Bạch Nguyệt Quang Của Đế Vương - Chương 14

Cập nhật lúc: 20/06/2026 15:04

Thoạt đầu, ta cảm thấy làm Hoàng hậu là chuyện muôn vàn khó khăn. Dù sao năm đầu tiên ta lật một chồng sổ sách thật dày đến đau nhức cánh tay mà vẫn không thể ngẩng đầu lên, nhìn hoa cả mắt vẫn chưa thể rõ. Năm thứ hai chúng phi thay phiên đến chỗ ta cãi nhau ầm ĩ, ngay cả đôi tai từ nhỏ được lớn lên giữa phố xá tấp nập của ta cũng không thể chịu nổi sự ồn ào này. Năm thứ ba ta bận rộn tham gia các loại yến hội, chưa đề cập tới chuyện phải gài trâm phượng chín đầu nặng trịch, một số yến tiệc tao nhã cứ nhất quyết phải có phong tục chơi chữ khiến đầu ta đau không dứt.

Thế nhưng vào năm thứ tư, khi đang xem qua những chi tiêu vụn vặt trong hậu cung, ta không những không cau mày mà còn lật nhanh sổ sách. Hơn nữa còn có thể nhạy bén phát giác tiền mua son phấn trong lục cung giảm bớt rõ rệt, tiền chi tiêu ăn uống ngày càng tăng. Ta đã là Hoàng hậu, Hoàng thượng sâu sắc cảm thấy sủng ái Trung Cung là điều danh chính ngôn thuận, dường như không còn đi tới cung của các phi tần khác. Nhưng các cung đều là những người già đã vào cung mười lăm năm. Năm thứ sáu ta đã có thể tăng vị phân, có thể ban thưởng ngân lượng, tiếng ồn ào bên tai dần lắng xuống. Ngay cả Hiền Quý phi khi gặp ta cũng đều vui vẻ cùng ta đ.á.n.h giá món ngon mới ra của ngự thiện phòng. Trung thu gia yến năm thứ bảy, sau vài năm nhẫn nhịn tu luyện trong các yến tiệc tao nhã, trình độ văn học phủ bụi nhiều năm cuối cùng cũng được thấy ánh sáng. Ta múa b.út viết xuống đại tác phẩm chúc mừng đầu tiên trong đời: “Trong cung có tiệc, nhiều người nhiều đồ ăn. Chợt có bóng người ngồi bên cạnh, thoạt nhìn giống như quả cầu, nhìn thêm lần nữa lại là đầu. Là cầu? Là đầu? Đến gần xem sao.” Yến tiệc hôm đó quả thực vui vẻ hoà thuận. Chúng phi tần lục cung cùng nhau chúc ta: “Hoàng hậu nương nương tài tình có một không hai, thiếp không sánh nổi!” Chỉ có Hoàng thượng nghiêm mặt uống thêm mấy chén rượu, đến tối nửa tỉnh nửa say giày vò ta hết nửa đêm. Sang ngày thứ hai mới bị thơ tình của ta làm cảm động, bất tri bất giác sai người đóng khung rồi treo trong nội điện Hưng Đức điện. Ta hài lòng bắt Thừa Nguyên Chỉ phải đích thân ngự b.út ban cho mình hai từ “Thơ khôi”, cũng đóng khung treo ngay ngắn trong cung mình giống trong Hưng Đức điện.

Năm Tân Kiến thứ mười bảy, ta đã làm Hoàng hậu được tám năm, ngày càng thích thú như cá gặp nước nhưng lại gặp một chuyện khó nhằn.

Giác Nhi đến nay đã được lập làm Thái t.ử. Ta thân là mẹ đẻ, cũng nên chọn cho thằng bé một vị Thái t.ử phi.

Giác Nhi mày kiếm mắt sáng, từ bé đã được nhị ca dạy bảo nên tài tình cùng đức hạnh cũng rất cao minh. Có vô số cô nương vọng tộc hâm mộ thằng bé. Chọn trong đó một Thái t.ử phi lưỡng tình tương duyệt quả thực không phải chuyện khó. Giác Nhi từ nhỏ tính tình ôn nhu, nhưng nào ai biết càng lớn lại càng kiệm lời trầm mặc, rất có dáng vẻ một ông cụ non. Ta hỏi thằng bé chuyện tuyển phi, thằng bé lại nói không có cô nương nào vừa ý.

Hôm ấy A Phán mặc váy áo mỏng manh ôm cháu của Tuyết Đoàn và Tuyết Cổn là Tuyết Dung Dung, bay vào lòng ta giống như tiểu tiên t.ử, thần bí ghé sát vào tai ta: “Mẫu hậu, A Phán lén nhìn thấy đại ca đang vẽ tiên nữ! Đẹp lắm!”

Tiên nữ? Ta tất nhiên chưa từng trông thấy tiên nữ nên hết sức tò mò, trả giá bằng hai miếng bánh đường để A Phán mang đến một bức chân dung vẽ tiên nữ từ Đông Cung. Lúc ấy ta lập tức hiểu vì sao ta không thể chọn được Thái t.ử phi, thì ra Giác Nhi cũng có cô nương mình thích nhưng lại không thể lấy.

