùng không nhịn được nỗi hận ngập trời trong lòng: “Nhị tẩu ta khi đó đã m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng. Tề gia rốt cuộc có ân oán gì với Dương gia các người. Nhị tẩu lại có hận thù thâm sâu gì với Dương gia các người, đến nỗi để các người ép đến mức này!”

“Mối thù g.i.ế.c con, mối thù g.i.ế.c huynh có được tính là hận thù thâm sâu không?” Dương Chiêu Nhi vẫn bất động khi đối mặt với lời chất vấn của ta, chỉ là giọng nói hơi khàn khàn: “Đại ca ruột thịt của bản cung bị Hàn Giang Lê vũ nhục đến c.h.ế.t. Sau khi c.h.ế.t còn phải chịu oan khuất, ô danh khó tẩy. Mẫu thân vì sinh hạ bản cung mà ôm hận ra đi, c.h.ế.t không nhắm mắt, có thù oán gì? Dương gia vốn có huyết hải thâm thù với Hàn gia!”

Ta như chui vào hầm băng vì lời nói của Dương Chiêu Nhi. Huyết hải thâm thù? Đại ca ruột thịt của Dương Chiêu Nhi? Trưởng t.ử của Dương phủ nghe nói bị cuốn vào một chuyện phong lưu mà c.h.ế.t vô cùng khó xử? Trưởng t.ử của Dương phủ vì nguyên nhân c.h.ế.t do không chịu nổi, đã làm liên luỵ đến cả nhà Dương phủ bị hào môn quý tộc trong kinh xem thường phỉ nhổ nhiều năm? Cái c.h.ế.t của y lại có ẩn tình khác, lại có liên quan đến Hàn gia?

Ta bàng hoàng đến mức run rẩy hai chân, nhớ lại lúc ta đụng phải dáng vẻ đùa giỡn dân nữ bẩn thỉu của Hàn Giang Lê trên phố, sắc mặt chợt tái nhợt đi. Không ngờ Hàn Giang Lê lại không kị cả nam lẫn nữ, khốn khiếp đến tột cùng.

“Dương gia trước giờ không có ý nhằm vào Tề gia, chỉ là người của Hàn gia chắc chắn phải c.h.ế.t.” Dương Chiêu Nhi nhìn ta, nói từng chữ một. Không biết có phải chuyện cũ đã quá lâu hay không, ánh mắt khi nhắc lại chuyện xưa của Dương Chiêu Nhi đã không còn nhìn ra thấy quá nhiều hận ý, chỉ còn lại một khoảng lạnh hờ hững: “Bản cung biết trong lòng Tề Viễn có nút thắt khó giải vì cái c.h.ế.t của Hàn Giang Nguyệt. Muốn cởi chuông phải do người buộc chuông. Thư tuyệt b.út trong tay bản cung là thứ duy nhất trên đời có khả năng an ủi nỗi bi thương nhiều năm của Tề Viễn.”

Ta nhìn Dương Chiêu Nhi, mặc dù nổi nóng nhưng lại biết lời đó không hề giả dối. Nếu như nhị tẩu đúng thật để lại cho nhị ca một bức thư tuyệt b.út, nhị tẩu tâm địa lương thiện. Nếu trong như nhẹ nhàng khuyên bảo, từ biệt t.ử tế, có lẽ có thể khiến nhị ca được an ủi phần nào, thậm chí có thể bỏ qua khúc mắc.

Nhị ca, nhị ca nhà ta ơi.

Ta cuối cùng cũng quyết định, nhìn sang Dương Chiêu Nhi rồi lao đến năn nỉ Hoàng thượng đã rất lâu không nói gì: “Hoàng thượng có thể…”

Hoàng thượng lạnh lùng không nhìn ta, chỉ chặn lại lời năn nỉ của ta, nói với Hoàng hậu: “Đêm đã khuya, Hoàng hậu định để phi tần của trẫm đêm khuya tới nhà thăm bề tôi thế nào đây?”

“Giống như lúc trước, đóng giả làm cung nữ…” Hoàng hậu dừng lại, vẻ bối rối loé lên trong mắt rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y lại, không nói nữa.

