Bạch Nguyệt Quang Của Đế Vương - Chương 11

Cập nhật lúc: 20/06/2026 15:03

Kể chuyện thì kể chuyện, làm gì mà phải liều mạng nắm c.h.ặ.t t.a.y như vậy? Ta bất mãn nhìn Hoàng thượng: “Vết thương ở cánh tay phải đã lành chưa, không bị nứt ra chứ?”

Lớp băng mù mịt trong mắt Hoàng thượng bỗng chốc sụp đổ, hắn thấp giọng: “Không sao.”

“Vậy thì tốt, kể chuyện cũng không cần phải động tay.” Ta nhẹ nhàng rời khỏi cánh tay Hoàng thượng, tìm một chỗ thoải mái ngồi vào đùi Hoàng thượng, ôm cổ hắn đề phòng bản thân bị ngã. “Nếu Hoàng thượng đã không muốn thần thiếp đi như thế, vậy thần thiếp sẽ không đi. Cùng lắm thì thần thiếp bảo Gia Nghĩa ban đêm xông vào Phượng Nghi Cung, lật tung vài lần chắc chắn có thể tìm được thư.”

Sắc mặt Hoàng thượng cổ quái, một tay đặt trên eo không cho ta động đậy: “Nàng chỉ nghe được cái này?”

“Hoàng thượng có biện pháp tốt hơn không?” Ta xoa cằm mình, ánh mắt nhìn Hoàng thượng sáng lên: “Trực tiếp hạ chỉ lục soát cung?”

“Làm càn.” Hoàng thượng trừng mắt nhìn ta, hắng giọng một cái: “Nàng thật sự không nghe được Dương Hiên si tình với nàng sao?”

“Nghe được.” Ta gật đầu, nhân dịp Thừa Nguyên Chỉ chưa kịp nói gì lập tức che miệng Hoàng thượng lại: “Nhưng A Âm tuyệt đối sẽ không bị cái gọi là si tình này d.a.o động tâm chí.”

Huống hồ ta không gánh nổi lòng si tình này, trong lòng ta biết rõ Hoàng thượng thích nhất là ghen tuông.

“A Âm thuộc về A Chỉ, không cần ai khác.” Ta che miệng Hoàng thượng, mỉm cười tỏ vẻ ngoan ngoãn. “A Chỉ cũng đừng giận nữa.”

“Nếu như ban đầu trẫm không nạp nàng vào cung thì sao.” Hoàng thượng nhìn ta, kéo tay đang che miệng hắn ra. Hắn nắm tay ta, nghiêm túc hỏi.

Hả? Không nạp ta vào cung?

“Nếu như nàng vào Dương phủ, Dương Hiên cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời, vô cùng sủng ái nàng. Nàng có thích hắn không?” Hoàng thượng nhìn ta, xiết c.h.ặ.t bàn tay đang cầm tay ta. “Hắn đến nay vẫn chưa kết hôn. Nếu nàng vào cửa, hắn chắc chắn sẽ không có thị thiếp nào khác. Nàng có trở thành A Âm của hắn, không cần ai khác nữa hay không?”

“Không đâu!” Ta kiên định thốt ra.

Hoàng thượng lại nhìn ta mà không nói gì, ánh mắt sâu thẳm như vực.

Ta chỉ có thể cẩn thận nghĩ lại mọi chuyện. Nếu như không biết chuyện Dương gia phản bội Tề gia, cũng không biết chuyện Dương Tư không hại c.h.ế.t nhị tẩu ta, cũng không biết mối thù không đội trời chung của hai nhà Dương – Hàn. Mưa dầm thấm lâu, nói không chừng thì… Ta lập tức lắc đầu, nào có nhiều nếu như đến vậy!

“Hoàng thượng đã c.h.ặ.t đứt hết tất cả “nếu như” rồi. Hoàng thượng nạp thần thiếp vào trong cung, để thần thiếp thích Hoàng thượng. Vậy thần thiếp sẽ không trở thành “nếu như” của người khác.” Ta có chút uỷ khuất nhìn Hoàng thượng. “Tại sao Hoàng thượng lại tức giận với thiếp vì cái “nếu như” không có khả năng này chứ.”

Hoàng thượng kinh ngạc nhìn ta nửa ngày, véo hông ta, đột nhiên hỏi: “Nàng gần đây có phải mập lên không?”

Hả? Cái gì?

“Mập như thế này, cho dù Dương Hiên có gặp lại nàng sợ là sẽ vỡ mộng.” Thừa Nguyên Chỉ rủ mắt đ.á.n.h gia ta một phen từ trên xuống dưới, điệu bộ âm thầm đau đớn: “Quá t.h.ả.m.”

