Bài Học Đến Muộn - Chương 6
Cập nhật lúc: 20/06/2026 09:05
Bác sĩ trực nhìn anh rồi lại nhìn tôi và Tề Ngôn, lúng túng ho khan hai tiếng.
Lộ Chiêu Viễn đưa phim cho ông ấy.
“Không có vấn đề gì. Xương không sao.”
“Nhưng vẫn phải chú ý, đừng ngã nữa.”
Nói xong anh đi ra ngoài.
Lúc quay lại, trên tay cầm một chai t.h.u.ố.c sát trùng và một gói tăm bông.
Tôi tránh khỏi tay anh, lạnh nhạt nói:
“Không cần đâu.”
“Vết thương nhỏ thế này không cần bác sĩ chỉnh hình.”
“Không dám làm phiền anh.”
Trong mắt anh thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
“Đây không phải là làm phiền anh...”
“Nhưng anh như thế này mới là đang gây phiền phức cho tôi.”
Tôi nhìn anh:
“Lộ Chiêu Viễn, anh có thể đừng đột nhiên xuất hiện rồi lại gây thêm phiền phức cho tôi nữa được không?”
Lộ Chiêu Viễn đứng sững.
Tôi kéo Tề Ngôn rời đi.
10
Vài ngày sau, Diệp Trưng tới tìm tôi.
Biểu cảm có chút kỳ lạ:
“Có người muốn đầu tư cho đoàn kịch chúng ta.”
“Một khoản rất lớn.”
“Đủ để chúng ta lưu diễn toàn quốc, đủ để đoàn sống thêm vài năm nữa.”
Cô ấy cười méo xệch:
“Nhưng người đó là Lộ Chiêu Viễn.”
Tôi ngẩn ra.
“Không ngờ anh ta lại giàu như vậy?”
“Gia đình anh ấy vốn rất có tiền.”
“Nhưng anh ấy không muốn kế thừa gia nghiệp, từ thời đại học đã trở mặt với gia đình rồi. Tôi cũng không biết số tiền đó từ đâu ra.”
Diệp Trưng ho nhẹ một tiếng.
“À... Tối nay cùng ăn cơm nhé?”
“Anh ấy nói muốn bàn chuyện kịch bản.”
Tôi đau đầu thở dài.
“Được rồi.”
Suốt bữa ăn, Lộ Chiêu Viễn không ngừng gắp thức ăn cho tôi.
Gỡ xương cá.
Múc canh.
Tôi bực bội hất tay anh ra.
“Đủ rồi.”
“Tay tôi có bị gãy đâu.”
“Không cần anh giúp.”
Anh khựng lại.
“Là anh muốn...”
“Tôi không muốn.”
Tay anh dừng giữa không trung rồi lặng lẽ thu về.
Tôi không quen nhìn bộ dạng tủi thân ấy của anh nên hỏi:
“Anh lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
“Em không cần quan tâm.”
“Cứ làm kịch của em là được.”
“Tôi đã xem buổi diễn thử.”
“Kịch bản lần này của em rất giống với bản phác thảo em viết hai năm trước.”
“Em hẳn là rất thích nó.”
Giọng anh rất nghiêm túc.
“Vì thế anh hy vọng nó có thể được diễn trên sân khấu.”
Tôi cúi đầu.
“Tôi sẽ không vì thế mà cảm kích anh.”
“Anh biết.”
Sau khi nguy cơ của đoàn kịch được giải quyết, mọi thứ lại trở về như cũ.
Mỗi ngày tập luyện.
Liên hoan.
Nghỉ ngơi.
Rồi lại tập luyện.
Ngày tháo bột, Tề Ngôn đi cùng tôi.
Vừa tới cổng bệnh viện đã nhìn thấy Lộ Chiêu Viễn.
“Lộ Chiêu Viễn, tôi đã nói rồi đúng không?”
“Đừng tưởng đầu tư cho đoàn kịch là có thể tới làm phiền tôi.”
Anh nhất thời cứng họng.
“Anh không có ý đó.”
“Vậy anh cứ liên tục xuất hiện trước mặt tôi là có ý gì?”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh.
“Không định dừng lại đúng không?”
Tề Ngôn nói:
“Hai người cứ nói chuyện đi. Tôi đi đăng ký trước.”
Lộ Chiêu Viễn mím môi.
“Người đó đang theo đuổi em sao?”
Tôi không trả lời.
Anh lại hỏi:
“Như vậy có phải là vượt quá ranh giới không?”