Ta gọi Giác Nhi vào cung, nói cho thằng bé biết ân oán ngày xưa không liên quan đến hậu bối. Nguyên Viện là một cô nương rất tốt, tướng mạo thoát tục, có tri thức lại hiểu lễ nghĩa, có thể đảm đương được chức vị Thái t.ử phi. Mẫu hậu rất thích.

Giác Nhi đến cùng vẫn là hoàng t.ử. Dù ta và nhị ca chưa từng đề cập đến chuyện cũ với nó, nhưng thằng bé lớn lên trong hoàng cung dĩ nhiên cũng biết đối nhân xử thế. thằng bé biết rất rõ ân oán giữa hai nhà Tề – Dương. Ta là mẫu hậu của nó, nhị ca là ân sư của nó. Mà Dương Nguyên Viện lại là nữ nhi của con trai thứ tư trong Dương gia, Dương Hoán. Tuy thằng bé rất thích nhưng lại không muốn chúng ta khó xử, chỉ đành gửi gắm tình ý vào ngòi b.út ở chỗ không người.

Mùa thu năm Tân Kiến thứ bảy, Thái t.ử phi Dương Nguyên Viện gả vào Đông Cung, tình đầu ý hợp với Thái t.ử, quấn quít lấy nhau.

Một năm sau tân hôn của Thái t.ử, nhị ca viết thư cho ta, nói Thái t.ử đã có thể tự đảm đương một phía. Huynh ấy muốn từ chức, đi tới nơi xa lập nghiệp, lập đàn giảng dạy khắp năm châu tứ hải.

Huynh ấy nói là nguyện vọng ngày xưa của một vị bằng hữu cũ.

Ta biết Dương Nguyên Viện rất có tài khiến huynh ấy nhớ lại người bạn thân ngày trước. Thời gian dần qua, ân oán cũng đã xong, chỉ còn lại nỗi nhớ mong sông núi. Nhưng kỳ thật ta càng hiểu nhị ca quyết ý rời đi không chỉ vì nhớ đến tâm nguyện chưa thành của hảo hữu, mà cảnh tượng Giác Nhi nắm tay A Viện cực kỳ giống nhị ca và nhị tẩu ngày xưa, giữa lông mày đều là thâm tình không phai. Huynh ấy tức cảnh sinh tình, khó có thể chịu được. Thay vì ở lại Đông Cung thì không bằng đi thật xa, giữ người trong lòng đi ngắm núi sông.

Ta không biết đời này còn có thể gặp lại nhị ca hay không, nhưng ta biết bóng dáng huynh ấy có thể đang ở một học đường xa xôi nào đó. Học sinh dưới chướng huynh ấy sẽ trải rộng khắp Cửu Châu. Mỹ danh của huynh ấy sẽ lưu truyền khắp phố xá. Huynh ấy sẽ càng toả sáng hơn thiếu niên lang ngây ngô năm xưa ở kinh thành.

Năm Tân Kiến thứ mười chín, Thái hậu dần già đi. Bà thương A Phán nhất, ta cũng thường đưa A Phán tới thỉnh an. Đàn Hương trong cung Thái hậu vẫn phảng phất. Bà không còn ôm trán than con của bà thích một kẻ ngốc, ánh mắt bà nhìn ta đầy hoà ái, cảm thán một cách hiền lành: “Chỉ Nhi có ngươi đúng thật là phúc khí của nó.”

Năm Tân Kiến thứ hai mươi, Thái hậu đã chuẩn bị hấp hối. Ta cùng Hoàng thượng đau buồn quỳ dưới đất. Thái hậu chỉ nhìn A Phán bên cạnh ta, trong cặp mắt già nua ngấn lệ: “Khi ai gia hai mươi tuổi đã từng có mang một nữ hài nhi. Nếu con bé có thể sinh ra, nhất định sẽ được mọi người yêu thương như Tiểu A Phán. Ai gia thắp hương cầu phúc cả đời, chắc hẳn con bé đang cùng Tiên hoàng đợi ai gia đây…”

Thái hậu băng hà, cả nước để tang.

Thái hậu tạ thế không bao lâu, mẫu thân của ta cũng qua đời vào mùa đông. Mẫu thân ra đi lúc cao tuổi, con cháu khắp sảnh đường. Ta vốn không nên có bất kỳ tiếc nuối nào, nhưng cái c.h.ế.t vẫn luôn mang đến cho ta cảm giác bất lực không dứt. Nó quá tàn nhẫn vô tình, là điều tất yếu mà tiền tài, uy thế, hoàng quyền đều không lay chuyển được.

“A Âm?” Hoàng thượng thấy đêm ta ôm c.h.ặ.t hắn không nói lời nào, sưởi ấm bàn tay lạnh buốt của ta: “Thân thể khó chịu sao?”

Khi ta hạ sinh A Phán đã mắc chứng tay chân lạnh, mười mấy năm qua đều như thế. Hoàng thượng đã quen ban đêm ta ôm c.h.ặ.t hắn để ngủ. Hôm nay hỏi vậy chỉ vì ta gần đây luôn rầu rĩ khó ngủ say giấc, hắn cũng hơi phát hiện ra.

“A Chỉ, chàng nói sau khi c.h.ế.t người ta sẽ đi về đâu?” Ta thò đầu ra khỏi chăn gấm nhìn Hoàng thượng, ngữ khí mang theo sự nghẹn ngào. Hoàng thượng đã ba mươi tám, càng thêm tuấn tú dịu dàng.