Thừa Nguyên Chỉ ta nói cho ngươi biết, ngươi ăn nói cẩn thận! Ngọn lửa báo thù dần nhen nhóm trong ta, đừng ỷ vào ta thích ngươi thì ngươi có thể nói hươu nói vượn, ta gần đây… Ta nhìn eo mình, hình như là mập hơn một xíu, nhưng cũng không đến mức béo biến dạng chứ? Ngươi nói lại xem, nói lại đi không ta cào ngươi! Nhưng lý trí ta không ngừng nói phải tỉnh táo, tỉnh táo. Dung mạo này của Hoàng thượng không thể bị ta nhất thời xúc động phá huỷ. Nếu không chẳng phải bản thân ta sẽ bị chịu thiệt sao?

Nội tâm ta điên cuồng rầu rĩ, Hoàng thượng bỗng b.úng vào trán ta: “Nàng đi sớm về sớm, không cho nàng nói một câu nào với Dương Hiên!”

“Hả?” Ta nhất thời không kịp phản ứng. “Hoàng thượng ân chuẩn cho thần thiếp xuất cung?”

“Nếu nàng không đi, nàng nghĩ Hoàng hậu sẽ để lại bức thư tuyệt b.út cho nàng lục soát sao?” Hoàng thượng đứng dậy dắt ta đến ngoài điện, gọi Tiểu Hạ T.ử thủ vệ đến. “Nàng đi theo Tiểu Hạ T.ử đến Phượng Nghi Cung. Hừ, Hoàng hậu dĩ nhiên đã chuẩn bị xong xuôi cho nàng rồi.”

“A Chỉ, chàng là tốt nhất!” Ta cảm thấy tim như được lăn trong đường mật, cũng mặc kệ bên cạnh có ai hay không, nhón chân thơm vào má trái Thừa Nguyên Chỉ một cách ngọt ngào.

Đám người Tiểu Hạ T.ử cùng Liên Nhị vội vàng quay người che mặt.

“Để Gia Nghĩa đi cùng, đi nhanh về nhanh.” Hoàng thượng hắng giọng ra hiệu Tiểu Hạ T.ử ra ngoài điện đốt đèn dẫn đường.

“Được, Hoàng thượng ở Hưng Đức điện đợi thần thiếp trở về nhé!” Ta lại vụng trộm thơm vào má phải của Thừa Nguyên Chỉ, vịn tay Liên Nhị đi theo Tiểu Hạ Tử…

Đúng như Hoàng thượng nói, Hoàng hậu đã chuẩn bị tất cả rất ổn thoả. Trăng sáng vành vạnh, một đường trôi chảy. Xe ngựa rất nhanh đã đến cổng Dương phủ.

Ta vịn tay Liên Nhị xuống xe, để Gia Nghĩa canh giữ ở ngoài cửa trông chừng xe ngựa.

“Nương nương, thơm quá.” Liên Nhị khịt khịt mũi, ghé vào tai ta nhỏ giọng thầm thì.

Ta hít sâu một hơi, gió lạnh thổi một mùi thơm ngát quanh quẩn trong hốc mũi, hương hoa mai? Xem ra trong Dương phủ quả thực trồng rất nhiều cây mai. Ta đột nhiên nhớ tới trong sân Phượng Nghi Cung của Hoàng hậu cũng đầy mai trắng, thầm than nhẹ đúng thật là người một nhà.

“Đại nhân đang ngắm trăng ở vườn mai, nhờ nô tài dẫn người qua đó.” Một gã sai vặt đợi ở cổng thấy chúng ta xuống xe liền lập tức dẫn chúng ta vào phủ, không nói nhiều lời mà chỉ một mực dẫn ta cùng Liên Nhị đi dọc theo hành lang tiến vào nội viện. Dọc đường vắng vẻ không có ai, không biết Dương phủ vốn không có nhiều người hầu hạ hay là bị Hoàng thượng, Hoàng hậu cùng đuổi ra. Hai bên hành lang chỉ tràn ngập mai trắng nở rộ.

“Vườn mai? Dương đại nhân không phải bệnh nặng sao?” Liên Nhị nhìn gã sai vặt rồi lại nhìn ta, nhỏ giọng thầm thì: “Bệnh nặng mà vẫn muốn đứng trước gió thưởng trăng sao?”

Ta gật đầu tán thành. Làm bệnh nhân mà vẫn giày vò như vậy thật không khiến người ta bớt lo. Khó trách Hoàng hậu nương nương lại giận đến mất ngủ.

Gã sai vặt sắc mặt nặng nề, thở dài rồi đưa chúng ta tới vườn mai, dừng ở Nguyệt Môn.

Đi qua Nguyệt Môn là mai trắng khắp sân như tuyết rơi đầu cành. Ánh trăng sáng bàng bạc, một khoảng sân trắng tinh không nhiễm bụi trần, ngẫu nhiên lọt vào tầm mắt cực kỳ rung động.

