Bản Tình Ca Tuổi Xế Chiều - Chương 4
Cập nhật lúc: 17/09/2026 10:01
Sợi dây thừng bện bằng gai do chính tay gia đình tự xe lấy, vừa to bản, thô ráp lại vừa vô cùng chắc chắn.
Trên vách đất có đóng sẵn chiếc đinh sắt lớn dùng để treo cuốc xẻng, bà chỉ cần quàng dây buộc thắt một nút c.h.ế.t thật c.h.ặ.t là xong.
Để lại một bát nước mưa trong veo cùng một chiếc thùng gỗ đi vệ sinh dưới hầm, người mẹ chồng lạnh lùng rút chiếc thang tre mang lên, rồi từ bên ngoài kéo tấm ván gỗ dày cộm đậy kín miệng hầm lại.
Vừa ăn xong bữa cơm trưa, đoàn người mang lễ vật đón dâu đã khua chiêng gõ trống rộn rã bước chân ra khỏi cổng làng.
Chẳng mấy chốc, đoàn của hồi môn rước dâu đã nối đuôi nhau bước chân vào ngõ giữa tiếng pháo nổ râm ran và tiếng reo hò dậy đất.
Gia đình thông gia lần này ra tay quả thực vô cùng hào phóng và bề thế: bốn chiếc hòm rương gỗ sơn son thiếp vàng chất đống cao ngất ngưởng chen chúc không còn chỗ để chen chân.
Cô dâu mới từ đầu đến chân đều diện một bộ đồ lụa mới tinh tươm, lại còn uốn một kiểu tóc thời thượng vô cùng tân tiến.
Ông ngoại tôi với tư cách là người anh cả trong gia đình, phải tất bật ngược xuôi lo toan tiếp đãi khách khứa tối mắt tối mũi không có lấy một giây phút ngơi tay.
Mãi cho đến khi các bậc cao niên khách quý đã an tọa vào bàn tiệc, nghi thức bái lạy tơ hồng của đôi tân lang tân nương đã hoàn tất chỉnh chu, ông mới giật mình nhận ra bóng dáng người vợ nhỏ bé của mình bấy lâu nay hoàn toàn mất tích không thấy đâu.
Trước mặt bàn dân thiên hạ ông không tiện cất tiếng hỏi han lớn, chỉ biết đưa ánh mắt lo âu dáo dác tìm kiếm khắp bốn phương tám hướng.
Ông chỉ chăm chăm hướng mắt về những chỗ đông vui náo nhiệt nhất để tìm kiếm.
Thế nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng bà đâu.
Đúng lúc ấy, cụ cố ngoại mới lẳng lặng tiến lại gần, đưa vào tay ông một bát cơm to chan nước canh thịt béo ngậy, khẽ hất hàm bảo ông hãy ra phía sau vườn rau tìm kiếm dưới căn hầm đất.
Bát nước canh thịt còn nóng bỏng rẫy cả bàn tay, hai miếng thịt mỡ ba chỉ dày cộp béo ngậy rung rinh theo từng bước chân vội vã của ông ngoại.
Vừa mới bước chân vào mép vườn rau, từ dưới lòng đất đã vẳng lên những tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết, nghẹn ngào quen thuộc.
Bà đang nức nở gào thét từng tiếng xé lòng:
"Anh Huân ơi! Mau cứu em với!"
"Anh Huân ơi! Mau cứu em với anh ơi!"
Đích thực chính là tiếng gào khóc cầu cứu của người vợ nhỏ bé của ông rồi!
Bát canh thịt nóng hổi trên tay lúc này như đang đốt cháy da thịt, nóng rát đến mức khiến toàn thân ông ngoại run rẩy bần bật lên từng cơn.
Một bàn tay run rẩy của ông dùng sức đẩy tung tấm ván gỗ nặng trịch trên miệng hầm ra, ông dùng chất giọng run run nghẹn ngào cất tiếng đáp lời bà:
"Ơi! Anh đây rồi! Anh đến với em đây rồi!"
Bóng người nhỏ bé đang co ro dưới hầm bỗng chốc nhảy chồm dậy mừng rỡ, khuôn mặt lấm lem nước mắt đầm đìa.