Ta kinh ngạc nhìn Dương Chiêu Nhi. Chuyện lúc trước ta đóng giả làm cung nữ xuất cung thăm phụ thân bệnh nặng vô cùng bí ẩn, ngay cả Huệ Phi ám sát ta thì Hoàng thượng cũng dùng tội danh khác để trừng phạt. Sao Hoàng hậu biết được? Lại còn định bắt chước năm đó, để ta giả thành cung nữ một lần nữa, đêm khuya xuất cung tới thăm Dương Hiên.

“Hoàng hậu không hổ là chủ nhân lục cung, đối với hậu cung của trẫm, đối với phi t.ử của trẫm, nhất cử nhất động đều rõ như lòng bàn tay.” Hoàng thượng đập tấu chương lên bàn nghe “ầm” một tiếng.

“Bản cung chưa từng muốn hại đến tính mạng của ngươi.” Lồng n.g.ự.c Hoàng hậu chập trùng, trầm mặc nhìn ta thật lâu mới gằn từng chữ. Cuối cùng hít sâu một hơi, quay đầu nhìn sang Hoàng thượng: “Đúng vậy, bản cung từng tiết lộ tin tức cho Lý Bảo lâm, nhưng bản cung chỉ muốn lợi dụng cô ta lan truyền chuyện này, mượn lời nói của người khác chèn ép Vĩnh An Cung, củng cố hậu vị của bản cung mà thôi. Bản cung quả thật chưa hề muốn làm hại tính mạng Du Phi.”

“Ngươi cho rằng nếu như ngươi đúng thật có lòng muốn hại đến tính mạng nàng, trẫm có thể cho phép ngươi ngồi tại ngôi vị hoàng hậu đến tận bây giờ sao?” Hoàng thượng hừ lạnh.

“Hoàng thượng thánh minh.” Nghe Hoàng thượng nói vậy, Hoàng hậu thở phào một hơi, lại nói với ta: “Chuyện đã đến nước này, bản cung cũng không ngại nói thẳng. Đêm nay muốn đến thăm gia huynh một lần, hay muốn để Tề Viễn một đời sống không bằng c.h.ế.t, Du Phi tự mình ước lượng.”

“Đủ rồi, lui xuống!” Hoàng thượng đứng phắt dậy nhìn Hoàng hậu, vẻ âm u trong đáy mắt đã không thể che giấu.

Hoàng hậu nặng nề liếc qua ta rồi dập đầu cáo lui với Hoàng thượng.

Hưng Đức điện yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe được tiếng gió thổi xào xạc ngoài điện. Hoàng thượng im lặng không nói câu nào, ánh nến chiếu bóng Hoàng thượng hắt lên tấm bình phong, không ngừng đung đưa trong mắt ta.

“Hoàng thượng.” Ta chọc chọc tay Hoàng thượng, mở lời trước. Trong ngữ khí vừa nghe liền biết là đang năn nỉ.

Dương Chiêu Nhi hạ mình vì nhị ca của nàng, dùng phong thư để áp chế ta. Mà ta cũng vì nhị ca của mình, không thể không nhảy vào cái bẫy của nàng ta. Ta nhất định phải đi một chuyến đến phủ của Dương Hiên.

“Hoàng thượng, thần thiếp chỉ đến phủ Dương Hiên thăm một chút. Trên đường về thần thiếp sẽ nhất định sẽ cẩn thận, sẽ không xảy ra nguy hiểm gì, cũng không trì hoãn thời gian quá lâu, có được không?” Ta tiếp tục chọc cánh tay Hoàng thượng. “Hoàng thượng nếu không yên tâm, hay là thần thiếp đưa Gia Nghĩa đi cùng?”

“Nàng có biết Dương Hiên vì nàng mới cản đao cho trẫm không?” Hoàng thượng quay đầu nhìn ta, ngón tay đang chọc Hoàng thượng của ta lập tức cứng đờ.

Cái gì? Vì ta? Hắn không phải vì để Dương Hoàng hậu có thể ngồi vững ngôi vị hoàng hậu sao?