Ta đột nhiên hiểu vì sao Dương Hiên lại muốn tuỳ hứng ngắm trăng. Khung cảnh này quả thực đẹp không tả xiết.

“Nương nương vạn an.” Tống thái y đứng cạnh Nguyệt Môn coi như là người đầu tiên ta nhìn thấy từ lúc vào phủ. Tống thái y trông thấy ta thì không kinh ngạc chút nào, đoán chừng đã sớm biết ta sẽ đến nên chỉ dập đầu theo lễ.

Ngay cả người đứng đầu Thái Y Viện mà Hoàng thượng cũng phái đến, xem ra chính xác muốn dùng hết khả năng cứu chữa Dương Hiên.

“Tống thái y mời đứng dậy.” Ta nhìn vào Nguyệt Môn nhưng lại chỉ có thể trông thấy một khoảng mai trắng hơn tuyết. “Dương đại nhân đâu?”

“Lão thần phụng thánh mệnh đến đây chữa trị cho Dương đại nhân, nhưng đại nhân một mình đứng trong vườn nhất quyết phải ngắm trăng, không gặp người ngoài cũng không chữa trị. Thần thực sự không thể làm gì.” Tống thái y nhíu c.h.ặ.t mày, ánh mắt mong đợi hi vọng ta ra nghĩ cách.

“Tống thái y, ngài ai oán với nương nương nhà ta cũng vô dụng. Nương nương cũng chỉ phụng mệnh đi vào nói mấy câu với Dương đại nhân, nói xong cũng phải mau quay lại cung. Đợi đến lúc ngài ấy lạnh đến ngất đi rồi khiêng vào phòng chữa trị là được.” Liên Nhị vốn hận Hoàng hậu vì đã ép ta đến Dương phủ, bây giờ trông thấy Dương Hiên còn tuỳ hứng làm bậy hơn ta, lời nói cũng không giữ ý tứ.

Ta lập tức nhấc chân đi vào trong, tìm kiếm sâu trong vườn mai. Ta phải mau đến gặp hắn trước khi hắn lạnh đến ngất đi. Nếu không chút nữa hắn ngất xỉu thì ta phải ở lại Dương phủ cho đến khi hắn tỉnh sao?

Liên Nhị dìu ta xuyên qua vườn mai. So với một khoảng vườn mai trong cung Hoàng hậu nương nương, vườn mai trong phủ Dương Hiên thật lớn. Ta cùng Liên Nhị nhìn xung quanh, khó khăn lắm mới tìm thấy một ngôi đình đỏ nằm sâu trong rừng mai. Từ xa trông thấy một nam t.ử áo xanh đi giày đen đang đứng trước gió, một thân sáng rực đang uống rượu với trăng.

Thật không hài lòng, đây nào giống người bị bệnh nguy kịch mà lại giống dáng vẻ đạp nguyệt mà đi, tiêu d.a.o cửu thiên. Ta hoài nghi Hoàng hậu nương nương tám phần là bị nhị ca nàng lừa gạt.

Ta lạnh đến buốt mặt, bất giác nhớ nhung lò sưởi ấm cúng dễ chịu ở Hưng Đức điện cùng cái ôm ấm áp của Hoàng thượng nhà ta, bất giác tăng nhanh vài bước đi tới ngôi đình.

Người uống rượu dường như nghe được tiếng bước chân, quay người liền đối diện với dáng vẻ ta vội vàng xách váy bước nhanh vào đình. Dương Hiên khẽ giật mình, trong mắt chấn kinh nhìn ta chăm chú, phảng phất như toàn thân đã trở nên đông cứng. Bầu rượu trong tay rơi xuống vỡ nát.

Hương mai vờn khắp đình lập tức đan xen cả hương rượu.

Ta lập tức né về sau mấy bước. Liên Nhị sợ hãi chạy vào trong đình, dùng khăn tranh thủ lau mảnh vỡ cùng vết rượu b.ắ.n dưới váy ta. “Nương nương có sao không?”

Ta ngơ ngác lắc đầu, sự vội vàng trong lòng cũng bị tiếng rơi vỡ bất ngờ doạ cho tan biến hết.

“Thần Dương Hiên không biết Du Phi nương nương giá lâm, nhất thời thất lễ, xin nương nương giáng tội.” Dương Hiên không đợi Liên Nhị trách cứ, lập tức khom người thỉnh tội, ngôn từ cung kính hữu lễ.

Ta nhìn mái tóc buộc lỏng của Dương Hiên, mặt mày vẫn tuấn tú như trước nhưng trong mắt khó nén vẻ gian nan. Sắc mặt càng tái nhợt không chút huyết sắc, hoàn toàn khác với người thiếu niên hiền hoà trong trí nhớ mơ hồ của ta.