Hoàng thượng nhất thời nghẹn lời, ôm ta yên lặng không nói.

“Thật sự có hoàng tuyền địa phủ sao?” Ta vuốt ve cổ Hoàng thượng, áp trán vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của Thừa Nguyên Chỉ: “Thật sự sẽ gặp lại nhau sao?”

“A Âm gần đây quá lao lực rồi.” Hoàng thượng hiểu tang sự liên tiếp khiến ta uể oải. Hắn không trả lời mà chỉ ôm eo ta, hôn lên trán ta, ch.óp mũi rồi đến môi: “A Âm đừng suy nghĩ lung tung…”

Ta rơi vào nụ hôn kiều diễm của Thừa Nguyên Chỉ, đầu óc choáng váng không nhớ được nỗi sợ ban đầu, nằm trong n.g.ự.c Hoàng thượng dần trở nên bối rối.

“Trẫm không biết có Cửu U Hoàng Tuyền hay không, cũng không biết liệu nhân sinh đời trước có quá nhiều nuối tiếc nên mới mong mỏi sau khi c.h.ế.t được gặp nhau hay không.” Hồi lâu sau, Hoàng thượng có lẽ cho rằng ta đã ngủ sâu nên vuốt tóc ta khẽ nói: “Nhưng bất kể thế nào, có trẫm ở đây, chắc chắn sẽ dốc hết sức khiến nàng sinh thời không để lại tiếc nuối. Sau khi c.h.ế.t cũng sẽ không cô đơn dưới suối vàng…”

Ta dựa vào Thừa Nguyên Chỉ, chợt cảm thấy an tâm và ấm áp. Sinh t.ử cũng không có đáng sợ như vậy. Ta cong khoé miệng, thò đầu ra hôn nhẹ vào môi Thừa Nguyên Chỉ.

“Vờ ngủ lừa ta?” Ngữ khí Hoàng thượng mang theo chút xấu hổ mơ hồ, đưa tay luồn vào trong áo ta: “Có vẻ Hoàng hậu của ta còn chưa đủ vất vả…”

Kháng nghị mềm yếu của ta hoàn toàn vô dụng, sau một phen mây mưa thở hồng hộc, ta cuối cùng cũng ngủ như c.h.ế.t.

Ta không còn chấp niệm tìm hiểu sâu hơn về sinh t.ử, chỉ càng trân quý mỗi ngày ở cạnh Hoàng thượng, mỗi ngày thân mật cùng bọn nhỏ.

Thời gian trôi đi trước mắt, ta thấy Ký Nhi và Nghị Nghi càng lớn càng anh tuấn, thấy A Phán ngày càng duyên dáng yêu kiều động lòng người, thấy Thái t.ử phi sinh hạ tiểu Thái tôn, thấy từng phi tần hậu cung rời đi một. Mà điều chưa từng thay đổi chính là từ đầu tới cuối đều có người đứng bên cạnh ta, nắm tay ta vừa kiên định vừa có lực.

Ký Nhi cười ngại ngùng nhìn tiểu cô nương Triệu gia, Triệu Khâm. Nghi Nhi cưới tiểu nữ nhi hoạt bát hay cười của Tống gia, Tống Doanh Doanh. Hoàng thượng phong một đứa là Ký Vương, một đứa là Nghị Vương, để chúng xuất cung xây phủ trải qua những tháng ngày của riêng mình. Năm tháng dài đằng đẵng, Ký Nhi và Ký Vương phi ngày càng béo tròn như nhau. Gương mặt của Nghị Nhi vẫn không thay đổi nhưng đã cười đến mức có nếp nhăn ở miệng. Bây giờ huynh đệ hai người bọn chúng đứng cạnh nhau cũng không cần phân biệt kỹ mặt mày, ngược lại còn không giống như sinh đôi.

Hai huynh đệ ngày xưa hay làm ầm ĩ lại khiến ta và Hoàng thượng bớt lo nhất. Ngược lại A Phán lanh lợi hiểu chuyện lại khiến phụ hoàng của con bé sầu não đến bó tay.

A Phán tới tuổi cập kê, Hoàng thượng chọn đến hoa cả mắt, muốn tìm cho An Lạc công chúa hắn thương yêu nhất một vị hôn phối tốt. Trưởng t.ử của Hạ tướng phủ hôm nay tuy tài tình có thừa nhưng dung mạo không đủ tuấn mỹ. Tiểu tôn t.ử của Tiền lão tướng quân ngày mai tuy oai hùng soái khí nhưng kém lại thi thư. Xem trái xem phải mà vẫn không tìm được phò mã ưng ý. A Phán cũng không để tâm đến chuyện kết thân, tinh quái nũng nịu phụ hoàng nói rằng mình không muốn xuất giá sớm. Hoàng thượng muốn giữ tiểu công chúa bên người thêm hai năm cũng không sao. Nhưng cứ giữ lại mãi, Tiểu A Phán lại cho phụ hoàng của con bé một đòn cảnh cáo. Năm con bé mười bảy tuổi, chúng ta mới biết con bé đã sớm nhìn trúng một tiểu thái giám thanh tú trong cung Thái hậu ngày xưa, còn cùng tiểu thái giám tìm mèo cái cho Tuyết Dung Dung, phối được một đàn mèo con. Riêng phần mình thì nhận nuôi một nửa.

