Bạn Thân "nhường" Thanh Mai Trúc Mã Cho Tôi - 9
Cập nhật lúc: 15/07/2026 05:03
Tôi nghĩ mỗi người đều có một kịch bản của riêng mình. Đôi khi, chúng ta vô tình xuất hiện trong câu chuyện của người khác với vai trò một nhân vật phụ. Nhưng cuối cùng, chúng ta vẫn sẽ trở về câu chuyện của chính mình để trở thành nhân vật chính. Lần đầu tiên tôi gặp Tống Hi Hành là vào một buổi tối mùa hè. Khi ấy, tôi đang lén ngồi ăn kem ở cầu thang thì tình cờ bắt gặp bố dẫn anh về nhà. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng, cúc áo cài ngay ngắn đến tận cổ. Trên người vừa có nét thanh lịch của một người trí thức, lại vừa mang khí chất nổi bật khó có thể rời mắt. Anh lặng lẽ đứng bên cạnh bố tôi, kiên nhẫn nghe ông thao thao bất tuyệt.
- Đây là gia sư toán bố thuê cho con, Tống Hi Hành. Cứ gọi là thầy Tống. Nhớ phải nghe lời thầy mà học cho tốt vào.
Tôi mím môi, nhìn gương mặt điển trai của anh, rồi dứt khoát gọi:
- Tống Hi Hành.
Anh khựng lại trong giây lát, sau đó mỉm cười nhìn tôi. Đôi mắt ấy đẹp đến mức khiến người ta rung động. Anh khẽ đáp:
- Được.
Tôi không phải là một học sinh ngoan, ít nhất là khi ở trước mặt anh. Tôi rất thích nghe anh giảng bài. Thế nhưng mỗi lần anh giảng xong, tôi lại cố tình nói mình vẫn chưa hiểu rồi nhờ anh giải thích thêm một lần nữa. Anh chưa từng tỏ ra mất kiên nhẫn, lần nào anh cũng kiên trì giảng lại từ đầu. Thực ra tôi đang lừa anh. Tôi đã hiểu từ lâu rồi, chỉ là tôi rất thích dáng vẻ của anh khi giảng bài mà thôi. Tôi cũng rất thích gọi thẳng tên anh. Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng gọi anh là "thầy Tống". Bởi vì...quan hệ thầy trò vốn chẳng có lợi gì cho sự phát triển trong tương lai cả. Khoảng thời gian đó, bố mẹ tôi thường xuyên tăng ca. Có một lần, anh bắt gặp tôi đang ăn mì gói. Anh lập tức nghiêm mặt, cầm bát mì ném vào thùng rác, rồi vào bếp nấu cho tôi một bát mì cà chua trứng. Anh còn nghiêm túc dặn:
- Sau này không được ăn mì gói nữa.
Tôi chu môi.
- Nếu không ăn thì em sẽ c.h.ế.t đói mất.
Anh bình tĩnh đáp:
- Vậy tôi dạy em nấu.
Thực ra, trước đây mẹ từng dạy tôi nấu ăn. Chỉ tiếc là sau khi phát hiện tôi cực kỳ vụng về trong bếp, bà đã hoàn toàn từ bỏ ý định ấy. Sau đó, tôi từng nghiêm túc suy nghĩ xem…giữa toán học và nấu mì, cái nào khó hơn? Cuối cùng tôi đi đến kết luận, chỉ cần người dạy là Tống Hi Hành, thì cả hai đều không khó. Thế là tôi không chỉ học được cách nấu mì cà chua trứng, mà điểm toán cũng ngày càng tiến bộ. Mùa hè năm ấy...điều khiến tôi mong chờ không chỉ là cây kem vani mà còn là chàng trai tên Tống Hi Hành. Mỗi tuần được chờ anh đến dạy học đã trở thành điều tôi mong đợi nhất. Năm đó...tôi mười sáu tuổi. Tình cảm của một cô gái tuổi mười sáu vốn chẳng thể nào giấu nổi. Mà tôi...cũng chưa từng định giấu. Vì thế, vào đêm trước ngày anh rời đi, tôi mặc chiếc váy mới mua rồi lấy hết dũng khí tỏ tình với anh. Anh khựng người sau đó chỉ khẽ cười, đưa tay xoa đầu tôi.
- Em còn nhỏ. Việc quan trọng nhất bây giờ là học hành cho tốt.
Đó là một lời từ chối rất nhẹ nhàng. Nước mắt tôi lập tức trào ra. Sau đó, anh quay trở về trường đại học. Trước khi đi, anh để lại số điện thoại cho tôi. Tôi vẫn không chịu từ bỏ. Tuần nào tôi cũng kiếm đủ mọi lý do để gọi điện cho anh. Khi thì hỏi vài bài toán, khi thì báo thành tích học tập. Còn có...dặn anh đừng yêu ai trước khi tôi trưởng thành. Ở đầu dây bên kia vang lên tiếng cười. Hình như là bạn cùng phòng của anh.
- Tống Hi Hành, cậu bắt cóc bé gái nhà ai thế?
Lần tiếp theo tôi gặp lại anh...là vào đêm giao thừa. Sau khi chào tạm biệt bạn học rồi trở về nhà, tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đứng dưới khu chung cư. Ánh đèn vàng nhạt phủ lên người anh, khiến mái tóc như được nhuộm thêm một lớp ánh sáng dịu dàng. Anh mỉm cười nhìn tôi. Nụ cười ấy giống như cành liễu vừa vươn mình sau mùa đông băng giá, mang theo hơi ấm len lỏi vào tận đáy lòng. Anh nói:
- Triệu Tư Vân, tôi đến gặp em.
Tống Hi Hành chỉ ở bên tôi ba ngày rồi lại rời đi. Cho đến khi tôi gặp t.a.i n.ạ.n xe...anh cũng chưa từng đến tìm tôi nữa. Tôi biết anh rất bận cho nên tôi cũng không dám quấy rầy anh quá nhiều. Huống hồ việc học của tôi ngày càng nặng, những cuộc điện thoại gọi cho anh cũng dần ít đi. Chẳng mấy chốc...kỳ nghỉ đông lại đến. Trong khoảng thời gian ấy, bố mẹ tôi thường xuyên cãi nhau. Tôi không biết nguyên nhân là gì. Cho đến một hôm...tôi tan học sớm, trở về nhà trước. Vừa mở cửa phòng ngủ, tôi đã nhìn thấy bố mình đang ở trên giường với một người phụ nữ khác. Đó là ngày áp ch.ót trước khi mẹ kết thúc chuyến công tác trở về. Tôi hét lên đầy hoảng loạn.
Cảnh tượng trước mắt khiến dạ dày tôi quặn thắt. Tôi buồn nôn sau đó quay người bỏ chạy. Nước mắt làm nhòe cả tầm nhìn. Tôi không biết mình nên làm gì. Cuối cùng, tôi chạy đến một cửa hàng ven đường rồi run rẩy bấm dãy số đã thuộc nằm lòng. Đáng tiếc...tôi gọi ba cuộc đều không có người nghe máy. Sau đó...trong lúc băng qua đường với đầu óc trống rỗng...tôi bị một chiếc xe vượt đèn đỏ tông trúng. Cú va chạm dữ dội ấy như xóa sạch toàn bộ ký ức trong đầu tôi. Ý thức dần trở nên trống rỗng. Trong đầu chỉ còn lại một cái tên...Tống Hi Hành.