Thế nhưng sợi dây thừng buộc ở cổ tay quá ngắn, khiến cho cả thân hình bà lại bị giật ngược trở lại ngã dúi dụi xuống nền đất ẩm.
Ông ngoại vội vã đặt bát canh cơm xuống đất, run rẩy nhảy xuống hầm dùng hai tay cặm cụi gỡ nút thắt dây thừng.
Nút dây thừng bị người mẹ già thắt quá c.h.ặ.t t.a.y, ông loay hoay mãi suốt một hồi lâu mà không sao tháo ra nổi.
Bà ngoại áp cả khuôn mặt đẫm lệ vào bờ vai rộng lớn, ấm áp của người chồng đầu ấp tay gối, òa khóc nức nở hệt như một đứa trẻ thơ lạc mẹ tìm thấy đường về nhà:
"Em không tìm thấy anh đâu cả!"
"Em không trèo ra ngoài được!"
"Cổ tay em đau buốt lắm anh ơi!"
Bà vừa khóc, vừa gào than, vừa dụi đầu vào cổ áo ông.
Chẳng mấy chốc, chiếc áo lành lặn duy nhất không có miếng vá nào của ông ngoại đã bị nước mắt, nước mũi của người vợ quệt dính tơi bời lem luốc.
Thế nhưng ông căn bản chẳng hề mảy may bận tâm xót xa cho chiếc áo mới.
Ông vội vàng nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn đã bị sợi dây thừng siết c.h.ặ.t hằn lên một vòng bầm tím tím ngắt của vợ, chăm chú cúi đầu xoa bóp.
Ông dùng đôi bàn tay thô ráp của mình cẩn thận, ân cần xoa dịu từng vết thương cho bà.
"Anh Huân ơi, em đói bụng quá."
Người phụ nữ nhỏ bé bên cạnh đưa đôi mắt tròn xoe dán c.h.ặ.t nhìn vào bát canh cơm dưới đất, cất lời đòi ăn một cách vô cùng đường hoàng và tự nhiên.
Mái tóc của bà rối bù xù thành từng b.úi, vương vãi cơ man những vụn rơm củi khô.
"Ừ, ngoan nào, anh cho em ăn thịt nhé."
Ông ngoại kiệm lời chẳng nói nhiều, chỉ cặm cụi xúc từng thìa canh cơm nóng hổi nhẹ nhàng đút vào miệng vợ.
"Ăn có ngon miệng không em?"
"Ngon lắm anh ạ."
Trong đôi mắt ngân ngấn lệ mờ ảo của người vợ phản chiếu bóng hình của chính bản thân ông, một hình bóng mà trong khoảnh khắc ấy ông cảm thấy sao mà có phần đê hèn và bất lực đến nhường này.
Ông ngoại khẽ bật ra một nụ cười tự giễu xót xa, rồi lại tiếp tục xúc thêm một thìa cơm đầy đưa sang.
Được một lát sau, ngoài sân lớn tiếng nhạc kèn hỷ sự lại bắt đầu tấu lên rộn rã, từng hồi kèn xơ-na cất lên càng lúc càng cao v.út, càng lúc càng tưng bừng huyên náo.
Bà ngoại ngồi dưới hầm bắt đầu cảm thấy bồn chồn đứng ngồi không yên, cả người nhấp nhổm muốn vùng dậy.
"Em ngoan ngoãn ngồi yên ở đây không được phép chạy ra ngoài đâu nhé, ngày hôm nay là ngày em dâu út chính thức bước chân qua cửa về làm dâu nhà mình. Đợi đến ngày mai anh sẽ dắt em sang ngắm cô dâu mới sau nhé."
Ông ngoại kiên nhẫn cất lời giải thích tường tận cho vợ hiểu.
Thế nhưng bà ngoại làm sao có thể lọt tai lắng nghe những lời đạo lý ấy cơ chứ, thân hình bà cứ uốn éo lắc lư, ra sức muốn trèo lên miệng hầm bằng được.
Căn hầm đất đào rất sâu, chiếc thang tre đã bị rút đi thì một người phụ nữ chân yếu tay mềm căn bản tuyệt đối không tài nào trèo lên nổi.