Bản tình ca của A Phán quá mức lệch lạc. Phụ hoàng con bé tức giận xém chút nữa đ.á.n.h rơi ngọc tỷ trong tay, nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng cũng không nỡ cho con bé một cái bạt tai.

“A Âm, nàng nói trẫm có phải dung túng An Lạc quá mức không?” Đuôi lông mày Hoàng thượng đã nhiễm sương gió, nhíu c.h.ặ.t lại, lo lắng cho nữ nhi mình yêu thương mười mấy năm qua. Tất cả lang nhi tốt trong thiên hạ đều mặc con bé chọn lựa, vì sao lại nhìn trúng một tiểu thái giám.

“Hoàng thượng cuối cùng cũng thấy vậy sao?” Ta thở dài. Trình độ lệch lạc khỏi thế tục của A Phán ngày càng vượt xa sự mong đợi của ta, còn khiến ta kinh sợ hơn lúc biết tin Dương Chiêu Nhi yêu thầm nhị ca nhà nàng. Nhưng đến cùng Dương Hiên cũng không phải nhị ca ruột của Tiên hoàng hậu, mà tiểu thái giám kia lại là tiểu thái giám đã bị tịnh thân.

“Còn quỳ ở đó không?” Hoàng thượng hỏi Hạ công công canh giữ ngoài điện.

“Vẫn còn, công chúa không nói một lời, đã quỳ năm canh giờ rồi.” Hạ công công cũng đã già. Cả đời ở bên cạnh Hoàng thượng cũng đã quen với đao kiếm, nhưng khi nói về An Lạc công chúa, ngữ khí cũng bất giác mềm mỏng xen lẫn lo lắng.

Đúng vậy, A Phán mặc dù từ nhỏ hay gây chuyện nhưng cũng cực kỳ thông minh, khéo léo hiểu lòng người. Người người trong cung chê con bé tinh nghịch ầm ĩ, nhưng ai nấy trong cung cũng yêu chiều con bé. Ai lại ngờ con bé sẽ gây ra một tai hoạ bất ngờ như vậy. Hai cha con không ai nhường ai khiến người khác khó xử.

“Bảo con bé đứng dậy đi.” Hoàng thượng buông lỏng chiếc nhẫn trong tay, chậm rãi nói: “Xử lý sạch sẽ những lời đàm tiếu. Con bé muốn có tiểu thái giám ấy thì đưa đến chỗ con bé. Coi như trẫm không nỡ xa công chúa, sau này không cần nghị hôn cho công chúa nữa.”

“Vâng.” Hạ công công gật đầu nhận lệnh rồi tự đi xử lý.

“Hoàng thượng?” Ta không dám tin Hoàng thượng lại thật sự làm theo ý A Phán.

“Con bé giấu kĩ đến bây giờ, nào có phải dự định một sớm một chiều? Con bé là công chúa, trẫm cũng không lo con bé không có dường lui.” Hoàng thượng giãn lông mày ra, trong mắt đã có thăng trầm qua năm tháng. “Nàng yên tâm, nữ nhi của ta và nàng, trẫm sao có thể nhẫn tâm để con bé sống trong sầu não suốt quãng đời còn lại.”

“A Phán sẽ hiểu tấm lòng của Hoàng thượng, cũng sẽ đi tiếp con đường mình chọn.” Ta thở hắt ra, nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoàng thượng.

“Nói trẫm cưng chiều con bé, trẫm thấy nàng còn cưng chiều hơn trẫm.” Hoàng thượng kéo ta ra, nhìn A Phán khó tin lay Hạ công công qua cửa sổ, nhảy nhót như chim đậu trên cành, lông vũ được nắng chiếu lấp lánh.

“Cả gan làm loạn, không kiêng kỵ gì, vô cùng giống nàng.” Ánh mắt Hoàng thượng nhìn A Phán xa xăm mà ôn hoà.

“Oan uổng.” Ta dựa vào vai Hoàng thượng, cảm nhận được gió xuân thổi nhẹ qua gò má. “Thần thiếp là ỷ sủng mà kiêu, không chút sợ hãi.”

Khoé miệng Hoàng thượng bất giác cong lên.

Kỳ thực cũng rất tốt, A Phán không cần xuất cung. Dù ta bị giày vò đến bất động nhưng trong cung lại có bóng dáng hoạt bát khác, sau lưng mang theo vài con mèo nhỏ trắng như tuyết chạy tới chạy lui, xông đến sau lưng tiểu thái giám cười vui vẻ, khiến cho khắp hoàng cung rộng lớn không còn chỗ nào cô tịch.

Năm Tân Kiến thứ hai mươi lăm, Ký Vương phi cùng Nghị Vương phi đều sinh cho Hoàng gia thêm một tiểu nữ nhi hoạt bát đáng yêu. Một đứa tên Thừa Giảo Giảo, một đứa tên Thừa Dư Hoan. Ta và Hoàng thượng mỗi người ôm một đứa bé, trêu cho bọn chúng cười khanh khách, vô cùng vui vẻ.

Nhưng thời gian cầm kẹo chơi với cháu chưa kéo dài lâu, một năm sau, ngoại bang cử binh quấy nhiễu Nam Cương, khí thế hung hăng vội vàng không kịp chuẩn bị. Hoàng thượng nhiều lần ngẫm nghĩ, quyết định ngự giá thân chinh.

