Bạch Nguyệt Quang Của Đế Vương - Chương 8
Cập nhật lúc: 20/06/2026 15:02
Chẳng lẽ, chẳng lẽ ngay từ khi bắt đầu, Dương Hiên kết giao với nhị ca ta là có ý đồ khác. Dương Chiêu Nhi thân thiết với trưởng tỷ cũng không phải thật lòng? Chẳng lẽ Dương gia từ khi mới bắt đầu đã ở phe Ninh Vương, nhận sự uỷ thác của Ninh Vương nên mới giả vờ thân thiết với Tề gia, muốn lợi dụng Tề gia để lật đổ Thái t.ử? Phụ thân lúc lâm chung còn than tiếc mối hôn sự chưa thành của ta và Dương nhị lang. Nếu Dương gia ban đầu đã nổi tâm tư muốn cướp đoạt. Sự tín nhiệm cùng nỗi hối hận, hổ thẹn của Tề gia thật đáng thương và đáng buồn biết bao.
Không, không phải. Thời điểm Dương Hiên cùng nhị ca tài danh sánh vai cũng chỉ là chuyện giữa năm Cảnh Đức thứ mười một. Năm Cảnh Đức thứ mười một, Ninh Vương sao có thể biết trước được? Sao có thể biết được nhị ca ta sẽ lấy tẩu tẩu Hàn gia, sao lại biết trưởng tỷ sẽ được gả vào Đông Cung làm Thái t.ử phi, Tề gia sẽ về dưới trướng Đông Cung đây? Khi ấy Tề gia và Hàn gia không qua lại với nhau, cũng không có tình cảm gì đặc biệt mà.
Chẳng lẽ sau đó Dương phủ phản bội? Bị Ninh Vương mua chuộc?
Ta vịn vào trăm đầu mối mà vẫn không có cách giải. Phú quý mà Ninh Vương hứa hẹn chưa chắc đã là điều không thể với hai nhà Tề – Hàn. Phe Thái t.ử năm đó có uy thế cỡ nào, sao Dương gia lại vô duyên vô cớ từ bỏ Tề gia để dựa vào Ninh Vương? Ninh Vương lại có thể hứa được thứ gì mà hai nhà Tề – Hàn không có?
Ngôi vị hoàng hậu.
Lòng ta không khỏi run rẩy. Chẳng lẽ năm đó thứ Ninh Vương hứa chính là ngôi vị hoàng hậu. Cho nên Hoàng thượng cuối cùng mới lập Dương Chiêu Nhi làm Hoàng hậu, mới coi trọng Dương gia như thế. Lúc này lại muốn mượn tay Dương gia để diệt trừ Kế Vương.
Thừa Nguyên Chỉ, tất cả mọi thứ đều là do ngươi làm sao?
Ta càng nghĩ sâu xa càng sợ hãi. Hoàng thượng cho Dương gia ngôi vị hoàng hậu nhưng lại không để Hoàng hậu sinh hạ đích t.ử, để cho một nữ nhi của Tề gia sa sút hạ sinh hoàng t.ử, nhận đủ mọi ân sủng. Làm vậy là để tránh Dương gia đi vào bước chân của Hàn gia năm đó, lại vừa có thể lôi kéo Tề gia, thể hiện tấm lòng rộng lượng, nhân từ của Hoàng gia sao? Đó cũng là vì Tề gia không còn khả năng uy h**p đến hoàng quyền nữa nên mới đứng lên đề bạt huynh trưởng sao?
Lý Bảo lâm, ta bỗng nhớ đến Huệ Phi ngày xưa, bây giờ là Lý Bảo lâm. Huynh trưởng ta đến Bắc Cảnh chinh chiến lập chiến công. Sau khi phụ thân qua đời, Hoàng thượng để huynh trưởng về kinh phong làm Định Bắc tướng quân, cho vào dưới trướng phụ thân của Lý Bảo lâm – Lý Nguy, trực tiếp có địa vị ngang hàng với Phiêu Kỵ đại tướng quân Lý Nguy. Mà Huệ Phi cũng vì ám hại ta mới bị Hoàng thượng lấy cớ thất lễ trước mặt vua để giáng làm Bảo lâm. Cho nên Hoàng thượng trên thực tế chính là muốn cân bằng binh quyền của Lý gia, chèn ép thanh thế của Lý gia?