Ta nhìn thân ảnh gầy gò, gương mặt không còn chút m.á.u của hắn dưới ánh trăng, hình như đúng là có bệnh. Ta ngăn Liên Nhị muốn nổi giận, sau lưng đập đập tay Liên Nhị “Bình tĩnh, bình tĩnh.” Chớ có cãi lộn với hắn, nếu xảy ra chuyện bất trắc, Hoàng hậu nương nương chắc chắn sẽ không thực hiện lời hứa.

Vẻ mặt Dương Hiên rất bình tĩnh, giống như người vừa đ.á.n.h rơi bầu rượu không phải hắn, thong dong đứng lên nói cảm ơn: “Tạ ơn nương nương.”

Ta dựa theo nguyên tắc nói ít một câu, sai ít một câu, đứng trong đình không nói gì. Theo như ước định với Dương hoàng hậu, ngoan ngoãn cho hắn nhìn đến chán thì thôi.

Đôi mắt Dương Hiên đen láy như nước sơn, khuôn mặt bình thản tự nhiên chứ không còn tia kinh ngạc vừa rồi, làm như việc ta đến lúc đêm khuya là chuyện đương nhiên. Hắn chỉ lặng im nhìn ta, phía sau là một khoảng mai trắng nở rội. Gió thổi bay áo bào của hắn, ta rùng mình vì lạnh.

Nơi này ngắm cảnh thì đẹp thật, nhưng ngôi đình này quá đón gió. Dương Hiên thật sự bị thương sao? Sao hắn không thấy lạnh chút nào. Sao ta lại bị Dương Hoàng hậu hại phải đứng chịu tội giữa mùa đông thế này, lạnh thì cũng đành thôi. Ta không nói lời nào, hắn cũng không nói chuyện. Bầu không khí vừa gượng gạo vừa xấu hổ.

Nếu lúc này ta quay người hồi cung, hoàng hậu có nghĩ ta phản bội lời hứa không? Nhưng ta quả thực đã gặp mặt Dương Hiên mà…

“Khụ khụ, Hoàng thượng quan tâm Dương đại nhân, nương nương và Hoàng thượng đồng tâm đồng đức, cho nên cố ý tới thăm Dương đại nhân, mong Dương đại nhân có thể bảo trọng thân thể, sớm ngày khỏi bệnh.” Liên Nhị dùng giọng điệu đứng đắn nói với Dương Hiên.

Ta có chút tán thưởng nhìn Liên Nhị, được đấy. Bây giờ nha đầu này đã có thể nói dối đến trình độ mặt không đỏ, tim không đập.

“Thần cảm tạ long ơn của Hoàng thượng và nương nương. Trong vườn gió lạnh, thần chưa khỏi bệnh nên không chịu được gió, thỉnh cầu nương nương vào trong Noãn Sảnh.” Dương Hiên dường như tin không chút nghi ngờ, khom người cúi đầu rồi hờ hững đứng dậy. Hắn ngẩng đầu nhìn trăng tròn trên trời, lại nhẹ giọng nói: “Đường ban đêm khó đi, may có trăng sáng chiếu đường. Thần đi trước dẫn đường cho nương nương.”

Ta và Liên Nhị đi sát Dương Hiên, vẫn may hắn còn biết lạnh. Nếu không, ta và Liên Nhị đoán chừng đứng trong đình không đến một chén trà sẽ đông cứng thành băng mất. Thay vì đi vòng quanh tìm người, có Dương Hiên dẫn trước, không bao lâu chúng ta đã tới Nguyệt Môn. Ta vừa mới bước ra Nguyệt Môn liền đón nhận ánh mắt cảm động thấu trời của Tống thái y. Ta bất giác thấy chột dạ. Lão nhân gia ngài cũng đừng nhìn ta như vậy. Bệnh nhân của ngài do không chịu được lạnh nên mới chủ động ra khỏi vườn mai, tiện thể mang theo chúng ta thôi.

Noãn Sảnh đúng thật rất ấm. Ta ôm lò sưởi Dương Hiên sai người đưa tới, định khi nào cơ thể ấm hơn sẽ rời phủ. Mặc dù ta không có tình cảm gì để nói với người của Dương gia, nhưng trà quả này rất thơm. Ta uống hai ngụm là có thể ủ ấm bụng.

Dương Hiên ngồi dưới một mực không nói, dáng vẻ vô cùng cung kính. Trên mặt nhìn không ra biểu tình gì, chỉ ngẫu nhiên ngước mắt nhìn màn đêm âm u bên ngoài, có chút sầu lo bất an. Mà trong thời gian dài như vậy, Dương Hiên ngoại trừ sắc mặt trắng bệch thì cũng không thấy hắn có gì quá khó chịu hay thân thể suy yếu, cũng không có một tiếng ho khan nào.