Liên Nhị vào cung ở cạnh ta, an ủi đám tiểu bối của chúng ta rất xuất sắc. Có Tề Lăng Nhiên, trưởng t.ử của đại ca ta Tề Thường đi theo. Còn có con trai nàng Gia Hạo theo quân, có trí có mưu, dám liều dám đ.á.n.h. Hoàng thượng chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì. Nhưng ta xé bánh hạt vừng bỏ vào miệng mà vẫn không thấy có hương vị gì.

Để tránh ta buồn sầu nghĩ nhiều, Thái t.ử phi thỉnh thoảng lại dẫn tiểu Thái tôn Thừa Ngọc Càn vào cung thỉnh an. Đứa bé cao vừa đến gối lại hết sức thông minh hiểu chuyện, cử chỉ khí chất cũng dịu dàng trong sáng giống phụ thân nó. Ký Vương phi và Nghị Vương phi cũng thường ôm tiểu nữ nhi của mình tới nói chuyện cùng ta. Ta dỗ dành đám cháu gái nhỏ cũng cảm thấy ấm áp trong lòng.

Nhưng cho dù cháu trai, cháu gái lúc nào cũng hầu hạ dưới gối, ta vẫn thường lơ đãng như cũ. Thừa Nguyên Chỉ không ở đây, tâm hồn ta luôn bất giác trôi đến Nam Cương xa xôi.

Qua hai năm, Hoàng thượng cuối cùng cũng đại thắng khải hoàn. Cửu Châu lại thêm một mảnh đất rộng lớn.

Hôm ấy ta ôm Thừa Nguyên Chỉ khóc như một tiểu cô nương, ngay cả Tiểu A Hoan cũng nhanh nhẹn nói: “Hoàng tổ mẫu trông thấy gia gia còn hay khóc nhè hơn cả A Hoan.” Kết quả bị Càn Nhi che miệng kéo đi ăn bánh quế.

Hoàng thượng lau sạch nước mắt ta, nhịn không được trêu ghẹo: “Tiểu A Hoan giống với Nghị Nhi năm đó, là đứa lắm mồm nhất. Trẫm rời kinh hai năm, trở về lại bị cháu gái nhỏ của mình làm trò cười rồi.”

“Hoàng thượng còn nói đùa.” Ta đ.ấ.m Hoàng thượng, nước mắt ào ào lăn xuống, nhịn không được chạm vào mặt Hoàng thượng, lại ôm eo Hoàng thượng: “Thần thiếp mỗi ngày đều lo đến c.h.ế.t…”

“A Âm đừng khóc, đừng khóc. Sao trẫm xảy ra chuyện được chứ?” Hoàng thượng kéo ta vào n.g.ự.c nhỏ giọng an ủi, chậm rãi nói nhỏ: “Trẫm còn muốn giao giang sơn thái bình vào tay con chúng ta nữa.”

Hoàng thượng xưa nay nói được làm được. Chiến dịch Nam Cương kết thúc, sau đó trong hai mươi năm biên cảnh an ổn. Trời yên biển lặng, tiến dần đến khung cảnh quốc thái dân an.

Năm Tân Kiến thứ năm mươi mốt, ta bắt đầu quên đi người và sự việc. Thái tôn đều đã cưới cháu dâu, sinh hạ bé con béo tròn mà ta còn dông dài nói sao Càn Nhi còn chưa lấy thê t.ử. Cho dù thái y ngày ngày đi vòng quanh ta, thân thể của ta ngày một suy nhược mệt mỏi. Thái t.ử giám sát chính vụ đã hai năm, Hoàng thượng dứt khoát đưa ta đến hành cung, toàn tâm tĩnh dưỡng.

“Hoàng hậu, đừng ngủ, bóp vai cho trẫm đi, mỏi lắm.” Hoàng thượng lắc cánh tay ta, đ.á.n.h thức ta ngồi trên ghế chẳng biết thiếp đi từ lúc nào.

“Hoàng thượng, chân bản cung cũng mỏi, chàng cũng đ.ấ.m bóp đi.” Ta thấy hắn không thèm để ý đến cung nhân khắp điện, còn sai người chuyển ghế tựa đến bên cạnh sai khiến ta. Ta hờn dỗi nhéo vai hắn, gác chân lên người hắn.

Cung nhân khắp điện lập tức cúi đầu che miệng cười.

Ta sống rất thoải mái trong hành cung. Hôm nay xem hát hí khúc, ngày mai nghe kể chuyện, nhưng vẫn không cản được mình ngày càng ưa ngủ, không cản được mình thường xuyên thất thần. Thậm chí khi Hoàng thượng rời đi một canh giờ rồi trở lại, trong đầu ta lại hơi cảm thấy mơ hồ.

Hoàng thượng một khắc cũng không muốn rời xa ta. Hắn rất sợ trông thấy ánh nhìn xa lạ trong mắt ta.

Sáng hôm ấy, Hoàng thượng còn đang ngủ yên thì ta đã tỉnh giấc. Nếu như tinh thần ta ngày càng không tốt, Hoàng thượng cũng ngày càng không thể ngủ yên. Lúc này hắn khó lắm mới ngủ yên ổn, ta thấy bên ngoài đã có nắng sớm, liền lặng lẽ tự mình rời giường, không đành lòng đ.á.n.h thức Hoàng thượng.