Nếu như Tề gia vẫn là phủ tướng như trước kia, ta vẫn là tiểu thư vọng tộc của phủ tướng, còn có thể được sủng nhất lục cung sao? Còn có thể hạ sinh Giác Nhi, hạ sinh hai đứa con trai sao? Trưởng huynh của ta còn có thể được phong làm Định Bắc tướng quân sao? Thừa Nguyên Chỉ, những lời ngươi nói với ta, những tình ý giả tạo ấy, rốt cuộc có mấy phần là thật, mấy phần là giả!
Ta ôm n.g.ự.c dựa vào tường, cảm thấy toàn thân cạn kiệt khí lực.
“Nương nương, nương nương!” Tiếng gọi bên tai ngày càng vang lên, ta bỗng dãy dụa ra khỏi đống suy nghĩ. Mở mắt ra trông thấy Liên Nhị và Thuý Tâm dìu ta dựa vào thành cung, sắc mặt trắng bệch vì lo lắng.
“Ta không sao.” Ta day kỳ huyệt bên ngoài, chỉ cảm thấy chỗ huyệt đó bỗng giật giật khiến đầu ta rối như tơ vò. Nhưng trong tim ta vẫn giữ một chút tỉnh táo cuối cùng.
“Nương nương, người nhắm mắt đứng đó cả nửa canh giờ một câu cũng không nói, doạ ta và Thuý Tâm lo đến c.h.ế.t.” Trong giọng Liên Nhị mang theo tiếng khóc nức nở. “Nương nương, nơi này gió to, chúng ta về cung trước đi. Mọi chuyện đề về cung rồi nói tiếp.”
“Nương nương, nếu Hoàng hậu nương nương đang ở trong điện thì cứ về cung trước đi.” Thuý Tâm đỏ ửng mắt cầm tay ta.
Hồi cung? Hừ, ta nhìn chằm chằm Hưng Đức điện đang toạ lạc ở nơi cao, leo từng bước lên cầu thang cẩm thạch. Gió mùa đông lạnh thấu xương thổi vào mặt, ta lại không cảm thấy đau đớn chút nào, chỉ cảm thấy ngứa tê dại. Hoàng thượng và Hoàng hậu ở bên trong há chẳng phải vừa khéo sao, ta đang muốn biết Tề phủ chúng ta liệu có phải từ đầu đến cuối đều tin lầm người, bảo vệ sai người hay không! Đang muốn biết Tề Âm ta có phải mắt mù, tâm mù mới yêu nhầm người hay không! Cho dù thời gian trôi qua đã không có khả năng xoay chuyển tình thế thì Tề gia ta cũng phải c.h.ế.t một cách rõ ràng!
“Nương nương?” Tiểu Hạ T.ử canh giữ ngoài cửa thấy ta bước nhanh đến liền mở miệng muốn cản lại. Ta lách qua hắn, đẩy cửa lớn Hưng Đức điện.
“A Âm?” Hoàng thượng trong điện nhíu mày, ánh mắt nghiêm nghị nhanh ch.óng nhìn lướt qua Thuý Tâm và Liên Nhị phía sau ta.
Ta nhất thời cũng có chút mơ màng. Hoàng thượng và Hoàng hậu đúng thật đang ở trong Hưng Đức điện, chỉ là trong điện cũng không chỉ có hai người là Hoàng thượng và Hoàng hậu.
“Trịnh thái y?” Ta thốt lên. Sao Trịnh thái y lại ở đây?
Trịnh thái y đang thu dọn hòm t.h.u.ố.c, trông thấy ta đột nhiên xông vào liền vội vàng quỳ xuống thỉnh an. Thái y dường như mới thay xong t.h.u.ố.c cho Hoàng thượng. Trên cánh tay Hoàng thượng quấn từng lớp vải lụa trắng, lớp vải trắng vừa thay xuống bên cạnh mơ hồ cũng có thể nhìn thấy những vệt đỏ sẫm dính trên đó. Trong điện còn lưu lại mùi m.á.u tươi nhàn nhạt, mà Hoàng hậu đứng cách xa ở một bên, trên mặt không biểu cảm gì.