Ta hơi khó hiểu. Bệnh tình của Dương Hiên tựa hồ không trầm trọng đến vậy, mà thái độ cung kính xa cách của hắn dành cho ta cũng không giống mong mỏi gặp ta như Hoàng hậu nghĩ, càng không thích ta vô cùng như Hoàng thượng nói. Hoàng hậu và Hoàng thượng chắc có hiểu lầm gì đó. Chẳng lẽ Dương Hiên lừa Tề gia lâu như vậy, cứ diễn kịch đến nỗi ngay cả muội muội nhà mình cũng tưởng thật, đến Hoàng thượng cũng dám lừa sao?”

Liên Nhị toàn tâm toàn ý hầu hạ ta, lúc thì lại sờ tay xem ta còn lạnh không, lúc thì lại kiểm tra lò sưởi còn nóng không. Dường như trong sảnh này không có Dương Hiên, hai người chúng ta rất tự tại. Ta uống xong ngụm trà quả cuối trong chén, đặt chén lên bàn.

“Nương nương hạ mình đêm khuya đến thăm hạ thần, thần vô cùng cảm kích. Bên ngoài mây dày gió to, e là sắp có tuyết rơi. Xin nương nương sớm hồi cung.” Dương Hiên cung kính đứng dậy, khách khí nói với ta.

Ta đang cảm thấy cơ thể dần ấm áp, nghe hắn nói vậy dĩ nhiên gật đầu. Ta đứng dậy để Liên Nhị đỡ rồi đi ra ngoài phòng. Bỗng cảm thấy nôn nao trong bụng, cảm giác buồn nôn cứ thôi thúc ta tăng tốc đẩy cửa bước ra sảnh đường, chạy đến gốc mai nôn thốc tim gan.

Chẳng lẽ trà quả có vấn đề? Dương Hiên không phải gan to bằng trời muốn hạ độc ta trong phủ chứ!

“Nương nương!” Dương Hiên sợ hãi, nhanh như chớp lao đến muốn đỡ tay ta. Nhưng hắn vừa chạm vào tay áo ta liền nhanh ch.óng rụt tay về: “Nương nương có sao không?”

Liên Nhị lau sạch khoé miệng cho ta. Ta ngước mắt nhìn Dương Hiên: “Dương đại nhân sẽ không tiếp tục hại Tề gia, hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t bản cung chứ?”

“Thần, không dám.” Hai mắt Dương Hiên run lên. Hắn lui lại mấy bước, ngữ khí lộ ra có vài phần cứng nhắc cùng kiềm chế.

“Tống thái y, mau tới khám cho nương nương!” Liên Nhị sợ hãi đỡ ta ngồi lại sảnh chính, cẩn thận vuốt lưng cho ta dễ thở.

Tống thái y vốn đang đợi bên cạnh, lúc này không đợi Liên Nhị nói xong đã vội vàng tới bắt mạch cho ta. Ta ra hiệu Liên Nhị bóp đầu cho ta. Ta vừa nôn được nên bụng cũng đỡ hơn nhiều nhưng lại cảm thấy hơi đau đầu.

Chẳng lẽ trúng gió nên nhiễm phong hàn?

“Chúc mừng nương nương, nương nương đã có hỉ hơn một tháng!” Tống thái y quỳ xuống đất cúi đầu: “Nương nương vừa rồi chỉ là bị t.h.a.i nghén, không có gì đáng ngại.”

“Chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương.” Vài người trong sảnh cũng quỳ xuống chúc mừng.

“Có hỉ?” Tuy ta biết Tống thái y là viện phán của Thái y viện nhưng vẫn hơi khó tin. Sức khoẻ ta mới khôi phục được hơn ba tháng lại hoài thai. Đây rốt cuộc là thân thể ta quá tốt hay vận khí của Hoàng đế bệ hạ nhà ta quá tốt?

“Nương nương, vậy chúng ta mau trở lại cung đi. Hoàng thượng đoán chừng sẽ vui biết bao!” Liên Nhị vui đến run tay, run rẩy khi bóp đầu cho ta.

Dương Hiên bỗng ho một trận mãnh liệt. Tống thái y vội vàng chạy qua nhưng lại bị Dương Hiên phất tay cản lại. Hắn lau qua khoé miệng rồi giấu tay sau lưng “Không sao”, thanh âm vô cùng suy yếu.

“Sức khoẻ Dương đại nhân không tốt sao?” Mặc dù Dương Hiên nhanh ch.óng giấu đi nhưng ta vẫn có thể thấy được một vết đỏ sậm nơi ống tay áo, hắn ho ra m.á.u? Ta hơi áy náy vì vừa rồi hiểu lầm Dương Hiên, lại biết được tin vui nên cũng thư thái hơn. Vậy nên ta bỏ qua ân oán hai nhà Tề – Dương, khoát tay bảo thái y đến bắt mạch: “Không được giấu bệnh.”

