Bài Học Đến Muộn - Chương 8

Cập nhật lúc: 20/06/2026 09:05

Tôi quay đầu nhìn lại.

Lộ Chiêu Viễn đã đẩy cô ta ra.

“Chúng ta đều là người trưởng thành rồi.”

“Hành động như vậy sẽ khiến người khác hiểu lầm.”

Tần Vũ cứng người trong giây lát rồi gượng cười:

“Anh Chiêu Viễn, có phải chị Tiểu Quý nói gì với anh không?”

“Liên quan gì tới cô ấy?”

Lộ Chiêu Viễn nhíu mày đầy khó hiểu.

Tần Vũ nhìn anh, kích động nói:

“Nhưng em muốn anh hiểu lầm đấy.”

“Em thích anh.”

“Em luôn thích anh, từ nhỏ đã vậy rồi.”

“Anh nghĩ vì sao em cứ luôn tìm anh?”

“Mỗi lần ốm đau đều tìm anh.”

“Mỗi lần có chuyện đều tìm anh.”

“Anh thật sự nghĩ em không biết đường tới bệnh viện sao?”

Lộ Chiêu Viễn hơi ngẩn người.

“Xin lỗi.”

“Anh không biết.”

“Nếu biết từ trước, anh đã tránh xa em hơn rồi.”

Giọng Tần Vũ lập tức thay đổi:

“Anh nói gì cơ?”

“Anh có người mình thích rồi.”

“Nhưng hai người đã chia tay rồ.”

Tần Vũ không cam lòng hét lên.

“Thì sao chứ?”

Lộ Chiêu Viễn bình tĩnh đáp:

“Anh thích cô ấy là đủ rồi.”

“Dù cô ấy thế nào cũng vậy.”

Tôi ngẩng đầu.

Lặng lẽ nhìn trần nhà một lúc.

Cuối cùng vẫn buông tay khỏi nắm cửa.

Rồi xoay người rời đi.

16

Sau hôm đó, Lộ Chiêu Viễn mấy ngày liền không xuất hiện.

Diệp Trưng ghé lại gần.

“Ơ? Lộ Chiêu Viễn bỏ cuộc rồi à?”

“... Ăn dưa ít thôi, nhiều đường lắm.”

Cô ấy đột nhiên kêu lên:

“Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới.”

Lộ Chiêu Viễn xuất hiện ở cửa.

Sắc mặt trắng bệch:

“Mấy hôm trước bệnh viện có việc.”

“Anh không tới xem em diễn được.”

“Em đừng giận.”

“Tôi có quan tâm anh tới hay không đâu.”

Anh vẫn cười.

Nụ cười còn khó nhọc hơn trước.

“Ừ.”

“Em nói đúng.”

Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng trở nên ồn ào.

Tôi vội chạy ra.

Một nam khán giả đang chắn đường một nữ diễn viên trong đoàn, nhất quyết đòi xin WeChat.

Nữ diễn viên từ chối.

Người kia lập tức buông lời thô tục.

Tôi bước nhanh tới, chắn trước mặt cô ấy.

“Mời anh rời khỏi đây.”

“Cô là ai?”

Hắn liếc mắt nhìn tôi:

“Liên quan gì tới cô?”

Tôi lập tức gọi về phía bên cạnh:

“Bảo vệ.”

Người đàn ông kia nghiến răng.

Trong lúc tôi kéo nữ diễn viên lùi lại phía sau, hắn bất ngờ chộp lấy chiếc đèn đạo cụ bên cạnh rồi vung mạnh về phía tôi.

Tôi theo phản xạ nhắm mắt lại.

“Rầm…”

Một tiếng va chạm nặng nề vang lên.

Lộ Chiêu Viễn ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.

Bảo vệ lập tức lao tới khống chế người đàn ông kia.

Xung quanh hỗn loạn thành một đoàn.

Mà Lộ Chiêu Viễn vẫn ôm c.h.ặ.t lấy tôi.

Sắc mặt anh còn trắng hơn lúc nãy.

Tôi hoảng hốt quay người lại.

Nhìn thấy cánh tay anh vô lực buông thõng xuống.

“Lộ Chiêu Viễn.”

Anh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi:

“Chắc chỉ là rạn xương nhẹ thôi.”

“Đừng sợ.”

Tôi nghiến răng:

“Anh có ngốc không hả?”

“Nếu nặng hơn một chút thì tay anh coi như phế luôn rồi.”