“Trẫm không phải nói bất kể ai cũng không được vào sao!” Hoàng thượng bỏ tay áo xuống, ngữ khí nghiêm khắc nhìn Tiểu Hạ Tử.
“Nô tài biết lỗi rồi, là nô tài không thể cản Du Phi nương nương lại!” Tiểu Hạ T.ử lập tức quỳ xuống đất. Thuý Tâm và Liên Nhị bên cạnh cũng quỳ xuống, không dám ngẩng đầu lên.
Hiền Phi không thể vào điện? Ta nhìn Tiểu Hạ T.ử bị doạ đến run rẩy, lập tức biết bản thân bị con nhím Hiền Phi lừa gạt. Hiền Phi vốn không thể vào Hưng Đức điện, thế nhưng một lời nói của Hiền Phi lại khiến ta nghi ngờ những chuyện trước đây mình chưa từng nghĩ tới, nghi ngờ Hoàng thượng.
Nhưng nhìn vết thương trên cánh tay Hoàng thượng, ta lại không khống chế được cảm giác đau đớn trong lòng. Hắn bị thương sao? Hắn sao lại bị thương?
“Các ngươi lui xuống hết đi, giữ kín miệng cho trẫm.” Ánh mắt Hoàng thượng quét qua thái y, Hoàng hậu cùng đám người Tiểu Hạ Tử. Hắn chậm rãi đi đến trước mặt ta, dùng cánh tay không bị thương v**t v* gương mặt lạnh buốt của ta, trong mắt dường như đang nổi nóng: “Nàng có chuyện gì vậy? Trẫm đã nói với nàng thế nào, sao lại để bản thân bị lạnh như này. Nàng phải chăm sóc thân thể thật tốt mà!”
Ta hít một hơi thật sâu, không ngước lên nhìn hắn, hai tay nắm c.h.ặ.t hơi run rẩy. Trong lòng tuy do dự nhưng vẫn quay người lại, nói hết lời trong lòng: “Xin Hoàng hậu nương nương dừng bước.”
Thân hình của Hoàng hậu dừng lại.
Hoàng hậu chậm rãi đứng lại ở cửa đại điện, quay đầu đối diện với ánh mắt của ta rồi lại liếc nhìn Hoàng thượng. Sắc mặt vẫn thong dong như trước: “Du Phi, Hoàng thượng đang bị thương. Lúc này Du Phi nên chăm sóc bệ hạ thật tốt đi. Nếu có việc khác, ngày mai đến Phượng Nghi Cung thỉnh an nói tiếp cũng không muộn.”
“Hoàng hậu nương nương, Huệ Phi ngày trước có phải chưa từng có khả năng ngang hàng với Hoàng hậu hay không.” Ta nhìn Hoàng hậu chăm chú, nói từng chữ vô cùng gian nan.
Ta rất hiếm khi nhìn kỹ Hoàng hậu như vậy. Dương Chiêu Nhi có lẽ không có dung mạo phong hoa tuyệt đại nhưng mặt mày đoan trang, cử chỉ thong dong lễ độ. Hơn nữa còn vô cùng có tài, chỉ trong sáu năm đã xử lý mọi chuyện trong hậu cung đâu ra đấy. Lời nói, cử chỉ của nàng sao mà giống trưởng tỷ ta đến thế. Đã khoan dung còn khéo léo, đã uy nghiêm lại mềm mỏng. Chẳng trách Thái hậu lại yêu thích nàng như vậy. Nàng tựa như con dâu được ông trời sinh cho Hoàng gia, nữ t.ử bẩm sinh đã thích hợp chưởng quản hậu cung. Dương gia có thể có được một nữ nhi như vậy quả là nở mày nở mặt.
Hoàng hậu nhìn ta, trong mắt chợt loé lên sự kinh ngạc. Đám người Tiểu Hạ T.ử đã sớm rón rén đóng cửa điện lại.