Ta khó lắm mới được khoan khoái tinh thần, để Thuý Tâm bầu bạn bên ta cả đời đỡ ta đi dọc theo bờ sông, nhớ lại lúc m.a.n.g t.h.a.i Nghị Nhi và Ký Nhi mới có hai mươi tuổi mà giờ đầu đã đầy tóc bạc.

“Ma ma?” Ở góc rẽ, ta thoáng nhìn thấy một bóng người quen thuộc, híp mắt suy nghĩ rất lâu mới nhớ hình như là lão ma ma năm đó đã từng hầu hạ ta ở hành cung.

“Lão nô khấu kiến Hoàng hậu nương nương.” Lão nhân cuống quít đứng dậy lễ bái.

“Là Chu ma ma sao?” Ta kinh ngạc. Thế sự biến thiên, thời gian thay đổi. Sao Chu ma ma có thể giống với lúc trước như cỏ cây nơi đây chứ.

“Bẩm hoàng hậu, lão nô là Trịnh ma ma. Chu ma ma là ngoại tổ mẫu của lão nô. Sau khi ngoại tổ mẫu qua đời, lão nô đã tới đây thay bà ấy trông coi Quang Hoa Các.” Trịnh ma ma nhìn ta, sắc mặt có chút ngại ngùng luống cuống: “Ngoại tổ mẫu của lão nô khi còn sống thường nhắc về hoàng hậu.”

Quang Hoa Các, ta ngẫm nghĩ một lát, cái tên này hơi lạ lẫm. Có điều bây giờ ta đã không thể nhớ được rất nhiều chuyện, không nhớ ra cũng là điều bình thường.

“Quang Hoa Các là nơi nào?” Ta vừa bước vừa chậm rãi hỏi.

“Bẩm Hoàng hậu, Quang Hoa Các là hành cung Hoàng thượng ở khi còn là hoàng t.ử. Ngoại tổ mẫu của ta là nhũ mẫu của Hoàng thượng, được nhận thánh ân vinh hạnh trông coi Quang Hoa Các, yên ổn sống hết quãng đời còn lại ở hành cung.” Trong đôi mắt đục ngầu của Trịnh ma ma là vẻ tự hào cùng cảm kích.

Nhũ mẫu? Ta không biết Chu ma ma từng chăm sóc ta m.a.n.g t.h.a.i là nhũ mẫu của Thừa Nguyên Chỉ. Có điều, nếu Quang Hoa Các là nơi Thừa Nguyên Chỉ ở lúc nhỏ, ta cũng có hứng thú muốn đến xem chút.

Quang Hoa Các được chăm sóc thường xuyên, phòng ốc như mới. Trịnh ma ma cung kính đẩy cửa lớn màu son cho ta, cây lê khắp vườn đột nhiên đập vào tầm mắt, tán lá xum xuê, hoa nở ngợp trời. Ta nhất thời ngơ ngẩn, gió thổi hoa lê mang theo mùi thơm nhàn nhạt bay tới. Từ đáy lòng ta dâng lên một cảm giác thân thiết đã lâu.

“Vọng Lê Viên?” Ta rảo bước đến đình viện, mặc cho hoa lê rơi đầy đầu. Đình viện đầy cây lê rất giống với Vọng Lê Viên cạnh Tề phủ năm xưa, nơi đã mang theo biết bao kỉ niệm tuổi thơ của ta.

Thuý Tâm từ từ đẩy cửa điện ra. Trong điện được quét dọn rất sạch sẽ, hương hoa lê phiêu đãng bay nhẹ trong không trung.

“Hoàng hậu nương nương!” Thuý Tâm kinh ngạc la lên.

Ta cũng kinh ngạc, bên trong điện bố trí kì dị. Hai bên nội thất hoàn toàn khác biệt lại hoà vào cùng một không gian. Phía tây có giá sách, thư án, b.út mực giấy nghiên, rõ ràng là phòng ngủ của hoàng t.ử. Mà ở phía đông lại có gương lược hoa cỏ, vòng ngọc phỉ thuý, lại rõ ràng giống khuê các của cô nương.

Ta dạo bước đến một góc khuê các, những năm tháng thiếu nữ trong nháy mắt ùa tới. Gương đồng quen thuộc, hoa cài quen thuộc, chiếc giường quen thuộc, quãng thời gian niên thiếu quen thuộc. Ta run rẩy như bước vào khoảng thời gian thuở dậy thì mấy chục năm trước, thấy cô bé xinh xắn trộm bảo đao của huynh trưởng rồi trốn vào chăn không dám nói lời nào, thấy nàng vô ý bị kim đ.â.m vào ngón tay khiến trưởng tỷ đau lòng không tiếp tục bảo nàng thêu hầu bao nữa, thấy nàng mặc váy cho chính tay mẫu thân may, đứng soi trước gương cười tươi như hoa…

Ta cầm một cây trâm ngọc nhỏ thường hay đeo hồi bé, hốc mắt rưng rưng: “Bản cung tưởng chúng đã bị trộm mất khi Tề gia bị lưu vong, sao lại ở đây?”

