Ban Kiệu Hoa - 4

Cập nhật lúc: 31/08/2026 20:02

“Nàng đã mang ta sang đây rồi, dù sao cũng phải quản ta cả đời chứ?”

Ta hất tay chàng ra, nhịn cười trở lại bàn bài.

Ván bài đ.á.n.h tới gần giờ Tý mới tan, chúng ta ai về phòng nấy.

Giữa chừng Chu Hổ và Xuân Đào trèo lên lầu hai, mỗi người một câu thay chúng ta báo tình hình bên cạnh.

Cha chồng đầu tiên thay triều phục trong phòng, sau đó muốn uống nước nóng, chỉ đành tự mình vào bếp nhóm lửa.

Không biết ông nhét bao nhiêu củi, khói đặc từ nhà bếp tràn ra, một mình cha chồng ho đến mức không thẳng nổi lưng.

Sau đó ông xách mấy chiếc bánh bao nguội về, đến bát cũng chẳng dùng, ngồi trên bậc cửa ăn hết coi như bữa tối.

Tới giờ Tuất, ông vẫn không sai một khắc mà tắt đèn.

Mẹ chồng nghe xong còn hơi mềm lòng, nhưng tay chẳng hề dừng, vẫn đ.á.n.h bài cùng ta tới hết ván.

Sau khi thua mấy chục văn tiền, bà ngược lại hoàn toàn quên mất nhà bên cạnh, túm Cố Hoài An hỏi quân bài vừa rồi có phải chàng cố ý giữ lại hay không.

Cố Hoài An kêu oan, Xuân Đào bên cạnh cười đến không đứng thẳng được, ta nhân lúc hỗn loạn lại thu thêm một mẻ tiền.

Ngày hôm sau, lúc Cố Thiết Nghiễn ra cửa vào triều, y phục đã nhăn nhúm.

Lá rụng đầy sân không ai quét, tro đen trên bếp cũng chẳng có người dọn cho ông.

Tới tối ông vẫn chỉ mua bánh bao, ăn liền hai ngày, sang ngày thứ ba nhìn thấy quầy bán bánh ngoài đầu ngõ, sắc mặt đã xanh lét.

Ông ho hai tiếng bên kia tường, như cố ý nhắc chúng ta.

Cố Hoài An đang ăn hạt óc ch.ó, nghe thấy chỉ dời ghế vào trong, giả vờ như chẳng nghe gì.

Ta càng lười để ý.

Cha chồng trước giờ luôn cho rằng trong nhà ngăn nắp đâu ra đó là nhờ quy củ quản nghiêm, vậy mà mới qua hai ngày, cuộc sống của chính ông đã loạn trước.

Ngày thứ ba sau thành thân là ngày hồi môn, hiếm khi ta để Xuân Đào gọi dậy lúc trời còn chưa sáng, trang điểm xong liền lên xe ngựa.

Cố Hoài An bám sát chen vào.

“Hồi môn vốn phải mang cô gia theo, nàng đừng hòng bỏ ta lại.”

Miệng ta chê chàng vướng víu, rốt cuộc vẫn không đuổi xuống.

Xe vừa dừng trước cửa Thẩm phủ, bên ngoài bỗng vang lên tiếng hô đồng đều.

Hai hàng nha hoàn gia đinh cầm hoa trong tay, vừa vẫy vừa hô.

“Cung nghênh tiểu thư hồi môn!”

Trận thế nghênh đón của nhà mẹ đẻ làm Cố Hoài An nhìn đến ngây người.

Ta vịn cửa xe bước xuống, chỉ hận không thể lập tức bảo bọn họ giải tán, chủ ý này ngoài mẹ ta ra tuyệt đối không có người thứ hai nghĩ nổi.

Mẹ vừa thấy ta liền nhào tới, nâng mặt ta nhìn trái nhìn phải.

“Châu Châu, mặt con nhỏ đi rồi, ở Cố gia có phải không được ăn no không?”

Ta gạt tay bà ra.