“Sau này anh sẽ không bao giờ cầm được d.a.o mổ nữa.”

Anh khựng lại.

Rồi giả vờ như chẳng có chuyện gì, mỉm cười.

“Không sao đâu.”

Tôi tức đến nghẹn lời:

“Tôi biết hết rồi.”

“Chuyện anh nghỉ việc ấy.”

Anh sững người:

“Xin lỗi.”

“Anh không muốn em biết.”

Tôi không biết vì sao anh lại xin lỗi.

Mà dường như cũng biết.

Người đàn ông chỉ biết vận hành theo bộ quy tắc của riêng mình ấy...

Cuối cùng cũng học được cách kết nối với thế giới.

Tôi đỡ lấy anh.

Khẽ nói:

“Đi thôi.”

“Tôi đưa anh tới bệnh viện.”

Chúng tôi tới bệnh viện.

Chụp phim.

Bôi t.h.u.ố.c.

Loay hoay cả nửa ngày.

Suốt thời gian ấy, anh luôn nhìn tôi.

Luôn đi bên cạnh tôi.

Khi ra tới cổng bệnh viện, anh lưu luyến không nỡ rời.

Cứ như hận không thể tự làm gãy thêm một cánh tay nữa để được ở cạnh tôi lâu hơn.

Tôi thở dài.

“Lộ Chiêu Viễn.”

Anh quay đầu lại:

“Sao vậy?”

Tôi nhìn anh:

“Bây giờ anh học khá lắm rồi.”

Trên mặt anh hiện lên vẻ khó hiểu.

Nhưng tôi không giải thích.

15

Sau khi chuyến lưu diễn toàn quốc kết thúc, Diệp Trưng tổ chức một buổi tiệc ăn mừng.

Ba chai champagne được mở ra.

Bọt rượu phun tung tóe khiến mọi người hét lên rồi cười đùa né tránh.

Tôi trốn trong một góc, lặng lẽ nhìn đám người đang náo nhiệt trước mặt.

Tề Ngôn bước tới.

Ánh mắt anh vẫn hướng về phía những người đang cười đùa vui vẻ, nhưng lời nói lại dành cho tôi.

“Tôi vẫn muốn nói rằng... tôi thích cậu.”

Tôi đặt ly rượu xuống:

“Tề Ngôn, cảm ơn cậu.”

“Tôi biết rồi.”

Anh cười rất thoải mái:

“Tôi đã đoán trước sẽ như vậy mà.”

“Trong lòng cậu có người khác rồi.”

“Nhưng dù sao cũng không cam tâm, nên vẫn phải hỏi một lần.”

Anh uống cạn chỗ rượu còn lại trong ly.

Sau đó giơ chiếc ly trống về phía tôi.

Rồi quay người hòa vào đám đông.

Khi tiệc kết thúc thì đã gần 12h đêm.

Tôi đưa Diệp Trưng lên xe về nhà bố mẹ cô ấy.

Đúng lúc đó, một cơn gió lạnh thổi tới.

Mang theo những hạt trắng li ti.

Tôi ngẩn người rồi ngẩng đầu nhìn lên.

Tuyết rơi rồi.

Đúng lúc ấy, trên vai tôi đột nhiên xuất hiện một chiếc áo khoác.

Lộ Chiêu Viễn không biết đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào.

Anh tháo khăn quàng cổ xuống.

Nhẹ nhàng quấn quanh cổ tôi.

Gần như che khuất nửa khuôn mặt.

“Anh có thể đưa em về nhà không?”

Tôi đưa tay hứng lấy một bông tuyết.

“Được thôi.”

Trên con đường nhỏ chỉ có duy nhất xe của chúng tôi.

Ngoài cửa kính, những bông tuyết liên tục đập lên mặt kính xe.

“Đẹp thật.”

Lộ Chiêu Viễn nói.

“Tuyết ấy.”

“Ừm.”

Không khí yên lặng trong chốc lát.

“Gần đây anh cũng nghe nhiều người nhắc tới vở diễn của các em.”

Anh lại lên tiếng.

“Họ nói kịch bản viết rất hay.”

“Chắc chắn sẽ đoạt giải.”

“Ừm.”

Anh nhíu mày.

Môi khẽ động rồi lại ngậm lại.

Một lúc sau mới mở miệng lần nữa:

“Cái đó...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bài Học Đến Muộn - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD