Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học - Chương 307
Cập nhật lúc: 17/03/2026 07:23
Mộc Thiêm cầm điện thoại lên định xem giờ, kết quả lại chú ý thấy trong nhóm có rất nhiều người đang @ cậu, hỏi sao cậu vẫn chưa đến.
[Thủy Mộc: Bị tắc đường rồi, có lẽ sẽ đến muộn một chút (Hình ảnh)]
Phát hiện nhiều vị khách đã đến trước chỗ quầy hàng để đợi, Mộc Thiêm chụp một bức ảnh gửi vào nhóm.
[Nhiều xe thế này thì biết bao giờ mới thông đường đây!]
[Không phải chứ, hôm nay tôi cố tình đến sớm mà sao lại đột nhiên tắc đường thế này?]
Chuyện tắc đường chẳng ai muốn gặp phải, nhưng đã gặp rồi thì cũng chẳng có cách nào. Mộc Thiêm gửi thêm vài tin nhắn trấn an khách trong nhóm, bảo rằng đợi đường thông thì mười phút sau cậu sẽ có mặt, rồi ngẩng đầu nhìn dòng xe cộ phía trước.
“Ông chủ, sao anh cũng bị kẹt ở đây thế?”
Ở chiếc xe bên cạnh, một người đang bực bội vì tắc đường liền hạ kính xe xuống định xem tình hình phía trước thế nào, kết quả lại nhìn thấy chiếc xe màu xanh trắng quen thuộc ngay bên cạnh.
Mộc Thiêm nghe thấy tiếng gọi, đoán chắc là khách hàng của mình nên quay đầu đáp lại một tiếng.
“Ông chủ, tôi muốn ăn đồ nướng, anh có thể nướng trước cho tôi một ít không?”
Đây có phải là đường cao tốc bị tắc nghẽn cả mấy tiếng đồng hồ đâu, Mộc Thiêm làm sao có thể dừng lại mà nướng đồ ngay giữa đường được, sợ lát nữa sẽ bị cảnh sát giao thông bế đi mất.
Vị khách trong xe bị từ chối thì có chút thất vọng, nhưng giây tiếp theo, với tâm thế “tôi có thể bị kẹt ở đây, nhưng quầy đồ nướng tôi thích thì không thể”, anh ta liền rướn người hét lớn về phía trước: “Quầy đồ nướng tới đây, tất cả mau tránh ra! Một đống người đang đợi ăn đồ nướng kìa, mấy xe phía trước làm ơn nhường đường chút đi…”
Có lẽ anh ta bị tắc đường đến phát cáu nên mượn cớ này để xả bớt cảm xúc, nhưng Mộc Thiêm thấy rất nhiều chủ xe phía trước ngoảnh lại nhìn thì cái bệnh “ngại ngùng giùm người khác” suýt chút nữa là bộc phát, thầm nghĩ sao con người ta có thể hướng ngoại đến mức này chứ.
Lúc Mộc Thiêm định ngẩng đầu ôm trán, vạn lần không ngờ được rằng trong đống xe phía trước có không ít khách quen của nhà cậu, một số khác lại là du khách đang trên đường đến Lễ hội Ẩm thực để ăn đồ nướng nhà cậu. Phát hiện ra cậu bị kẹt ở đây, họ vậy mà thực sự nghĩ cách nhường đường cho cậu.
“Ông chủ, anh mau đi đi, đến nơi thì nướng đồ ngay nhé, nướng nhiều lươn, móng giò, sườn cừu vào, tôi sẽ đến ăn ngay đây.”
“Ông chủ, tôi muốn ăn bắp nướng, cả chân gà, đậu hũ khô nữa…”
Những người này rõ ràng không biết rằng ở phía Lễ hội Ẩm thực đã có rất nhiều khách hàng đến sớm đang đợi sẵn, họ cứ tưởng để Mộc Thiêm qua trước nướng đồ thì lát nữa họ đến là có thể mua ăn ngay được.
Xe nhà Mộc Thiêm vốn nhỏ gọn hơn nhiều loại xe hơi khác, dưới sự giúp đỡ của đông đảo khách hàng, vậy mà cậu thực sự có thể lách qua kẽ hở giữa con đường đang tắc đến nước chảy không lọt để lái đi.