“Hay là nói, Dương gia có phải đã sớm dự liệu, nếu như Hoàng thượng đăng cơ thì ngôi vị Hoàng hậu sẽ chỉ có thể là người.” Ta dứt khoát nói tiếp, cố gắng áp chế tâm tình phức tạp đang trào dâng trong lòng. Hoàng hậu từng là người mà ta muốn thân thiết nhất nhưng lại không dám tới gần trong hậu cung. Hôm nay ta không thể không hỏi cho rõ ràng. Nhiều năm như vậy, mỗi sáng ta dậy sớm thỉnh an, lề mề ở lại cuối cùng rồi mới rời đi, chia một xiên thịt nướng tiêu d.a.o thành mấy miếng để ăn, tham luyến Phượng Nghi Cung mà không có chút tức giận nào thay cho Tề gia, có phải giống như trò cười lắm không?
“Ngôi vị Hoàng hậu do thánh tâm quyết định, Du Phi hà tất phải hỏi bản cung.” Hoàng hậu không hoảng loạn, chỉ cười nhìn Hoàng thượng đang đứng ngoài câu chuyện.
Ta đứng đó bất động, lấy hết dũng khí cứng đờ quay đầu lại nhìn Hoàng thượng. Đôi mắt Hoàng thượng rất sâu, ánh mắt nhìn ta như có vạn điều muốn nói.
“Vậy thánh tâm của Hoàng thượng, rốt cuộc quyết định từ lúc nào?” Ta kìm chế sự run rẩy trong lời nói. Ngôn ngữ và cử chỉ của Hoàng hậu đã cho ta một đáp án trong lòng. Ta không biết nếu như Hoàng thượng thừa nhận thì ta nên chịu đựng như thế nào, càng không biết nếu như Hoàng thượng phủ nhân thì ta sẽ xử lí như thế nào. Ta vẫn sẽ tin lời hắn nói sao?
Hoàng thượng nhếch môi, không đáp lại ta mà chỉ hờ hững, lạnh lùng liếc qua Hoàng hậu: “Hoàng hậu ra ngoài đi.”
“Thần thiếp cáo lui.” Hoàng hậu đoan chính hành lễ không chút kiêu ngạo hay tự ti, quay đầu rời khỏi Hưng Đức điện.
Trong điện chỉ còn khoảng không yên tĩnh.
“A Âm, trẫm đang bị thương, cánh tay rất đau.” Hoàng thượng dịu dàng nói, kéo tay áo lên chỉ vào cánh tay đang bị băng bó thật c.h.ặ.t. Ngữ khí vô cùng uỷ khuất: “Vết đao rất dài làm trẫm đau muốn c.h.ế.t.”
Ta lặng yên nhìn Hoàng thượng, nũng nịu? Hắn đang nũng nịu ta sao? Hắn còn không biết xấu hổ hay sao mà còn nũng nịu với ta?
“Thừa Nguyên Chỉ!” Ta nhìn chằm chằm Hoàng thượng, hắn đừng hòng nói sang chuyện khác. Ngươi nghĩ giả vờ làm nũng là có thể thoát được chuyện hôm nay sao?
“Này, A Âm.” Hoàng thượng không cần thể diện nói: “Hay là sau này nàng cứ gọi ta là A Chỉ đi? A Chỉ nghe có vẻ thân mật hơn chút.”
Có tật giật mình, đúng thật là có tật giật mình! Ta trừng mắt nhìn hành động và cử chỉ ngày càng mất mặt của Hoàng thượng, trong lòng xác định Hoàng thượng đúng là có tật giật mình. Sao trước kia ta gọi tên thật của hắn, hắn còn cảm thấy uy nghi bệ hạ của hắn bị tổn thương mà. Hiện giờ cứ nhất quyết bảo ta gọi hắn là A Chỉ. Ta tuyệt đối không tin hắn không làm chuyện gì có lỗi với ta.
“Ngài có phải đã sớm cấu kết với Dương gia, hứa cho Dương Chiêu Nhi ngôi vị hoàng hậu để cùng tính kế Tề gia hay không!” Ta hất cánh tay đang băng bó mà Hoàng thượng giơ ra trước mặt, ngữ khí cố gắng thể hiện sự cứng rắn cùng xa cách. Chuyện đến nước này còn tỏ vẻ che giấu, nghĩ ta là đồ ngốc sao!