“Bẩm hoàng hậu, ngoại tổ mẫu nói là do Hoàng thượng trước khi đăng cơ đã cho người thu xếp. Hoàng thượng không cho lan truyền ra, chỉ dặn dò trông coi thật tốt.” Ngữ điệu của Vương ma ma mang vẻ bừng tỉnh. “Thì ra đây đều là đồ khi còn là cô nương của Hoàng hậu nương nương.”

Đúng vậy, đều là đồ của ta năm đó. Thừa Nguyên Chỉ rốt cuộc đã thu thập chúng từ lúc nào, lại dốc lòng bố trí ở Quang Hoa Các?

Ta không khỏi quay đầu nhìn về bên còn lại. Ánh náng chiếu vào những hạt bụi nhỏ. Ta chậm rãi đi qua, đây là phòng ngủ lúc nhỏ của Thừa Nguyên Chỉ sao? Ta vuốt ve chồng sách niên đại đã lâu, tựa như nghe được tiếng đọc sách khẽ khàng của thiếu niên ôn nhuận từ trong đống bụi. Ta bị một tập sách mỏng cũ kỹ thu hút. Kiểu dáng của nó rất kỳ lạ, trang sách cong lên như đã bị lật qua lật lại rất nhiều lần cũng như nằm yên lặng đã nhiều năm. Ta cầm lên tuỳ ý lật một trang, lại thấy được nét chữ rất tinh xảo.

“Ngày mười hai tháng năm, năm Cảnh Đức thứ mười hai, ta và cận vệ cải trang đến Vạn Hoa Tự khấn bái cho phụ mẫu được an khang. Bên cạnh là một cô bé mặc váy đỏ tươi, quỳ lạy ba cái cầu Phật, mong người canh thành thích ăn bánh gạo để nàng toại nguyện trèo lên tường. Ta biết đó là con gái út của Tề gia. Lời cầu xin này thực sự hiếm gặp, ta cười không nói được gì.”

“Ngày hai sáu tháng sáu, năm Cảnh Đức thứ mười hai, sóng gió trong cung dần dâng lên. Ta do dự dạo bước trên tường thành, lại gặp tiểu nữ nhi của Tề gia đang ngước nhìn tường thành. Khó nén khát vọng nhưng lại trông rất uỷ khuất, có lẽ đã nhiều lần cầu Phật mà không có kết quả.”

“Mùng một tháng bảy, năm Cảnh Đức thứ mười hai, ban đêm ta một mình leo lên cao, quả nhiên lại gặp A Âm của Tề gia mặc một thân huyền y đang trèo tường trong đêm. Dáng người như trăng, dung mạo như tiên nữ. Ta cúi đầu cười, để Gia Nghĩa đến tương trợ. Cuối cùng đã tìm được cách trèo tường, đạt được ước muốn.”

“Mùng ba tháng tám, năm Cảnh Đức thứ mười hai, ta thấy A Âm của Tề gia tuy ngang bướng nhưng lại thẳng thắn đáng yêu, không lừa gạt hay âm thầm tranh đấu như người trong hoàng gia của ta. Ta ngưỡng mộ nàng.”

“Ngày mười chín tháng chín, năm Cảnh Đức thứ mười hai, mẫu phi gọi ta đến. Hai nhà Hàn – Tề đã bàn xong chuyện kết thân. Ta và Thái t.ử cuối cùng khó có thể trọn vẹn đôi đường. Hai nhà Hàn – Tề chính là kẻ địch của ta. Tim ta chợt đau nhức, chỉ nghĩ cô bé ấy chính là người Tề gia.”

“Ngày mười lăm tháng mười một, năm Cảnh Đức thứ mười hai, ta bị nhiễm phong hàn. Thống khổ mấy ngày nhưng lại khó nhịn nỗi tương tư trong lòng. Không biết A Âm hôm nay có vui không?”

….

Ta lật từng trang ố vàng có b.út tích của Thừa Nguyên Chỉ, bắt đầu từ năm Cảnh Đức thứ mười hai và kết thúc vào năm Tân Kiến nguyên niên. Bút tích bị thời gian ăn mòn trở nên nhạt nhoà, nhưng bóng dáng của ta cùng tình ý của hắn hiện lên trong nét chữ ngày một rõ ràng hơn. Hắn để Gia Nghĩa lén giúp ta trèo lên tường thành. Hắn để ám vệ yên lặng bảo vệ ta chu toàn. Hắn đang rơi vào tình thế khó xử tranh giành giữa hai đảng, nhưng lại không nhịn được mà dừng chân ở Vọng Lê Viên vì ta. Hắn vì suy nghĩ điên cuồng muốn cưới ta làm thê mà mấy đêm liền không ngủ được. Hắn âm thầm đ.á.n.h tiếng quan viên để họ đối xử tốt với cả nhà Tề gia bị lưu vong. Hắn hao tổn tâm tư cất giữ đồ thuở nhỏ của ta trong hành cung rồi phái người trông nom… Từng chuyện một đều hoá thành long phượng khắc lên trang giấy từ mấy chục năm trước, trước mắt ta hiện lên từng câu chuyện cũ được che giấu cẩn thận.

A Chỉ, chàng từng đau khổ lâu như vậy vì ta, yên lặng làm nhiều việc như vậy vì ta. Tại sao chưa từng đề cập nửa lời với ta?

