Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 153

Cập nhật lúc: 01/03/2026 16:02

Lần đầu lạ lẫm lần sau quen thuộc, sau khi đưa chú ch.ó Golden về nhà, Mộc Thiêm trực tiếp bật bếp luộc khá nhiều thịt để cải thiện bữa ăn cho nó, sẵn tiện mình cũng ăn một chút làm bữa khuya.

Mộc Thiêm bưng phần thịt của mình ngồi trên sofa chấm tương ớt ăn, con Golden sáp lại gần nhìn cậu, biểu cảm đó dường như đang nói sao nó không có tương ớt.

“Đây là tương cay, mày không ăn được đâu.”

Cậu dùng tay đẩy nhẹ con Golden, muốn nó ăn phần trong bát của mình, nhưng nó lại phát ra tiếng “ư ử” như phản đối.

Mộc Thiêm không làm gì được nó, nghĩ ngợi một hồi liền đứng dậy lấy mấy quả cà chua nhỏ nghiền nát, sau đó đổ lên phần thịt của nó: “Được rồi, ăn mau đi.”

Màu của cà chua và tương ớt thì giống nhau, nhưng mùi vị rõ ràng là khác biệt. May mà Golden có lẽ chỉ là thích bắt chước, thấy bát mình cũng có màu đỏ rực thì không quấy nữa mà cúi đầu ăn lấy ăn để.

Mộc Thiêm đối với nó khá hào phóng, những miếng thịt bò, thịt cừu và cả sườn đều luộc không ít, nó ăn đến mức không thèm ngẩng đầu lên.

Ngày mai không phải bày hàng, Mộc Thiêm hôm nay hiếm khi không về nhà là đi ngủ ngay, mà ăn xong bữa khuya còn ở phòng khách chơi với Golden một hồi lâu.

Chủ con Golden bình thường đối với ch.ó nhà mình vẫn rất tốt, nhưng sau khi bắt đầu yêu đương thì trọng tâm chuyển sang bạn gái, không tránh khỏi có chút lơ là nó.

Lúc này có người cho đồ ngon lại còn chơi cùng, con Golden khỏi phải nói là vui đến mức nào, cái đuôi vẫy muốn gãy luôn.

Cho đến khi một người một ch.ó chơi mệt rồi, Mộc Thiêm mới xoa đầu nó, trải chiếc áo cũ lần trước lên sofa cho nó nghỉ ngơi.

Hôm sau là ngày Tết Dương, đồng thời cũng là ngày đầu tiên của năm mới. Năm mới khí thế mới, thời tiết hôm nay khá tốt, từ sáng sớm Mặt trời đã ló rạng, chiếu vào người ấm áp.

Mộc Thiêm vừa thức dậy đã phát hiện trong điện thoại nhận được rất nhiều lời chúc Tết của khách hàng. Nghĩ đến chuyện chớp mắt một cái đã lại là một năm mới, cậu nảy sinh cảm thán thời gian trôi thật nhanh.

Hôm nay Khang Khang đón lễ ở nhà bác nên sẽ không sang. Cậu làm bữa sáng cho mình và con Golden xong xuôi thì dắt ch.ó ra ngoài đi dạo.

“Mộc Thiêm nuôi ch.ó à? Con ch.ó to thế này phải xích cho c.h.ặ.t vào, không để nó c.ắ.n người thì khổ.”

Trong khu có người hàng xóm thấy cậu dắt ch.ó đi dạo liền mở miệng nhắc nhở ngay.

Mộc Thiêm: “Cháu không nuôi, ch.ó của bạn ạ, hôm nay anh ấy sẽ đến đón đi.”

Nghe thấy không phải ch.ó cậu nuôi, người hàng xóm vừa rồi không nói gì thêm, nhưng một người hàng xóm trung niên khác lại nhìn cậu hỏi: “Mộc Thiêm này, năm nay cháu bán đồ nướng kiếm được bao nhiêu tiền rồi?”

Kiểu câu hỏi này không phải lần đầu cậu gặp, Mộc Thiêm nghe mà thực sự thấy hơi phiền, vì nói không kiếm được bao nhiêu họ chắc chắn không tin, nhưng nói thật thì họ lại chắc chắn sẽ đỏ mắt ghen tị.