Hoàng thượng lẳng lặng không nói lời nào mà chỉ nhìn ta. Trong mắt có sự uỷ khuất cùng tổn thương không thể nói thành lời.
“Có phải hay không!” Ta lùi lại hai bước, tạo khoảng cách giữa ta và Hoàng thượng.
“A Âm, ta…” Hoàng thượng thấy ta dường như đã khản cả giọng nên không thể không trả lời, chỉ là giọng nói dần trở nên yếu ớt: “Phải.”
Phải, hắn đáp là phải.
Thân thể ta lảo đảo nhưng tuyệt nhiên hất tay hắn cuống quít muốn đỡ ra. Ta cực lực ổn định lại tinh thần, nhưng một từ “phải” ngắn ngủi này đã triệt để giẫm nát trái tim ta thành tro bụi. Ta hoàn toàn không khống chế nổi toàn thân đang run rẩy, thật nực cười. Ta lại ngây thơ muốn cầu tình cho trưởng tỷ, còn từng vọng tưởng muốn lay chuyển trái tim đế vương!
“Tề gia đã thất bại t.h.ả.m hại rồi, vì sao ngươi không buông tha cho ta. Vì sao còn muốn ức h**p ta, giấu ta, lừa ta vào cung sinh con cho ngươi?” Ta cảm thấy ấm nóng trên mặt, lập tức vung tay lau nước mắt trên hai gò má. Sao ta có thể khóc, khóc lúc này quả thực vừa yếu đuối vừa nhục nhã! Nhưng ta không khống chế nổi nước mắt của mình, cảm giác trong mắt như tràn đầy một ao nước, không ngừng trào ra ngoài mà không thể kiểm soát. “Ngươi lợi dụng ta để chia ân sủng với Dương Chiêu Nhi, lợi dụng huynh trưởng ta áp chế binh quyền Lý gia. Bây giờ đã lợi dụng xong, hoàng vị của ngươi cũng đã vững vàng nên muốn giải quyết Kế Vương, g.i.ế.c tỷ tỷ của ta có phải không!”
“Ta vốn dĩ không muốn vào cung chút nào! Không muốn làm phi t.ử gì đó chút nào!” Ta dùng sức lau nước mắt. Đều trách ta vừa đần vừa ngu, bị người khác dùng làm quân cờ nhiều năm như vậy mà không hay biết. Nếu như sớm hiểu ra, sớm nhìn thấu thì há phải chật vật giống bây giờ. Vừa nói hùng hồn vừa lau nước mắt như này không chỉ mất hết khí thế mà còn thể hiện ta vừa già mồm còn ra vẻ. “Bây giờ ta đã nhìn thấu, không thể lại bị ngươi lừa gạt hay lợi dụng nữa. Phế bỏ ta hay g.i.ế.c ta thì tuỳ ngươi!”
“Ngươi là đồ khốn!” Ta nhẫn tâm giựt tấm ngọc bội đeo bên hông mình từng dùng một bát canh nấm rơm nấu chim sen để đổi lấy, mạnh mẽ ném xuống đất. Một tiếng vỡ vụn vang lên, khối ngọc hoàn hảo trong quá khứ vỡ thành nhiều mảnh, không còn mang ánh sáng như trước đây nữa.
Hoàng thượng vẫn luôn trầm mặc nhìn ta. Cho đến khi ta ném vỡ ngọc bội, cảm xúc không ngừng cuộn trào trong mắt hắn mới dần chôn vùi. Chỉ còn lại cặp mắt ảm đạm như đêm đen, nhìn không ra hỉ nộ ái ố mà trở thành khoảng không sâu hun hút.
“Trẫm là đồ khốn?” Hoàng thượng bước từng bước tới gần, nhìn chăm chú ta. Ngữ khí lạnh lẽo đến đáng sợ. “Nàng vốn dĩ không muốn tiến cung, vốn dĩ không muốn làm phi t.ử của trẫm. Vậy nàng vốn dĩ định gả cho ai?”
Ta lùi về sau theo bản năng, lại hắn dùng tay giữ lại. Ta né tránh muốn chạy trốn, nhưng kết quả đều giống mấy lần trước. Ta không đ.á.n.h lại hắn, càng không có cách tránh xa hắn nên chỉ có thể bị buộc phải nhìn thẳng vào mắt hắn. Ánh mắt Hoàng thượng vừa xa lạ vừa kích động mãnh liệt. Trong lòng ta run rẩy.
