Bài Học Đến Muộn - Chương 7
Cập nhật lúc: 20/06/2026 09:05
“Anh Chiêu Viễn. Tại sao bây giờ anh lại xa cách em như vậy?”
Biểu cảm của Tần Vũ cuối cùng cũng không giữ nổi nữa.
Cô ta đầy oán giận nhìn anh.
Lộ Chiêu Viễn nhíu mày.
“Cô đang nói gì vậy?”
“Vốn dĩ chúng ta cũng chẳng có quan hệ gì.”
“Nếu cô còn tiếp tục làm ồn, bảo vệ sẽ tới mời cô ra ngoài.”
Tần Vũ nghiến răng đầy căm tức rồi xoay người bỏ đi.
Lộ Chiêu Viễn quay lại nhìn tôi.
“Có bị thương không?”
Tôi đẩy anh ra.
“Không có.”
“Anh hôm nay tới là mua vé xem diễn, không phải đột nhiên xuất hiện.”
“... Tùy anh.”
Anh nhìn tôi chăm chú một lúc lâu rồi đột nhiên nói:
“Xin lỗi.”
“Trước đây anh luôn nghe lời người khác.”
“Sau này sẽ không như vậy nữa.”
“Sau này anh chỉ nghe lời em, chỉ tin những gì em nói.”
Tôi nheo mắt:
“... Cái gì vậy?”
“Lần này ai dạy anh nữa?”
Anh khựng lại:
“A Tần.”
Một trong những người bạn thân từ nhỏ của Lộ Chiêu Viễn.
Nổi tiếng là người đi giữa muôn hoa mà chẳng vướng một chiếc lá.
“... Anh học lung tung thật đấy.”
Rõ ràng Lộ Chiêu Viễn không hiểu ý tôi.
Tôi âm thầm trợn mắt.
“Còn học được gì nữa?”
“Bạn gái luôn đúng.”
Anh đọc như học thuộc lòng.
“Nhu cầu của bạn gái phải được đáp ứng.”
“Những lúc bạn gái đau đầu sổ mũi đều là đang làm nũng, bởi vì thích mình nên mới như vậy...”
“Đủ rồi.”
Tôi ôm trán.
Anh vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt:
“Trước đây anh luôn nghĩ mấy chuyện đau ốm vặt vãnh thì em nên tự giải quyết.”
“Người trưởng thành đều nên như vậy.”
“Nhưng khi em thật sự không cần anh nữa...”
“Anh lại thấy rất khó chịu.”
Giọng anh nhỏ dần:
“Anh muốn em cần anh.”
“Muốn em... làm nũng với anh.”
Tôi há miệng.
Rất lâu sau mới nói được một câu:
“Không thể nào nữa đâu, Lộ Chiêu Viễn.”
“Anh đi tìm người khác đi.”
Nói xong, tôi vội vàng rời đi.
Càng đi càng nhanh.
12
Lộ Chiêu Viễn tiến hóa rồi.
Từ một tảng băng biết nói năng chẳng kiêng dè trở thành một tảng băng biết nói lung tung.
Trong miệng lúc nào cũng bất ngờ thốt ra những lời khiến người ta vừa nổi da gà vừa khó chịu.
Một mình Lộ Chiêu Viễn đã đủ phiền phức.
Không ngờ Tề Ngôn cũng tới góp vui.
Một hôm sau khi tan diễn, anh đột nhiên đi tới bên cạnh tôi.
Không hề báo trước mà lên tiếng:
“Hứa Quý, tôi thích cậu.”
Tôi suýt nữa làm rơi điện thoại.
“Từ lần đầu đọc kịch bản của cậu, tôi đã bắt đầu nghĩ rồi.”
“Những gì cậu viết khiến tôi cảm thấy cậu là một người xứng đáng được đối xử thật tốt.”
Tôi chần chừ mở miệng:
“Tề Ngôn...”
Anh ngắt lời tôi, cười một cái.
“Đừng vội từ chối tôi.”
“Cho tôi một cơ hội được không?”
Không đợi tôi trả lời.
Anh đã sải bước rời đi.
Tôi đứng yên rất lâu.
Khẽ thở dài rồi ngẩng đầu lên.
Sau đó nhìn thấy Lộ Chiêu Viễn.
Anh tựa vào tường.
Không biết đã đứng đó bao lâu.