Thế là bà tựa như một con thú hoang bị nhốt trong l.ồ.ng sắt, cứ thế đi đi lại lại quanh cái hầm chật hẹp chỉ vỏn vẹn chừng ba thước vuông.
Mẹ già thực chất căn bản đâu cần thiết phải dùng dây thừng trói c.h.ặ.t con bé lại làm gì cơ chứ, bởi vì một khi đã rút thang thì nó làm sao có thể tự mình thoát ra ngoài cho được.
Trong lòng ông ngoại thoáng dâng lên một chút oán trách người mẹ già.
Bà ngoại một khi đã lên cơn phát bệnh thì căn bản chẳng hề biết mở mồm cầu xin hay van lơn ai cả, bà chỉ biết một mực điên cuồng nhún người nhảy chồm lên cao, rồi dùng những ngón tay nhỏ bé cào cấu cào xước lên vách đất lạnh ngắt.
Vệt ánh nắng mặt trời vàng vọt rọi nghiêng từ miệng hầm chiếu xuống đáy hầm, hòa quyện cùng những khúc nhạc hỷ rộn rã ngoài xa, bỗng chốc trở thành một thiên đường rực rỡ xa vời vợi mà cả cuộc đời này bà vĩnh viễn không bao giờ có thể với chạm tới.
Ông ngoại đứng nhìn cảnh tượng đau lòng ấy mà tâm can quặn thắt xót xa, thế nhưng ông lại hoàn toàn bất lực chẳng có cách nào cứu vãn nổi.
Cực chẳng đã, ông đành với tay vơ lấy đống cỏ khô vương vãi dưới đáy hầm, ngồi xuống bậu đất bắt đầu cặm cụi đan từng chiếc giày cỏ.
Mãi cho đến khi tiếng đàn tiếng hát ngoài sân hoàn toàn tắt ngấm, bà ngoại mới thở hồng hộc mệt mỏi ngồi bệt xuống nền đất, mười đầu ngón tay của bà đều đã bị cào rách toạc rớm m.á.u tươi.
"Có đau lắm không em?"
Ông ngoại cúi đầu nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay, rồi nhẹ nhàng xoa đều lên những vết thương rách da của vợ.
Đó là một bài t.h.u.ố.c dân gian quen thuộc mà người dân nghèo chốn thôn quê vẫn thường hay dùng để sát trùng và giảm đau tức thì.
Bà ngoại dường như vẫn chưa thể hoàn toàn hồi tỉnh lại thần trí, đôi mắt đờ đẫn trống rỗng ngước nhìn lên khoảng trời xanh thẳm qua miệng hầm.
Ông ngoại khẽ thở dài một tiếng nặng trĩu, đưa bàn tay vốn đã quen với việc cầm cuốc làm đất cẩn thận chải lại từng lọn tóc bù xù cho vợ.
Đó thực sự là một buổi chiều dài dằng dặc nhất trong cuộc đời của ông.
Phải vất vả lắm mới gắng gượng chịu đựng được cho đến khi toàn bộ quan khách tiệc cưới đã tản về hết sạch, màn đêm buông xuống phủ kín cả xóm làng.
Cụ cố ngoại hai tay cầm hai chiếc bánh ngô nướng thơm phức, đích thân bước chân ra vườn rau cúi đầu đưa xuống hầm cho hai vợ chồng.
Lúc này dưới đáy hầm, bà ngoại đang cầm trên tay một chú cào cào đan bằng cọng cỏ khô tinh xảo, ngoan ngoãn ngồi im phăng phắc.
Ông ngoại quay người lại, ôm lấy eo người vợ nâng bổng lên kéo ra khỏi căn hầm đất tăm tối.
Dưới đáy hầm đất ẩm ướt lúc này, vương vãi nằm lăn lóc bốn chiếc giày cỏ méo mó, xiêu vẹo không thành hình thù.
Kể từ năm lên sáu tuổi biết đan giày mưu sinh đến nay, ông ngoại chưa từng bao giờ đan ra những chiếc giày cỏ xấu xí đến nhường này.