“Gả cho nhị lang Dương gia của nàng sao?” Hoàng thượng dùng sức trên tay, ta tuy đau nhưng lại cố nén mà không chịu lên tiếng. Ta chưa bao giờ dễ dàng nhượng bộ khi giằng co về sức lực. Vậy nên chỉ chuyên tâm chịu đựng cơn đau ở cổ tay, ngay cả những giọt nước mắt vừa rơi xối xả khi nãy cũng bị ta ghìm lại.
“Chẳng lẽ nàng gả vào Dương phủ là có thể sống tốt hơn sao? Là Dương gia phản bội Tề gia các nàng, không phải trẫm!” Ngữ khi của Hoàng thượng ngày càng mạnh mẽ hơn, nhìn ta chằm chằm như thể đang kìm nén nỗi đau không thể chịu đựng được. “Trẫm đúng là muốn ép buộc nàng vào cung, trẫm đúng là muốn cùng nàng sinh con. Nàng sớm đã có hôn ước thì có sao, trẫm đúng là cố tình không muốn thành toàn cho nàng và Dương Hiên. Bất luận thế nào thì nàng cũng phải là người của trẫm, danh chính ngôn thuận làm người của trẫm!”
Ta cảm thấy mình đã c.ắ.n môi đến bật m.á.u. Đôi mắt Hoàng thượng bỗng dưng trở nên hoảng hốt, đột nhiên buông cổ tay ta ra. Ta cúi đầu nhìn xuống cổ tay tím bầm của mình rồi thở hắt ra, đau quá! Ta mới coi như hiểu ra mấy lần trước đ.á.n.h nhau với Hoàng thượng đều là hắn đang chơi đùa. Lần này nếu như đ.á.n.h thật, ta chẳng qua cũng chỉ là một con kiến bị giẫm dưới chân mà thôi. Liên Nhị nói không sai, trước mặt Thừa Nguyên Chỉ, bất kể là đấu trí hay đấu sức thì hắn đều áp chế ta trên mọi phương diện
“Nàng đau sao không nói.” Hoàng thượng thu hồi khí thế ác liệt vừa rồi, ngữ khí trở nên bình thản tựa như không có chút tình cảm nào.
Khốn khiếp, ta là người của Tề gia. Cho dù đ.á.n.h không lại, người của Tề gia cũng tuyệt đối không thể cúi đầu trước vũ lực!
Nhưng không biết vì sao khi Hoàng thượng vừa nói, trên cổ tay cũng không có vũ lực áp chế mà nước mắt của ta lại không ngừng tuôn ra. Ta quả thực muốn đ.â.m vào cột mà c.h.ế.t. Đâm vào cột ít nhất cũng được c.h.ế.t một cách oanh liệt, khóc sướt mướt thì giống thể loại gì! Ta vội vàng lấy tay áo lau nước mắt rơi đầy mặt nhưng càng lau lại càng khóc mãnh liệt hơn. Trong lòng ta bàng hoàng, nước mắt tích tụ hơn hai mươi năm chẳng lẽ lại tuôn rơi hết vào lúc này sao!
“Lại đây, trẫm bôi t.h.u.ố.c cho nàng.” Hoàng thượng kéo ta đi vào nội điện. Ta lau nước mắt đến mơ hồ liền bị hắn dắt một đường vào nội điện. Hắn tuỳ ý vén tay áo ta lên, xoa t.h.u.ố.c gì đó rồi chấm nhẹ vào cổ tay ta.
Ta bất giác rít vào một hơi, vừa rít xong lập tức đưa tay lên che miệng. Ta sao có thể rít lên được! Ta phải chịu đựng! Còn nữa, ta sao có thể tuỳ ý để tên Hoàng thượng khốn khiếp này xoa t.h.u.ố.c cho ta. Ai biết sau khi bôi xong thì cổ tay của ta có “danh chính ngôn thuận” bị phế hoặc bị gãy hay không.
