Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 152

Cập nhật lúc: 01/03/2026 16:02

“Sườn nướng này thơm thật, ngon hơn cả mẹ tôi kho. Tiếc là tôi vẫn đang trong ca, không thì đã làm vài ly với anh rồi.” Đồng nghiệp vừa ăn đồ nướng bác mang về vừa tỏ vẻ hưởng thụ.

Hai người hẹn nhau, khi nào cả hai cùng rảnh không phải làm việc, nhất định sẽ mua đồ nướng với ít rượu về nhậu một bữa. Còn bây giờ thì chỉ có thể tập trung ăn đồ nướng thôi.

Mộc Thiêm không giống mấy quán đồ nướng khác, cố tình nướng mặn hoặc cay để bán thêm bia rượu, đồ uống. Đồ nướng nhà cậu khẩu vị không nặng đến mức đó, vừa có hương gia vị, vừa giữ được vị nguyên bản của nguyên liệu. Ngay cả khi ăn không cũng thấy rất ngon, không bị ngấy hay quá mặn.

Hai bác bảo vệ ăn mà khen không ngớt, bỗng nhiên cảm thấy công việc này của mình cũng tốt lắm chứ, bình thường không nhiều việc lại còn được ăn ké mấy món ngon quanh đây cùng sinh viên.

Khoảng chín giờ rưỡi tối, Mộc Thiêm bán xong mẻ đồ nướng cuối cùng. Cảm thấy hôm nay hiệu suất còn cao hơn mấy hôm trước, cậu vui vẻ bắt đầu dọn hàng.

“Ông chủ dọn hàng rồi à?”

Có mấy sinh viên đi chơi về thấy cậu dọn hàng còn cố tình qua chào một tiếng.

Mộc Thiêm đáp lại, đợi dập tắt hết than, dọn dẹp sơ qua trong xe, kiểm tra vệ sinh mặt đất xung quanh rồi mới lái xe rời đi.

“Gâu gâu~”

Cậu đang lái xe dọc đường thì nghe thấy tiếng ch.ó sủa, theo bản năng nghĩ đến chú ch.ó Golden lần trước.

Mộc Thiêm ban đầu nghĩ không thể nào trùng hợp đến thế, nhưng quay đầu nhìn qua cửa sổ xe, phát hiện đúng là trùng hợp thật, vẫn là nó!

“Mày lại trốn chủ ra ngoài à?” Cậu tấp xe vào lề rồi mở cửa bước ra.

Chú ch.ó Golden thấy cậu, phấn khích đứng bật dậy nhào vào lòng, dụi dụi làm nũng mấy cái rồi tự giác chui tọt vào trong xe.

Lần trước Mộc Thiêm tưởng nó lạc đường mới đành đưa về nhà, giờ biết nó biết đường về nhà rồi thì sao cậu có thể lại dắt nó về được.

Mộc Thiêm trực tiếp gọi điện thoại cho chủ nó. Bên kia không biết có bận việc gì không mà không nghe máy, cậu đành gửi một tin nhắn qua.

Gửi tin nhắn xong, cậu thấy con Golden ngồi xổm trong xe nhìn mình với vẻ mặt cực kỳ ngoan ngoãn. Nếu không phải lần trước chủ nó đã kể, cậu còn chẳng dám tin thằng nhóc này đang giả vờ lạc đường để cố ý ăn vạ mình.

Thấy chủ ch.ó vẫn chưa trả lời tin nhắn, Mộc Thiêm nhớ lại lần trước đối phương nói nhà ở khu chung cư nào, dứt khoát lên xe lái thẳng qua đó.

Khi chiếc xe vừa bắt đầu lăn bánh, có thể thấy chú ch.ó Golden khá vui sướng, miệng không chỉ ngoác ra cười mà lưỡi cũng thò hẳn ra ngoài. Tuy nhiên, khi xe rẽ vào khu chung cư quen thuộc, cái miệng của nó dần khép lại, trong đôi mắt to dường như lộ ra vài phần hoang mang.

“Đi thôi, tao đưa mày về nhà.”

Mộc Thiêm nghĩ rằng đã đến cổng khu nhà rồi, nó không thể cứ giả vờ không biết đường mãi được, liền vẫy tay gọi nó.