“Trước khi Tề gia lưu vong, Dương Tư không năm đó đã tiến cung cầu xin trẫm, nói nhị t.ử Dương Hiên trước kia đã có hôn ước với nàng, hi vọng có thể đón nàng về phủ, tránh bị lưu đày.” Giọng nói của Hoàng thượng vang vọng trong Hưng Đức điện điện trống trải nghe vừa xa xăm lại không thân thiết. “Nhưng trẫm đã sớm quyết định nạp nàng vào cung nên đã nói với ông ta rằng oán hận chất chứa của trẫm với Tề gia quá sâu, phải phạt nàng vào cung làm nô tỳ. Vốn cho rằng như vậy sẽ hoàn toàn c.h.ặ.t đứt chút vọng tưởng cuối cùng của Dương Hiên đối với nàng.”

“Nhưng hắn vẫn còn tình cảm. Cho dù nàng đã là phi tần của trẫm thì hắn tơ tưởng người của trẫm.” Giọng điệu Hoàng thượng trầm thấp, trong mắt thấp thoáng vài sợi tơ m.á.u. “Hắn quả thật có tài, phân nhà xây phủ. Toàn tâm toàn ý dành cho triều đình, từng bước leo lên chức vị phụng thường. Sau đó từng phong tấu chương đưa tới tay trẫm, mỗi lần đều nói bóng gió trẫm là vị vua nhân từ, hi vọng trẫm buông bỏ ân oán ngày xưa, tha thứ cho Tề gia, đối xử khoan dung với nàng.”

“Nhưng nàng là người của trẫm. Trẫm yêu nàng, bảo vệ nàng, dựa vào đâu mà cần hắn khoa tay múa chân?” Hoàng thượng nắm c.h.ặ.t hai tay. Ta khó khăn nuốt ngụm nước bọt, trong miệng khô rát. “Trẫm xem hắn còn tơ tưởng nữ nhân của trẫm đến khi nào!”

“Sau khi Thừa Giác ra đời, hắn cuối cùng cũng an tĩnh.” Tay trái Hoàng thượng nắm c.h.ặ.t chiếc nhẫn bằng ngọc Dương Chi trên ngón cái tay phải, gân xanh dần nổi lên. Toàn bộ cánh tay cũng hơi run rẩy. “Trẫm tưởng rằng hắn cuối cùng cũng biết thức thời, nhưng trẫm lại sai. Ở Thái miếu, hắn không quan tâm điều gì mà xông đến trước người trẫm. Đến khi m.á.u tràn khắp đất, trước khi hôn mê lại bắt lấy tay trẫm, muốn trẫm đối tốt với nàng.”

“Hắn có tư cách gì mà nói như vậy? Chỉ dựa vào mối hôn ước không thành sao?” Hoàng thượng nhìn ta chăm chú, trong mắt có sự nổi nóng. “Trẫm lại cần một tên quan văn gầy yếu như hắn cản đao sao? Trẫm còn không chê hắn vướng víu chân tay hại trẫm bị thương cánh tay phải. Hắn lại muốn trẫm đối tốt với nàng. Trẫm không cho phép nàng đến gặp hắn, không cho phép hắn thổ lộ hết nỗi lòng với nàng. Càng không cho phép hắn trước khi c.h.ế.t để lại trong lòng nàng một dấu tích!”

“Trẫm đã mời thái y tốt nhất tới chữa trị cho hắn, dùng t.h.u.ố.c trân quý nhất bảo đảm tính mạng hắn. Hắn chắc chắn không thể c.h.ế.t được, nàng không cần đến gặp hắn. Trẫm đã nói hết với nàng những lời hắn muốn nói rồi, nàng ở bên cạnh trẫm không được phép đi đâu.” Ngón tay Hoàng thượng đã bị bóp đến chảy m.á.u. Ta cuống quít cầm tay Hoàng thượng, từng chút gỡ bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của hắn, trông thấy lòng bàn tay Hoàng thượng hiện lên một tầng mồ hôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bạch Nguyệt Quang Của Đế Vương - Chương 10: Chương 10 | MonkeyD