“Thần không sao, làm phiền nương nương nhọc lòng.” Dương Hiên vẫn từ chối như cũ, thanh âm khi nói chuyện với ta có sức lực hơn chút. “Nương nương có hỉ, không thể hứng gió. Thần sai người đi lấy áo lông che trong xe khỏi gió, xin nương nương đợi một lát.”

Vậy cũng không cần, xe ngựa của ta cũng không phải hở xung quanh. Ta vừa định mở miệng, Dương Hiên đã phân phó gã sai vặt canh giữ trong sảnh. Gã sai vặt cúi đầu khom người trở ra. Ta thấy gã sai vặt đã đi chuẩn bị nên không nói nữa.

“Tạ ơn Dương đại nhân.” Ta để Liên Nhị bóp đầu, càng cảm thấy tiểu nha đầu này không chỉ nhanh mồm mà còn thành thục đ.ấ.m bóp. Liên Nhị nhà ta tốt như vậy, chẳng trách Gia Nghĩa lại nhớ nhung. Ta lại không nỡ gả Liên Nhị cho hắn.

“Đây vốn thuộc bổn phận của thần.” Thanh âm Dương Hiên trầm thấp, kiềm chế ho khan hai tiếng: “Huống hồ, thần đời này khó chuộc lại được nỗi hổ thẹn với Tề phủ năm đó.”

Ta nghiêm túc quan sát Dương Hiên. Sau khi trở về từ vườn mai, hắn đã b.úi tóc gọn gàng, y phục chỉnh tề, vẫn chắp một tay sau lưng. Nếu không phải đôi môi tái nhợt như tuyết cùng vết m.á.u trên ống tay áo của hắn, ta sẽ thật sự cho rằng hắn chẳng qua chỉ bị bệnh vặt, lừa gạt Hoàng thượng và Hoàng hậu.

Có lẽ Hoàng hậu và Hoàng thượng cũng không nhầm. Hắn quả thực lâm trọng bệnh cũng quả thực có ta trong lòng. Hoặc là không muốn để lại gánh nặng trong lòng ta, hoặc cảm thấy hổ thẹn. Hắn phí sức che giấu ta như thế, ngay cả ho khan cũng cố kìm trong cổ họng chứ không muốn để ta biết được. Ta nhớ hắn đã từng hăng hái, cùng nhị ca ta chớp mắt trở thành song bích làm chấn kinh thiên hạ. Bây giờ hành động lại như cái xác không hồn, thật đúng là cảnh còn mà người thì chẳng thấy đâu.

“Chuyện năm đó, hai nhà Dương – Tề đều có lập trường riêng của mình. Bản cung dù không thể tha thứ nhưng cũng hiểu tình cảnh khó khăn của Dương gia các người. Hiện giờ Dương đại nhân nên dưỡng bệnh thật tốt mới đúng. Hoàng thượng và… Hoàng hậu đều đang đợi đại nhân lành bệnh.” Ta ôm lò sưởi gã sai vặt mới đưa tới. Không biết có phải do bàn tay ấm hay không mà câu nói tiếp theo của ta cũng ôn hoà hơn vài phần.

“Nương nương vẫn luôn rất thiện lương độ lượng.” Giọng điệu của Dương Hiên không còn xa cách như ban đầu. Ngữ điệu thì thầm nói nhỏ, ngẩng đầu nhìn ta cười nhưng trong mắt lại vẫn là vực sâu nhìn không thấu: “Hiên, thật lòng mong nương nương một đời yên vui, mãi mãi không buồn.”

Gã sai vặt bẩm báo đã sắp xếp xe ngựa xong. Ta nhìn Dương Hiên, hắn khom người cúi đầu với ta, lại khôi phục vẻ cung kính hữu lễ trước đó.

Ta và Liên Nhị quay lại xe ngựa. Bốn vách xe đều được trải một tầng áo lông dày, không chút gió nào lọt được qua.

“Liên Nhị, Gia Nghĩa dâng thư cho Hoàng thượng cầu hôn ngươi. Ngươi thì sao, có nhìn trúng hắn không?” Ta cầm tay Liên Nhị khẽ hỏi.

“Sao ạ?” Liên Nhị lúc đầu ngạc nhiên nhưng mặt lại đỏ ửng: “Liên Nhị, Liên Nhị không gả đâu, Liên Nhị phải ở cạnh nương nương!”

“Nhưng Gia Nghĩa rất thích ngươi, nếu ngươi cũng thích hắn thì hãy nói cho ta.” Ta nhìn Liên Nhị đỏ tía tai liền ôm nàng, nói khẽ: “Dù ta không nỡ xa ngươi, nhưng hai người có ý với nhau thật không dễ dàng gì, sao có thể phụ lòng được chứ.”