Trên người nồng nặc mùi rượu.
Tôi nhíu mày.
Làm bác sĩ nên thường xuyên gặp tình huống khẩn cấp.
Bình thường anh gần như không bao giờ uống rượu.
“Em đồng ý với cậu ta rồi sao?”
Anh hỏi như thể thật sự tò mò.
“Vừa rồi anh nghe không rõ.”
Anh cụp mắt xuống, nhìn mặt đất hai giây rồi lại ngẩng lên.
“Người đó trông rất biết chăm sóc người khác.”
“Cũng biết cách yêu một người.”
“Có lẽ em sẽ thích cậu ấy.”
Tôi đáp:
“Đúng vậy.”
Anh khựng lại.
Khó khăn lắm mới thốt ra một câu:
“Nhưng anh cũng đang học.”
“Học cách yêu một người.”
Tôi không có ý định nghe tiếp những lời kỳ quặc liên tục phát ra từ miệng anh.
Tôi lướt qua người anh định rời đi.
Anh bỗng nắm lấy tay tôi.
Lúc ấy tôi mới nhìn rõ một tay anh vẫn luôn ôm bụng.
“Tiểu Quý... anh khó chịu.”
Tôi im lặng một lát rồi gỡ tay anh ra:
“Anh nên đi tìm bác sĩ.”
“Tìm tôi cũng vô ích thôi.”
Anh ngẩn người trong giây lát.
Trong mắt hiện lên nỗi đau mà trước giờ tôi chưa từng thấy.
Những ngón tay đang đặt trên bụng chậm rãi siết c.h.ặ.t lại.
Nhưng tôi cũng không quay đầu nhìn thêm lần nào nữa.
13
Chiều hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ một đồng nghiệp của anh ở bệnh viện.
“Lộ Chiêu Viễn tối qua phải phẫu thuật vì viêm dạ dày cấp. Hiện giờ vẫn chưa tỉnh lại, cứ liên tục gọi tên cô. Ừm... cô có muốn tới một chuyến không?”
Tôi bình thản đáp:
“Anh ấy là bác sĩ của bệnh viện các anh, các anh tự xử lý là được.”
Người bên kia khựng lại:
“Anh ấy chưa nói với cô sao? Cậu ấy nghỉ việc lâu rồi.”
“Cái gì?”
“Cụ thể thì tôi không rõ lắm, nhưng hình như cậu ấy về nhà tiếp quản việc kinh doanh rồi.”
Gió cuối thu từ cửa sổ thổi vào.
Những trang kịch bản trên bàn bị thổi lật phần phật.
Người kia vẫn tiếp tục nói:
“Dạ dày của cậu ấy vốn không tốt, gần đây đã vào viện mấy lần rồi.”
“Bọn tôi đều khuyên cậu ấy đừng uống rượu nữa, nhưng làm ăn mà, tiệc tùng xã giao sao tránh được.”
“Gia sản nhà cậu ấy lớn như vậy, đã quyết định tiếp quản thì những chuyện này không tránh nổi đâu...”
Những lời phía sau tôi không còn nghe rõ nữa.
Cũng không biết mình đã cúp máy từ lúc nào.
Bố của Lộ Chiêu Viễn là một thương nhân rất nghiêm khắc và bảo thủ.
Năm đó, bố anh muốn anh học ngành kinh doanh.
Anh lại tự ý đổi nguyện vọng.
Hai bố con cãi nhau một trận lớn.
Từ đó về sau anh không quay về nhà nữa, cũng chưa từng lấy một đồng nào của gia đình.
Bốn năm đại học đều dựa vào học bổng và làm thêm để trang trải.
Anh từng nói.
Anh nhất định phải làm bác sĩ.
Tôi khẽ thở dài.
14
Cuối cùng tôi vẫn tới bệnh viện.
Đang định giơ tay gõ cửa thì khóe mắt chợt nhìn thấy bên trong có người.
Tần Vũ đứng cạnh giường bệnh.
Cô ta cúi người, hai tay vòng qua vai Lộ Chiêu Viễn.
Hơi thở tôi nghẹn lại.
Cả người như đông cứng.
Tôi mím c.h.ặ.t môi rồi xoay người định rời đi.
Đúng lúc ấy, giọng nói của Lộ Chiêu Viễn vang lên:
“Tần Vũ, em nên học cách giữ khoảng cách với anh.”