Đến khi chạy lên tận phía trước, cậu mới phát hiện ra nguyên nhân dẫn đến tắc đường là do có hai chiếc xe va chạm đuôi nhau. Vốn dĩ đôi bên đang cãi vã kịch liệt, chẳng ai nhường nhịn ai, tư thế như sắp lao vào đ.á.n.h nhau đến nơi. Thế nhưng khi chiếc xe màu xanh trắng nhà Mộc Thiêm từ phía sau chạy tới, khóe mắt họ nhìn thấy và đều bị phân tâm theo bản năng.
“Ơ!”
Khi nhận ra đó là xe của quầy Thi Mới Nướng, một bên lập tức quay đầu nói: “Ông chủ, sao giờ này anh vẫn chưa đến Lễ hội Ẩm thực bày hàng?”
Mộc Thiêm chưa kịp lên tiếng, bên còn lại đã cướp lời: “Còn mặt mũi mà nói à, không phải tại anh lái xe kiểu gì để xảy ra t.a.i n.ạ.n làm tắc đường thì ông chủ có bị kẹt đến tận bây giờ không?”
Phát hiện cả hai bên xảy ra va chạm đều là khách quen của mình, Mộc Thiêm không biết nên cảm thán vì khách nhà mình quá đông, hay cảm thán rằng thế giới này sao mà nhỏ đến vậy. Cậu liếc nhìn hai chiếc xe, thấy va quệt không nghiêm trọng, chỉ là trầy xước nhẹ. Nể tình họ đều là khách hàng, lại thêm phía sau còn rất nhiều khách đang bị kẹt, Mộc Thiêm bèn lên tiếng khuyên can vài câu.
Cậu không khuyên thì thôi, vừa khuyên một cái là đôi bên thi nhau phân trần “ông nói gà bà nói vịt”, bắt đầu đòi cậu phân xử đúng sai.
“Phía Lễ hội Ẩm thực đã có rất nhiều người đang đợi, tôi phải đi bày hàng đây, hai người cứ đợi cảnh sát giao thông đến mà phân xử nhé.” Mộc Thiêm nói xong liền lái xe v.út đi mất.
Có lẽ do phần lớn xe cộ đều bị kẹt lại phía sau nên đoạn đường tiếp theo rất thông thoáng. Thậm chí khi thấy bên lề đường có một ông lão lưng đã còng đang gánh hai giỏ trứng gà đồng đi bán, cậu còn tiện tay mua đứt toàn bộ chỗ trứng đó.
Sau khi xe của Mộc Thiêm đi không lâu, tại ngã tư vừa tắc đường, hai người trong vụ va chạm sực nhớ ra nếu đến muộn sợ là không còn đồ nướng mà ăn. Họ lườm nhau một cái rồi quyết định đi ăn đồ nướng trước, ăn xong rồi mới truy cứu trách nhiệm cụ thể thuộc về ai sau. Nguồn cơn gây tắc đường biến mất, các xe khác cuối cùng cũng có thể tiếp tục di chuyển, chỉ vài phút sau cả con đường đã khôi phục sự thông thoáng.
Tại Lễ hội Ẩm thực.
Khi Mộc Thiêm đến trước quầy hàng, đã có vài chục người đang đứng xếp hàng, đứng đầu hàng thậm chí còn có hai bạn nhỏ.
“Chú ơi, sao giờ chú mới đến vậy ạ~”
“Chú ơi, sao giờ chú mới đến vậy!”
Hai bạn nhỏ khoảng bốn, năm tuổi là một cặp sinh đôi, mặc váy giống nhau, tết tóc giống nhau, trông rất đáng yêu. Mộc Thiêm nhìn các bé, giọng nói vô thức trở nên dịu dàng: “Đường bị tắc nên chú đến muộn, chú mời hai cháu ăn trứng nướng có được không?”
Vừa hay lúc nãy mới mua rất nhiều trứng gà đồng, cậu và Khang Khang cũng ăn không hết, nên định bụng lấy ra nướng mời khách ăn, coi như một lời an ủi vì họ đã phải đứng đợi ở đây quá lâu.
“Cháu muốn ăn trứng nướng!”
Hai bạn nhỏ nghe thấy có trứng nướng, chưa cần biết có ngon hay không đã vui sướng vỗ tay reo hò. Những vị khách xếp hàng phía sau nghe thấy vậy cũng vội vàng lên tiếng: “Ông chủ, anh không được thiên vị đâu nhé, tôi cũng muốn ăn trứng nướng!”
Mặc dù vị khách vừa nói trông to cao thô kệch, hoàn toàn không đáng yêu bằng hai bạn nhỏ kia, nhưng Mộc Thiêm vẫn không đối xử bên trọng bên khinh, bảo rằng chỉ cần đủ trứng thì ai cũng có phần.