“Nương nương.” Liên Nhị được ta ôm nên hơi sững sờ, e lệ cúi đầu nói: “Liên Nhị tạ ơn nương nương thành toàn.”

Ta cười buông Liên Nhị ra, bất giác sờ lên bụng mình: “Chẳng trách Hoàng thượng lại bảo ta mập, thì ra lại có thêm một đứa bé. Liên Nhị, ngươi cũng phải mau ch.óng sinh một bé gái nhé.”

“Nương nương!”

Thanh âm ngại ngùng của Liên Nhị vang quanh xe ngựa rồi biến mất trong ánh trăng vô biên.

Sau khi hồi cung ta đành phải ở lại Hưng Đức điện, vì Hoàng thượng biết được ta có hỉ liền ôm c.h.ặ.t t.a.y ta suốt cả một đêm. Cho đến hôm sau Hoàng thượng thượng triều sáng sớm ta mới trở lại Trường Hy Cung. Phong thư mà Phượng Nghi Cung đưa tới đêm qua lặng lẽ nằm trên bàn.

Ta cầm phong thư mỏng, nhẹ nhàng mở rồi rút thư ra. Nét chữ thanh thoát từ bảy năm trước của nhị tẩu lọt vào tầm mắt.

Ta thấy mở đầu là tên nhị ca, đúng như suy đoán, đây chính xác là một phong thư tuyệt b.út viết cho nhị ca.

Trong thư cũng chỉ rải rác vài lời. Ta đọc từng hàng một, nội dung lại khác một trời một vực với những gì ta nghĩ. Ta càng đọc càng trầm đi, đến mức tay cầm thư cũng hơi run rẩy.

“Tề Viễn, ta là đích nữ Hàn gia, cao quý không thể với như nhật nguyệt trên trời. Vì tuân theo mệnh lệnh của phụ mẫu, phải gả cho ngươi mà không được làm theo ý mình. Năm năm qua sống trong Tề phủ vô cùng bí bách, không được tự do, càng phải tỏ vẻ lưu luyến, giả vờ ân ái với ngươi bất cứ lúc nào. Ngày xưa gả làm dâu Tề gia vốn do bất đắc dĩ, hiện giờ m.a.n.g t.h.a.i cũng không phải thật lòng. Nay gia tộc ta gặp nạn, ta không thể tiếp tục vô lo mà không gánh vác gì. Chỉ nguyện đi theo cha mẹ và gia tộc để tạ ơn huyết mạch Hàn gia. Mọi chuyện trước đây không phải là ý muốn của ta, nay cắt đứt tàn niệm, ta thấy được nhẹ nhõm và may mắn. May mắn vì âm dương cách biệt, không còn gặp lại ngươi, trả xong hết ân oán cũng không còn liên quan gì.”

Ta khó tin đọc lại một lần. Từng câu từng chữ đều như một con d.a.o đ.â.m thật sâu vào tim ta. Sao có thể thế, nhị tẩu dịu dàng thông minh sao lại viết được di b.út như này, sao lại nói bản thân bị ép gả cho nhị ca? Sao lại không muốn có con? Rõ ràng lúc ấy nhị tẩu biết tin m.a.n.g t.h.a.i còn dựa vào trong n.g.ự.c nhị ca, vui đến phát khóc. Đó chính là đứa bé mà tẩu ấy cùng nhị ca trông ngóng năm năm, sao lại không phải là mong muốn của nhị tẩu chứ?

Nhưng trong thư chính xác là b.út tích của nhị tẩu.

Chẳng lẽ tình cảm sâu đậm trước kia tất cả đều là giả? Ta cầm phong thư, chậm rãi bước gần tới chậu lửa than.

Do dự một hồi, trong đầu chợt hiện lên lời Hoàng hậu nói đêm qua ở Hưng Đức điện. Nàng nói nhị tẩu vì một phong thư của Dương Tư không mới dùng lụa trắng tự sát. Xem ra nhị tẩu cũng không phải tình nguyện đi theo mẫu tộc! Ta nhìn vết b.út tích trên nền giấy ố vàng đã nhiều năm, trầm tư thật lâu rồi bỗng sáng tỏ.

Từng chữ trong bức thư này đều là giả dối, chẳng qua chỉ là sự thành toàn cuối cùng của nhị tẩu dành cho nhị ca. Tẩu ấy biết rõ bản thân m.a.n.g t.h.a.i mà c.h.ế.t, nhị ca sẽ phải chịu đả kích lớn cỡ nào. Chỉ khi cắt đứt đoạn tàn niệm này mới có thể khiến nhị ca tỉnh lại từ trong bi thương. Một nữ t.ử chưa từng yêu hắn mang theo đứa con không nên tồn tại c.h.ế.t đi, so với việc đã từng có được, chưa từng đạt được mới có thể dễ khiến người ta giải thoát. Cho dù trong lòng mang hận cũng sẽ dễ dàng tan biến theo thời gian.