“Cũng tạm ạ, đủ cho chi tiêu cá nhân của cháu.”

Không biết có phải cảm nhận được cậu đang có chút mất kiên nhẫn hay không, chú ch.ó Golden vốn đang yên lặng bỗng nhiên “gâu gâu” sủa lớn hai tiếng, làm mấy người hàng xóm vốn định tán hươu tán vượn thêm một lát giật b.ắ.n mình.

“Xin lỗi ạ, chắc nó không đợi thêm được nữa, cháu dẫn nó đi dạo tiếp đây.” Mộc Thiêm vốn chỉ định đi quanh khu vài vòng, giờ trực tiếp dắt ch.ó rời khỏi khu tập thể.

Cậu vốn không yêu cầu quá cao về môi trường sống, khi đã có nhà để ở, trước đây cậu chưa từng có ý định mua nhà mới. Nhưng lúc này bước ra khỏi khu phố, cậu bỗng nhiên có chút muốn mua nhà.

Không phải nói hàng xóm trong khu đáng ghét đến mức nào, thực tế phần lớn mọi người đều ổn, nhưng trong khu luôn có vài người thiếu ý thức về ranh giới cá nhân, và hằng ngày đặc biệt thích quan sát cuộc sống nhà người khác.

Cậu thực ra vẫn còn may, nhóm người đó cùng lắm chỉ tò mò xem cậu bán đồ nướng kiếm được bao nhiêu. Ở tòa đối diện có một thanh niên hình như làm streamer chơi game tại nhà, bình thường ít khi ra ngoài, đôi khi live chơi game có lẽ cảm xúc hơi kích động, liền bị nhóm người đó đồn thổi thành có vấn đề về thần kinh.

Mộc Thiêm một thân một mình chẳng lo vướng bận, mục tiêu duy nhất trước đây là sớm tích đủ tiền để nghỉ hưu dưỡng già, giờ cậu bỗng cảm thấy có lẽ nên thêm một mục tiêu nhỏ nữa - mua nhà.

Dắt ch.ó đi dạo xong, Mộc Thiêm mang theo mục tiêu mới trở về nhà, để chú ch.ó nghỉ ngơi ở phòng khách còn mình vào bếp chuẩn bị bữa trưa.

Có lẽ vì từ nhỏ đã quen làm lụng, thể lực của cậu thực sự rất tốt, đi dạo một lúc mà dắt con ch.ó mệt lử luôn. Con Golden về đến nơi uống ực ực hết một chậu nước rồi ngoan ngoãn nằm bẹp trên tấm bìa các-tông không buồn động đậy.

Khi hương thơm từ bếp bắt đầu bay ra, nó cũng chỉ ngẩng đầu lên, nằm tại chỗ lặng lẽ chảy nước miếng chứ không lao vào bếp xin ăn.

Khoảng hơn mười giờ, chủ của nó đã nhắn tin cho Mộc Thiêm, nói lát nữa sẽ tranh thủ qua đón.

Mộc Thiêm cứ ngỡ đối phương phải buổi chiều mới tới, không ngờ cậu vừa bắt đầu dùng bữa trưa cùng Golden thì bên ngoài đã có tiếng gõ cửa.

“Ông chủ còn làm cả cơm cho ch.ó nữa cơ à! Bảo sao nó cứ nhắm chuẩn anh mà ăn vạ!”

Chủ của Golden vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi, sau đó nhìn thấy bữa cơm ch.ó phong phú trong bát của con ch.ó nhà mình.

“Tiện lúc không có việc gì, làm đơn giản cho nó một ít thôi.”

Hôm nay không phải bày hàng, cộng thêm Khang Khang không ở đây, Mộc Thiêm thực sự không có việc gì làm, nên đã tiện tay tìm video trên mạng học làm mấy món cơm ch.ó đơn giản.

“Thế này mà gọi là đơn giản? Cảm giác còn xịn hơn bữa trưa tôi ăn nữa.” Chủ Golden thấy trong bát có chả thịt làm kèm rau củ, còn có cả tôm lớn, trứng gà và trái cây, bên cạnh thậm chí còn có sữa chua, thầm nghĩ chế độ ăn thế này hèn gì ch.ó nhà mình cứ muốn trốn ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.