“Nếu đúng thì anh xin lỗi.”
“Nhưng anh thật sự rất lo lắng.”
“Chỉ cần nghĩ tới việc em sẽ ở bên người khác, anh đã thấy rất đau khổ.”
“Cho nên anh thật sự rất để tâm.”
Tôi nhìn anh như nhìn một kẻ theo dõi b.i.ế.n t.h.á.i.
“Chuyện đó chẳng liên quan gì tới tôi cả.”
“Đó là chuyện của anh.”
“Anh tự giải quyết cho tốt đi.”
“Đừng tới làm phiền tôi nữa.”
Sắc mặt anh dần tái đi.
Đúng lúc ấy, Tề Ngôn quay lại.
Anh rất tự nhiên đỡ lấy tôi.
Tôi nói:
“Mau đi thôi. Ở đây xui xẻo quá.”
Tề Ngôn bật cười.
Khi đi qua khúc ngoặt hành lang, tôi ma xui quỷ khiến quay đầu nhìn lại.
Lộ Chiêu Viễn vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Bóng dáng anh bị ánh đèn kéo dài thật dài trên mặt đất.
Từ lúc nào chẳng hay.
Tôi đã bỏ anh lại phía sau.
Còn anh thì vẫn luôn đứng đó.
Nhìn theo bóng lưng tôi rời xa.
11
Buổi diễn đầu tiên diễn ra rất thuận lợi.
Đến buổi thứ ba thì kín chỗ.
Sau đó có khán giả yêu cầu diễn thêm suất mới, danh tiếng của đoàn kịch cũng dần lan rộng.
Trong một buổi diễn, Tần Vũ đột nhiên xuất hiện, nói muốn phỏng vấn diễn viên và ê-kíp của chúng tôi.
Diệp Trưng liếc nhìn tình hình ngoài cửa rồi ghé sát tai tôi, nhỏ giọng:
“Người tới không có ý tốt đâu. Cậu nói xem, cô ta có biết trên mặt mình viết đầy hai chữ gây sự không?”
Tôi thở dài rồi bước tới:
“Chúng tôi không nhận phỏng vấn đột xuất. Nếu muốn phỏng vấn thì phải liên hệ bộ phận truyền thông đặt lịch trước.”
Tần Vũ cười:
“Chỉ là một cuộc phỏng vấn ngắn thôi, không làm mất nhiều thời gian của mọi người đâu.”
“Diễn viên của chúng tôi đều rất bận. Một lát nữa còn phải lên sân khấu.”
Tần Vũ kéo dài giọng:
“Ồ, ra vẻ ghê nhỉ. Còn chưa nổi tiếng mà đã không chịu nhận phỏng vấn rồi.”
Sắc mặt tôi trầm xuống.
Tần Vũ quay sang nhiếp ảnh gia:
“Không sao, cứ mở máy trước đi, quay đại ít tư liệu cũng được.”
Người kia lập tức giơ máy quay lên.
Tôi chắn ngay trước ống kính.
“Tắt đi.”
Tần Vũ đẩy vai tôi:
“Máy quay của chúng tôi đắt lắm đấy. Nếu làm hỏng thì cô đền nổi không?”
Chân tôi vốn chưa hoàn toàn vững.
Bị cô ta đẩy một cái, cơ thể lập tức ngả về phía sau.
Cả người sắp ngã xuống.
Đúng lúc ấy, một đôi tay từ phía sau đỡ lấy tôi.
Lộ Chiêu Viễn đứng chắn trước mặt tôi.
Tần Vũ khựng lại, lập tức đổi sang nụ cười ngọt ngào.
“Anh Chiêu Viễn, anh cũng tới à? Em tới phỏng vấn chị Tiểu Quý...”
Lộ Chiêu Viễn ngắt lời cô ta.
“Anh nghe thấy rồi.”
“Hứa Quý đã nói không được thì là không được.”
Nụ cười trên mặt Tần Vũ cứng lại.
“Anh Chiêu Viễn, em chỉ đang làm việc thôi mà.”
“Chúng ta không có quan hệ huyết thống.”
“Đừng gọi anh là anh trai nữa.”
Không khí lập tức im lặng.
Sắc mặt Tần Vũ thay đổi liên tục.
Trong mắt thậm chí còn thoáng hiện một tia oán hận.
“Còn nữa.”
“....Sau này đừng tới đây nữa.”
“Đây là nhà hát, không phải phòng khách nhà cô.”