Khi chú ch.ó Golden vẫn còn đang ở lỳ trên xe định giả ngốc, chủ của nó trực tiếp gọi điện thoại tới. Anh ta trước tiên xin lỗi Mộc Thiêm, giữa chừng thì mắng mỏ con Golden vài câu, cuối cùng ngại ngùng nói rằng mình đang đi hẹn hò với bạn gái ở bên ngoài, phiền Mộc Thiêm giúp đưa nó vào nhà rồi đóng cửa lại.

Chủ ch.ó gửi mật mã cửa nhà qua, đồng thời tiện tay gửi một đoạn video pháo hoa chia sẻ với Mộc Thiêm.

Bị chủ quở trách, chú ch.ó Golden ủ rũ cụp đầu, cuối cùng cũng ngoan ngoãn xuống xe, đi theo Mộc Thiêm về nhà.

“Mày ở nhà ngoan nhé, chủ mày sắp về rồi.” Mộc Thiêm đưa nó vào trong nhà, đứng ở cửa dặn dò vài câu rồi định rời đi. Thế nhưng giây tiếp theo, chân cậu đã bị con Golden dùng chân ôm c.h.ặ.t lấy, miệng nó phát ra tiếng “ư ử”.

Nghe âm thanh vừa như uất ức vừa như bán t.h.ả.m đó, Mộc Thiêm bỗng cảm thấy nó giống như một đứa trẻ bị phụ huynh bỏ lại ở nhà một mình cô đơn.

“Bên ngoài có người xấu chuyên bắt ch.ó đấy, mày cứ chạy lung tung bên ngoài là bị bắt đi mất.”

Mộc Thiêm dỗ dành nó thêm vài câu, đẩy nó trở lại phòng khách rồi cuối cùng cũng đóng được cửa lại. Đang định gửi tin nhắn cho chủ nó để nhắc đối phương về sớm một chút, không ngờ giây tiếp theo cửa lớn lại mở ra, nó thò đầu ra ngoài nhìn cậu bằng ánh mắt ướt át như một chú ch.ó con.

Mở cửa nhanh thoăn thoắt thế này, bảo sao lại tự chạy ra ngoài được...

Trong lòng cậu thầm cảm thán, đồng thời cũng vì ánh mắt của chú ch.ó Golden mà mủi lòng. Tin nhắn định gửi đi lúc trước được đổi thành một bức ảnh Golden tự mở cửa.

Chủ ch.ó nhận được tin nhắn, thấy cậu nói không yên tâm để ch.ó ở nhà một mình, hỏi có thể mang ch.ó về nhà mình ở tạm một đêm không, liền đồng ý ngay lập tức mà không nói hai lời.

Nuôi ch.ó dĩ nhiên là một chuyện vui, nhưng về phương diện nào đó thì cũng giống như nuôi con, đều là chuyện cần trách nhiệm và lòng kiên nhẫn. Có người giúp trông hộ ch.ó, chủ con Golden cầu còn không được.

“Đi thôi, chủ mày đồng ý cho mày sang nhà tao ở một đêm rồi.”

Chú ch.ó Golden nghe hiểu chữ “đi”, cái miệng tức khắc ngoác ra cười, sau đó trực tiếp quay người tha lấy bát ăn của mình, vẫy đuôi xông ra ngoài.

“Mày thật là…” Mộc Thiêm thấy hành động mang theo bát cơm của nó, cảm thấy nó hình như thông minh quá mức.

Dù trong lòng nghi ngờ lúc nãy có phải nó cố ý giả vờ đáng thương hay không, nhưng vì đã đồng ý nên cậu không nỡ lừa ch.ó. Cậu lấy dây xích trên kệ giày cạnh cửa đeo vào cho nó, sau đó khóa cửa rồi dắt nó xuống lầu.

Có thể thấy con Golden rất vui, vừa đi vừa tung tăng nhảy nhót, niềm vui đó trực tiếp lây sang Mộc Thiêm, khiến mặt cậu vô thức hiện lên nụ cười. Cậu cũng lười không muốn truy cứu xem con ch.ó có phải nhắm vào đồ ăn nhà mình hay không, dù sao nhà cậu bây giờ cái gì cũng thiếu chứ không thiếu nguyên liệu thực phẩm.

Sau khi một người một ch.ó lên xe, con Golden vui sướng thậm chí còn thò đầu ra ngoài cửa sổ xe, lông trên người bị gió thổi bay lòa xòa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 152: Chương 152 | MonkeyD