Ta co rúm muốn rút tay về lại bị Hoàng thượng ấn c.h.ặ.t cánh tay: “Chịu đau một chút trước đã, lúc sau sẽ khỏi.”
Ngươi mới không chịu được chút đau ấy. Ta đang sợ bị ngươi ám lại! Đây rốt cuộc là thứ gì, bôi lên cổ tay ta đã lạnh buốt còn đau như muốn lấy mạng.
“Nàng tức trẫm, lần này trẫm sẽ không so đo với nàng.” Hoàng thượng vừa nói vừa bôi t.h.u.ố.c, tay bất giác dùng lực khiến ta lại rít lên một tiếng. Bàn tay xoa t.h.u.ố.c của hắn lập tức nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Ta vô cùng hối hận bản thân vừa rồi vì sao không chịu được lại rít lên, nhưng Thừa Nguyên Chỉ mặt dày vô sỉ vẫn lấn át sự hối hận của ta, hắn nói hắn không so đo với ta? Hắn còn không so đo với ta sao. Ta bị hắn lừa gạt vào cung, ngu ngốc sinh cho hắn ba hoàng t.ử, Tề gia ta bị hắn lừa xoay vòng vòng. Hắn nói hắn không so đo với ta, ta quả thực nhịn không nổi nữa. Nhịn không nổi muốn mắng c.h.ử.i tên Hoàng thượng vô sỉ khốn khiếp đầu toàn cỏ này.
“Nàng im lặng trước đã.” Tay Thừa Nguyên Chỉ không ngừng lại, thần sắc bất động, mở miệng muốn chặn họng ta: “Trẫm không ngờ lại bị nàng tức giận thêm lần nữa.”
Cái gì? Ta bị hắn chặn lại vẫn còn chưa định thần nên nhất thời á khẩu không đáp lại được. Mặt ta đỏ bừng, rốt cuộc sao ta lại cảm thấy mình như một kẻ vô sỉ không biết xấu hổ còn có lỗi với hắn?
“Cổ tay đợt này đừng để bị dính nước. Nàng cầm t.h.u.ố.c này về, mỗi ngày bôi ba lần.” Hoàng thượng bôi xong t.h.u.ố.c, cẩn thận kéo tay áo ta xuống. Hắn đẩy bình t.h.u.ố.c nhỏ màu trắng đến trước mặt ta, ngước mắt nhìn ta rồi nói: “Đi gọi Trịnh thái y vào đây.”
“Bôi xong t.h.u.ố.c rồi còn gọi thái y làm gì.” Ta ngồi bất động cầm bình sứ nhỏ lên. Đây là t.h.u.ố.c gì mà bôi đau c.h.ế.t người, còn phải mỗi ngày bôi ba lần.
“Trẫm, miếng băng quấn trên cánh tay bị tuột ra rồi.” Hoàng thượng giơ cánh tay phải vừa rồi mới giữ tay ta lên, lại hờ hững bồi thêm một câu: “Nếu cánh tay trẫm không khỏi được thì sẽ đưa cả nhà Kế Vương lên Tây Thiên.”
Ta đứng phắt dậy do dự một hồi, c.ắ.n răng quyết định tạm thời nhịn nhục, vẫn nên giải quyết tình huống quan trọng trước mắt đã: “Vậy, nếu khỏi thì sao.”
Trong lòng ta thấp thỏm nhìn cánh tay Hoàng thượng. Cánh tay vừa rồi có lực giống như không có gì bất thường. Ống tay áo cũng chỉnh tề sạch sẽ, chắc hẳn bị thương không nặng. Vậy vết thương trên cánh tay chắc cũng mau khỏi.
Hoàng thượng nhìn ta chằm chằm mà không nói một lời.
Ta hít sâu một hơi, chạy cực nhanh ra ngoài điện. Mặc dù còn không rõ Hoàng thượng khỏi tay thì có thể tha cho một nhà Kế Vương không, nhưng nếu không khỏi thì cả nhà Kế Vương nhất định sẽ không có kết cục tốt. Ta đẩy cửa điện ra, trông thấy một đoàn người bao gồm Trịnh thái y, Thuý Tâm, Liên Nhị và Tiểu Hạ T.ử đang run lẩy bẩy quỳ ngoài điện. Ta thở dài một hơi, vội vàng gọi Trịnh thái y vào trong điện. Nhìn gió bên ngoài lạnh thấu xương, ta không quên nói với ba người đang quỳ: “Mau, đừng quỳ nữa, tìm một nơi tránh gió đợi đi.”
“Hoàng thượng, đây…” Trịnh thái y vén tay áo Hoàng thượng lên, ngữ khí tràn đầy lo lắng. Mà vết m.á.u rỉ ra từ trên cánh tay quấn vải trắng của Thừa Nguyên Chỉ cũng khiến ta lập tức cứng đờ.
“Ngươi chỉ cần thay t.h.u.ố.c một lần nữa thôi.” Ngữ khí Hoàng thượng vẫn nhàn nhạt như cũ, lườm ta: “Nàng tránh ra đi.”
Ta không cử động, nhìn chằm chằm từng lớp băng gạc nhuốm m.á.u mà thái y đang gỡ ra. Trong lòng không ngăn được cảm giác đau xót. Hắn vừa rồi có thấy đau không? Cho đến khi vết thương đẫm m.á.u dài ba tấc thình lình hiện ra, tim ta đã đau đến mức trước mắt chỉ thấy một tầng sương mù. Thừa Nguyên Chỉ vậy mà lại bị thương nặng vậy sao?
“Trịnh thái, thái y. Hoàng thượng, sao vậy?” Ta mơ hồ cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, lắp bắp hỏi không theo trình tự nào.
“Bẩm nương nương, vết đao c.h.é.m của Hoàng thượng rất sâu. Lúc đầu đã hơi khép miệng lại nhưng lần này lại tự dưng nứt ra, đúng thật là…” Thái y vừa bẩm báo với ta vừa tỉ mỉ xoa t.h.u.ố.c, lông mày chăm chú cau lại.
“Đúng thật là… Thế nào?” Ta hơi thót tim, Thừa Nguyên Chỉ sao lại bị thương, còn bị vết đao c.h.é.m nặng như vậy, là do thích khách gây nên sao? Nhưng Dương Phụng thường không phải cản cho Hoàng thượng nhát kiếm kia sao?
“Thần không dám lừa gạt nương nương. Mùa đông khắc nghiệt vốn không có lợi cho việc lành vết thương, Hoàng thượng lại bôn ba hồi kinh. Nếu như tiếp tục cử động làm vết thương nứt ra thì chẳng biết khi nào mới có thể khỏi.” Thái y cẩn thận từng chút rắc t.h.u.ố.c bột màu trắng, cúi đầu đáp lại lời ta.
“Vậy, vậy thái y, ngươi cứ điều trị thật tốt…” Giọng ta yếu dần.
“Có phải chỉ khi liên quan đến Tề gia của nàng thì nàng mới quan tâm đến trẫm hay không?” Hoàng thượng ngước mắt nhìn ta, trên mặt chợt loé lên vẻ cô đơn.
Ta kinh ngạc nhìn vào mắt Hoàng thượng. Trong điện hoàn toàn yên tĩnh, ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Thái y đổ mồ hôi trên trán, buộc chắc tấm băng gạc trên tay Hoàng thượng một cách gọn gàng rồi dạ thưa cáo lui.
“Ta..” Trong điện vẫn yên tĩnh như cũ. Ánh mắt Hoàng thượng quanh quẩn dán trên người ta. Rõ ràng ban đầu ta hiên ngang tiến vào điện, giờ phút này lại bị Thừa Nguyên Chỉ nhìn đến mức căng thẳng. Ta khó khăn lắm mới cố giả bộ trấn tĩnh. Khi cảm xúc đã bình ổn, ta chuẩn bị mở miệng thì lại bị Hoàng thượng ngắt lời.
“Tiểu Hạ Tử.” Hoàng thượng bỗng cất cao giọng. “Hôm nay Du Phi ở lại Hưng Đức điện hầu hạ trẫm, bảo người của Trường Hy Cung trở về!”
“Trẫm hôm nay sẽ nói rõ ràng với nàng, trẫm có phải đồ khốn hay không.” Hoàng thượng nhìn ta chằm chằm, tim ta lại đập thình thịch.