Nhị tẩu à, khi đó tẩu viết những dòng chữ này đã có bao nhiêu quyết đoán cùng nỗi đau vậy. Nếu không phải có những lời trước đó của Hoàng hậu, có lẽ ta sẽ tin những gì trong thư là thật. Dù sao trước kia có Hàn Giang Lê ăn chơi trác táng cùng hành động mưu phản của Hàn gia, Hàn gia muốn dùng nữ nhi làm lung lay Tề gia cũng không phải là không thể. Hốc mũi ta chua xót, vành mắt đỏ ửng. Lúc ấy nhị tẩu bi thương đến cỡ nào, chắc hẳn ngôn từ sắc bén vô tình bao nhiêu thì trong lòng cũng có lưu luyến bấy nhiêu.

Ta cất gọn thư vào bao rồi đưa cho Liên Nhị để nàng nhanh ch.óng sai người mang ra khỏi cung, đưa phong thư tới muộn bảy năm đến tay nhị ca. Nhị ca không biết ân oán giữa Hàn gia và Dương gia, cũng không biết lí do nhị tẩu muốn c.h.ế.t. Huynh ấy có lẽ sẽ giống như nhị tẩu nghĩ, giải quyết xong tiền duyên sẽ thanh tỉnh lại. Có lẽ huynh ấy vĩnh viễn sẽ không biết tình cảm sâu nặng của nhị tẩu dành cho mình đã chôn sâu như nào.

“Thuý Tâm, ta rất muốn khóc, làm sao bây giờ?” Ta chua xót ôm Thuý Tâm. “Ta không biết có nên nói chân tướng cho nhị ca không. Ta sợ nói cho nhị ca, trái tim khô héo của huynh ấy mãi mãi không sống lại được. Ta vừa nghĩ đến liền đau lòng không thôi. Nhưng nếu ta không nói cho nhị ca, ta lại rất khó chịu, cảm thấy đau buồn cho nhị tẩu. Tẩu ấy rõ ràng yêu nhị ca như vậy”

“Nương nương, người đang mang long thai.” Thuý Tâm cẩn thận lau sạch nước mắt cho ta, nhẹ nhàng nói: “Dù nô tỳ chưa từng gặp nhị gia cùng nhị phu nhân, nhưng trước khi vào cung đã được nghe nói nhị ca và nhị phu nhân được ông trời tác hợp, thần tiên quyến lữ cũng chỉ như vậy, thật khiến người ta cực kỳ hâm mộ. Nhị phu nhân nhẫn tâm viết những lời không vừa tai để lại cho nhị gia, nô tỳ nghĩ nhị gia sẽ hiểu thôi.”

“Sẽ hiểu?” Ta cầm bánh táo đỏ gạo nếp Thuý Tâm vừa đưa, nhai trong miệng rệu rạo: “Nhị ca sẽ tin những lời nhị tẩu viết trong thư sao?”

“Nương nương, nhị gia tin hay không thì cũng đều ổn hơn thôi, nương nương an tâm.” Thuý Tâm lau vết bánh trên khoé miệng ta, thanh âm vừa nhẹ nhàng lại dịu dàng: “Nhị gia tin thì sẽ đau lòng thất vọng giống nhị phu nhân nghĩ, sau đó sẽ dần tỉnh lại rồi thôi. Nhưng nô tỳ nghĩ, tuy nhị gia si tình nhưng cũng là người tài cao. Dù cho không tin những lời nhị phu nhân nói trong thư thì cũng sẽ hiểu nhị phu nhân có nỗi khổ riêng. Nhị gia sẽ thực hiện nguyện vọng duy nhất của nhị phu nhân thôi.”

Ta đột nhiên đứng dậy muốn xông ra Trường Hy Cung. Thuý Tâm vội vàng tới dìu ta: “Nương nương bảo trọng thân thể. Bên ngoài gió lớn, nương nương muốn đi đâu?”

“Ta muốn tới Phượng Nghi Cung. Ta muốn hỏi Hoàng hậu năm đó Dương Tư không rốt cuộc đã đưa thư gì cho nhị tẩu, khiến nhị tẩu không thể không c.h.ế.t!” Ta vừa ra cửa liền bị gió thổi rùng mình một cái, lại bắt gặp tiểu thái giám đến báo cung nữ Ti Mai phụng mệnh đến chúc mừng ta mang long thai.

Thuý Tâm cẩn thận đỡ ta vào phòng, thấy Ti Mai lần lượt mang tới các loại t.h.u.ố.c bổ, vải vóc cùng vô số vàng bạc châu báu.

Ta và Thuý Tâm khó hiểu nhìn nhau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bạch Nguyệt Quang Của Đế Vương - Chương 11: Chương 11 | MonkeyD