Bạn Thân "nhường" Thanh Mai Trúc Mã Cho Tôi - 7
Cập nhật lúc: 15/07/2026 05:02
Đêm đó, tôi lại nằm mơ. Trong mơ là một căn phòng, rèm voan bên cửa sổ nhẹ nhàng tung bay trong gió hè. Sách giáo khoa trên bàn cũng bị gió lật từng trang. Một bóng người cao gầy đứng sau lớp rèm mỏng. Một cô gái gầy yếu ngồi trước bàn học. Ánh nắng rực rỡ phủ kín cả nền nhà. Nhưng giấc mơ chỉ có bấy nhiêu. Lần đầu gặp lại Tống Hi Hành, tôi từng mơ thấy một sân bóng rổ tràn đầy sức sống. Đáng tiếc, mọi thứ xung quanh đều mơ hồ. Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm lại được những ký ức ấy. Nhưng bây giờ...có lẽ chưa chắc. Sáng hôm sau, sau khi tỉnh rượu, Chu Húc đến tìm tôi. Vừa bước ra khỏi ký túc xá, tôi đã thấy anh đứng dưới gốc cây, mặc chiếc áo khoác dài màu đen, lặng lẽ chờ tôi. Ánh mắt anh chất chứa quá nhiều cảm xúc. Anh hỏi tôi quen Tống Hi Hành như thế nào. Tôi chỉ bình thản đáp:
- Chuyện đó không liên quan đến anh.
Gió xuân lay động những tán lá. Tôi nghe thấy Chu Húc cất giọng khàn khàn:
- Tư Vân, anh biết anh ấy rất giống anh... nhưng em có thể đừng làm như vậy nữa được không?
Tôi mất rất lâu mới hiểu được ý của Chu Húc. Anh ấy cho rằng...tôi muốn dùng Tống Hi Hành làm thế thân của anh. Thật ra, ở bên cạnh Tống Hi Hằng, tôi cảm thấy rất thoải mái. Có lẽ vì trước đây chúng tôi từng là thầy trò nên anh ấy hiểu rất rõ sở thích của tôi, còn thường xuyên nói rằng tôi đã ngoan hơn trước rất nhiều. Tôi thẳng thắn nói với anh rằng, sở dĩ tôi muốn ở gần anh là vì anh có thể gợi lại cho tôi một vài mảnh ký ức mơ hồ. Nếu anh không muốn…thì cứ nói thẳng với tôi. Gió đêm khẽ làm rối những sợi tóc trên trán anh. Đôi mắt anh sáng lấp lánh như đang cất giấu cả một dải ngân hà. Anh chỉ khẽ cười rồi nói:
- Tôi không nỡ.
Sau đó, trong một bữa ăn, anh bỗng nhiên hỏi tôi:
- Trong những ký ức em nhớ lại… có tôi không?
Anh hỏi rất hờ hững nhưng tôi lại nhìn thấy những ngón tay anh đang siết c.h.ặ.t chiếc thìa. Tôi lắc đầu, những hình ảnh ấy quá mờ nhạt. Tôi cũng không dám chắc người trong đó có phải là anh hay không. Anh cúi đầu im lặng rất lâu sau đó đưa tay định cầm ly rượu nhưng lại vô tình làm đổ. Trong ấn tượng của tôi, Tống Hi Hằng luôn là một người lịch thiệp và nhã nhặn, gần như chưa từng phạm phải sai lầm nào. Thế nên, khi tối hôm ấy anh bất ngờ kéo tôi vào lòng, đầu óc tôi lập tức trống rỗng. Giọng nói trầm thấp của anh vang lên ngay bên tai, mang theo hơi thở ấm áp khiến vành tai tôi tê dại.
- Đừng động… để tôi ôm em một lát.
Trên người anh thoang thoảng mùi gỗ thông dịu mát còn tôi thì cứng đờ cả người, không dám cử động. Một lúc rất lâu sau anh mới chậm rãi buông tôi ra rồi khẽ nói:
- Xin lỗi… tôi say rồi.