“Trước khi ra cửa con vừa cân, nặng hơn ngày thành thân ba cân.”

Mẹ ngẩn ra, kéo ta đi vào trong.

“Vậy mau kể cho mẹ nghe, con ăn kiểu gì ở Cố gia mà còn béo lên được.”

Bà sai người pha loại trà ngon nhất, lại bảo nhà bếp mang ra hai đĩa hạt dưa rang đường cháy.

Cố Hoài An đi phía sau bổ sung một câu.

“Ba đĩa, con cũng muốn ăn.”

Ta và mẹ chẳng ai để ý chàng.

Đợi uống hết nửa ấm trà, hạt dưa cũng c.ắ.n vương đầy đất, ta mới kể từ đầu tới cuối mọi chuyện ba ngày qua.

“Con gái của mẹ ra tay, mẹ chồng và phu quân đều đã đứng về phía con, chỉ còn cha chồng khó nhằn kia thôi.”

Mẹ chống cằm nghĩ một hồi, cảm thấy vẫn chưa đủ triệt để.

Không đợi bà nghĩ ra chiêu gì đáng sợ hơn, ta kéo bà đứng dậy.

“Trước tiên đi xem những sản nghiệp hồi môn mẹ cho con đi, đến hôm nay con còn chưa biết rõ mình có bao nhiêu thứ.”

Năm trăm gánh hồi môn bày bên ngoài chỉ là để khách khứa nhìn, những thứ thực sự đáng tiền như khế nhà, khế ruộng và danh sách cửa tiệm đều do ta tự cất bên người.

Ta lấy ra một xấp khế dày, hỏi mẹ nên xem nhà nào trước.

Mẹ chỉ về phía đông, nói cứ bắt đầu từ mấy t.ửu lâu, trà lâu và khách điếm trong kinh thành.

Ra khỏi Thẩm phủ qua một con phố là Vân Lai Lâu, nơi làm ăn tốt nhất trong thành.

Chưởng quầy hành lễ với mẹ ta, quay sang liền gọi ta là đông gia, hỏi có cần gọi hết tiểu nhị tới nhận mặt không.

Ta thấy hôm nay còn phải đi quá nhiều nơi, liền bảo ông cứ buôn bán như cũ, không cần làm rộn.

Cố Hoài An đi một vòng trong lầu, ghé tới bên mẹ hỏi.

“Nhạc mẫu, t.ửu lâu này cũng là của nhà chúng ta sao?”

Ta vỗ một cái lên lưng chàng.

“Là của ta, không phải của chàng, cũng không phải của mẹ ta.”

“Đúng, của nàng, tất cả đều là của nàng.”

Mẹ cố ý đứng cạnh thở dài, nói con gái gả đi mới ba ngày đã bắt đầu phân rõ gia sản với mẹ ruột.

Chúng ta lại xem trà lâu và hai khách điếm, ta đi đến đau chân, ngồi xuống cạnh cửa không chịu nhúc nhích nữa.

Tới mỗi nơi, chưởng quầy đều lấy sổ sách cho ta xem, tiểu nhị cũng tới nhận đông gia mới.

Ban đầu ta còn bày dáng điệu gật đầu, tới nhà thứ ba đã chỉ muốn tìm ghế, vậy mà Cố Hoài An càng xem càng hăng, theo chưởng quầy hỏi chuyện nhập hàng, thuê người và tiền thu mỗi ngày, đến ta giục đi cũng chẳng nghe thấy.

Mẹ chê ta không có tiền đồ.

“Chỉ riêng một nửa sản nghiệp trong kinh, chúng ta mới xem có mấy chỗ mà con đã kêu mệt?”

Nghe hai chữ “một nửa”, ta lập tức ngồi thẳng lên.

Việc làm ăn của Thẩm gia trải khắp các nơi, đến phiên bang cũng có phân hiệu, ta là con gái độc nhất, vậy mà mẹ mới chỉ giao trước cho ta một nửa sản nghiệp trong kinh.

Mẹ nhìn thấu tâm tư ta, cười mắng ta tham.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.