Hai mắt ta đẫm lệ, mơ màng nhìn bên ngoài cửa sổ. Gió xuân thổi khiến hoa lê bay lả tả. Ta bỗng trông thấy Hoàng thượng vội vàng bước vào trong viện. Hắn ngước mắt, nhìn qua song cửa sổ thấy ta đang rưng rưng. Ánh mắt giao nhau, trong đáy mắt còn lưu lại một chút bối rối.

Trải qua hơn năm mươi năm hồng hoang, ta để tập sách xuống, bước ra cửa hoà vào hoa lê bay ngập trời. Hoàng thượng đi về phía ta, tựa như tiểu nữ nhi Tề gia cuối cùng cũng mở được cửa lớn Tề phủ, đi về phía Ninh Vương trẻ tuổi đang một mình đứng tại Vọng Lê Viên đợi chờ và nhung nhớ người trong lòng đã lâu.

Ta lảo đảo bỏ những người khác sang một bên, không màng tất cả lao vào lòng Hoàng thượng.

“Vì sao không gọi trẫm dậy?” Hoàng thượng ôm ta dựa vào một gốc lê. Ngữ khí giống như thiếu niên lo lắng cuối cùng cũng tìm được cô nương ham chơi lạc đường trong phố xá sầm uất.

“A Âm sai rồi.” Ta nhắm mắt tựa vào n.g.ự.c Hoàng thượng, ngoan ngoãn nhận sai, trái tim đập liên hồi.

“Sao lại đi dạo đến đây.” Hoàng thượng cẩn thận nhặt hoa lê trên đầu ta, vùi vào cần cổ ta khẽ hít hà: “Một thân vương mùi hoa.”

“Vì sao không nói cho ta biết hành cung còn có một sân trồng đầy hoa lê?” Ta ngẩng đầu nhìn Hoàng thượng. Dưới nắng xuân ấm áp, Hoàng thượng trong mắt ta cũng không phải đã ngoài sáu mươi mà là thiếu niên lang mười sáu tuổi đẹp trai năm đó, hào hoa phong nhã, tinh thần phấn chấn. “Có phải cố ý ghi lại chuyện ngày xưa rồi giấu đi không nói cho ta, để khi ta tự mở ra sẽ càng thêm thương tiếc, càng thêm đau lòng phải không?” Ta nén nước mắt. “Hoàng thượng thật sự giảo hoạt.”

“Không có gì để nói.” Hoàng thượng hôn lên trán ta. Trên trán ta bây giờ đã lấm tấm bạc, hắn lại cẩn thận từng tý như đang ngượng ngùng hôn nàng dâu mới gả. “Trẫm một khắc đều không muốn nhớ về khoảng thời gian nàng từng không thuộc về trẫm.”

“Vậy Hoàng thượng sẽ nhớ điều gì?” Tim ta dần đập chậm hơn, lại cảm thấy một trận mệt mỏi quen thuộc. Thanh âm không đủ khí lực nhưng ngữ khí vẫn cố tỏ ra là đang nói chuyện phiếm.

“Trước kia trẫm cần suy nghĩ rất nhiều, bây giờ chỉ nghĩ đến mình nàng…” Hoàng thượng như cảm giác được, hôn lên trán rồi môi ta, mang theo sự ẩm ướt ấm nóng: “Hồi ức có nàng ở cạnh trẫm. Mỗi năm, mỗi ngày, mỗi giây, từng giờ từng phút trẫm sẽ khắc ghi trong lòng, vĩnh viễn không dám quên đi.”

“Cho nên A Âm cũng phải hứa với trẫm, không được quên trẫm.” Hoàng thượng đưa tay đến trước mặt ta, dáng vẻ giống một đứa trẻ xin kẹo bướng bỉnh và kiên nhẫn đòi một lời hứa. “Nếu dám có lúc không nhớ được trẫm, trẫm sẽ phạt nàng, phạt nàng ba ngày không được nghe kịch.”

“A Âm muốn nghe kịch, A Âm không dám quên.” Ta cố gắng đặt tay vào lòng bàn tay Hoàng thượng. Hai tay đan nhau, định ra lời hứa trịnh trọng nhất trong đời ta. “A Âm không chỉ kiếp này không quên, kiếp sau vẫn sẽ ghi nhớ, nhớ phải đi tìm A Chỉ, nhớ phải yêu A Chỉ trước, vui vẻ gả cho A Chỉ…”

“Trời đất làm chứng, không được nuốt lời.” Hoàng thượng siết c.h.ặ.t t.a.y ta, giơ tay còn lại để đầu ta dựa vào vai hắn.

Cơn buồn ngủ nặng trĩu đè vào mi mắt, ta chớp mắt một cái, những câu chuyện cũ chợt lướt qua mắt ta.

“Mệt rồi thì cứ ngủ một lát, tỉnh ngủ ta sẽ dẫn nàng đi nghe kịch. Hôm nay có tiểu quan nhi mà nàng thích nhất.” Thanh âm của Hoàng thượng tan vào gió nghe không rõ, nhưng lại khiến ta cảm thấy yên lòng một cách ấm áp.

Ta khẽ mỉm cười gật đầu, nhìn hoa lê chậm rãi rơi xuống, nhìn sắc trời từng chút từng chút biến mất trong tầm mắt…

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bạch Nguyệt Quang Của Đế Vương - Chương 14: Chương 14 | MonkeyD