Sau khi bảo vệ luận văn tốt nghiệp, tôi thi đỗ vào chương trình nghiên cứu sinh của một trường đại học gần đó. Vì vậy, tôi không vội tìm việc làm. Tôi chỉ nhận một công việc bán thời gian, dạy tiếng Anh trực tuyến cho học sinh lớp Mười Hai. Những lúc rảnh rỗi, tôi thường gọi điện về cho mẹ. Trước đây mẹ là một người phụ nữ rất mạnh mẽ. Nhưng kể từ khi bà ly hôn với bố trong khoảng thời gian tôi hôn mê vì t.a.i n.ạ.n xe, mẹ đã trở nên dịu dàng hơn rất nhiều. Chỉ là…nỗi buồn trên gương mặt bà vẫn không cách nào che giấu được.
Cuối cùng, Chu Húc và Tô Hân cũng chia tay. Mà trùng hợp thay, tôi lại tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình ấy. Hôm đó tôi đang chuẩn bị giáo án trong một quán cà phê. Trong lúc nghỉ ngơi, tôi vô tình nhìn thấy hai người họ ngồi ở phía đối diện, dường như đang nói chuyện gì đó. Khoảng cách quá xa tôi không nghe rõ. Không lâu sau, Tô Hân cầm túi xách đứng dậy bỏ đi. Chu Húc vẫn ngồi nguyên tại chỗ, cúi đầu im lặng. Tôi nhấp một ngụm cà phê rồi tiếp tục chuẩn bị bài giảng. Mãi đến khi WeChat hiện lên tin nhắn của Tống Hi Hằng, tôi mới nhận ra trời đã tối. Đang thu dọn đồ chuẩn bị về thì trước mặt tôi bỗng có thêm một cái bóng. Là Chu Húc, anh nhìn tôi với vẻ rất khiêm nhường.
- Em cũng thấy rồi đấy… anh và Tô Hân chia tay rồi. Chỉ đến khi thật sự ở bên cô ấy, anh mới nhận ra… người anh yêu không phải cô ấy.
Tôi từng nghĩ rằng, những người yêu nhau từ thuở nhỏ, sau khi trải qua bao khó khăn trong truyện cổ tích, cuối cùng nhất định sẽ có một kết thúc viên mãn. Thì ra…không phải vậy. Điều khiến tôi bất ngờ hơn là, kể từ hôm đó, Chu Húc bắt đầu liên tục xuất hiện bên cạnh tôi. Tôi biết đó không phải trùng hợp bởi vì mọi cuộc gặp gỡ tình cờ đều là kết quả của sự chuẩn bị từ trước. Thế nên, lần gặp tiếp theo, tôi hỏi thẳng anh:
- Anh muốn làm gì?
Anh nhìn tôi rất lâu rồi đáp:
- Anh muốn quay lại với em. Lần này… để anh theo đuổi em.
Tôi suýt nữa bật cười.
- Chu Húc, anh quên rồi sao? Chúng ta đã thử rồi. Kết quả là… không hợp. Em không muốn tiếp tục mắc kẹt trong một mối quan hệ thất bại. Em cũng không muốn lặp lại cùng một sai lầm thêm lần nữa. Em đã từng lựa chọn ở bên anh. Nhưng em không thể khiến anh yêu em. Hậu quả ấy… em chấp nhận.
Mãi đến khi nói xong, xoay người chuẩn bị rời đi, tôi mới phát hiện Tống Hi Hằng đang đứng cách đó không xa. Có lẽ…anh đã nghe thấy tất cả. Anh bước tới, đưa cho tôi cây kem đang cầm trên tay. Đó là kem vị vani.
- Trên đường tới đây tôi thấy có một cửa hàng mới mở. Thuận tay mua thôi.
Tôi c.ắ.n một miếng. Vị kem ngọt mát lan nơi đầu lưỡi, xua tan phần nào cái oi bức của ngày hè. Bầu trời chiều đỏ rực như lửa, bỗng nhiên, Tống Hi Hằng dừng bước rồi gọi tôi. Tôi quay đầu lại. Đã rất nhiều năm trôi qua nhưng mỗi lần nhớ tới buổi chiều hôm ấy, tôi vẫn nhớ rõ dáng vẻ anh mặc áo sơ mi đen, quần tây đen, hai tay đút trong túi quần, những sợi tóc trước trán khẽ tung bay trong gió hoàng hôn. Anh nhìn tôi rồi nói:
- Triệu Tư Vân, ở bên tôi đi. Tôi sẽ không để em thua.
