Bản Tình Ca Tuổi Xế Chiều - Chương 7

Cập nhật lúc: 17/09/2026 10:02

Mỗi lần đi làm đồng về khát nước, ông ngoại thường bưng cả bát lớn nốc một hơi cạn sạch, rồi đưa bã chè vào miệng nhai nhồm nhoàm từng chút một, nuốt trọn vào bụng một cách vô cùng thỏa mãn.

"Uống nước mà thô kệch hệt như một con lừa nhai cỏ ấy!" Bà ngoại lúc nào cũng nguýt yêu ông ngoại một cái rõ dài, rồi lại thoăn thoắt quay người vào bếp rót thêm cho ông một bát nước chè đầy ắp.

Tay nghề làm thầy phong thủy cúng lễ của ông ngoại ngày càng trở nên tinh xảo, danh tiếng vang xa đến mức ngay cả những người dân ở tận thị trấn bên cạnh cũng lặn lội tìm đến nhờ cậy.

Mỗi lần làm lễ gọi vía chuộc hồn cho trẻ nhỏ hay làm lễ cầu an chúc phúc cho người già, ông lúc nào cũng nở nụ cười hiền từ trên môi.

Thế nhưng sau khi hoàn tất xong xuôi mọi nghi thức tế lễ, ông bao giờ cũng nghiêm nghị dặn dò gia chủ một câu chân thành: "Mấy cái trò cúng bái này chung quy cũng chỉ là phong tục tín ngưỡng dân gian mà thôi, hễ người nhà có ốm đau bệnh tật gì thì bắt buộc phải đưa ngay đến bệnh viện nhờ cậy bác sĩ cứu chữa đấy nhé!"

Người em trai thứ ba làm nghề thầy t.h.u.ố.c đông y là người biết ơn và cảm kích người anh cả này nhất, cậu ấy thường tấm tắc nói rằng anh cả không chỉ có công nuôi nấng mấy anh em từ thuở ấu thơ, mà đến khi trưởng thành lập nghiệp anh vẫn không quên mở rộng mối làm ăn tiếp thị bệnh nhân cho em trai.

Trời đất chứng giám cho tấm lòng trong sạch của ông ngoại: ông thực lòng tin tưởng sâu sắc rằng, sống trong một xã hội mới tiến bộ thì con người ta bắt buộc phải đặt niềm tin tuyệt đối vào khoa học kỹ thuật.

Và cả ba đứa con ruột thịt của ông cũng đều đang nỗ lực học tập nghiên cứu khoa học.

Cô con gái lớn học xong ra trường trở thành cô giáo dạy học ở trường làng, còn hai cậu con trai út đều theo học ngành kỹ thuật công trình thủy lợi và thủy điện, trở thành những kỹ sư tay nghề cao trong các nhà máy quốc doanh lớn của nhà nước.

Vào thời điểm ấy, ông ngoại tôi đã bước sang tuổi năm mươi của cuộc đời.

Ngày ngày ông vẫn luôn vui vẻ, hăng say lao động cày cuốc, trong đầu bắt đầu âm thầm lên kế hoạch tích cóp tiền nong để xây dựng một căn nhà ngói mới khang trang.

Bởi vì người mẹ già cả một đời chịu thương chịu khó vẫn chưa từng một lần được bước chân vào sống trong một căn nhà mới đàng hoàng.

Và hai cô con dâu ở ngoại tỉnh xa xôi cũng chưa từng một lần có dịp dắt cháu về thăm quê nhà.

Bà ngoại tôi bấy giờ lúc nào cũng ngẩng cao đầu ưỡn thẳng sống lưng đầy vẻ tự hào, mỗi lần ra đồng áng làm cỏ tỉa cành, bao giờ cũng có cả một đám phụ nữ nông dân xúm xít vây quanh bà để học hỏi kinh nghiệm nuôi dạy con cái giỏi giang.

Những lúc rảnh rỗi mang gánh rau ra chợ thị trấn bán, người dân thành thị trên phố cũng đều đưa ánh mắt kính trọng nhìn bà bằng một con mắt hoàn toàn khác xưa.

Toàn bộ những chuỗi ngày cay đắng, khổ cực và đọa đày của nửa phần đời trước dường như cuối cùng đã chính thức đi đến hồi kết thúc viên mãn.

Thế nhưng số phận nghiệt ngã thay, làn sóng cải cách kinh tế thị trường bỗng chốc ập đến cuốn phăng khắp mọi ngóc ngách trên mảnh đất quê hương.

Mấy người con của ông bà dẫu thừa hưởng trọn vẹn sự thông minh, nhạy bén và khéo léo từ người mẹ, lại thừa hưởng cả tấm lòng nhân hậu, bao dung và chất phác từ người cha;

Thế nhưng duy chỉ có một thứ mà bọn họ căn bản chẳng thừa hưởng được lấy nửa phần: Đó chính là cái đầu óc toan tính làm ăn kinh tế thực dụng.

Họ bị cuốn phăng vào vòng xoáy nghiệt ngã của làn sóng sa thải công nhân hàng loạt từ các nhà máy xí nghiệp nhà nước thời bấy giờ, còn chưa kịp cất cao tiếng kêu gào phản kháng thì đã ngã quỵ chìm sâu xuống đáy bùn lầy của số phận.

Và kể từ sau biến cố lịch sử ấy, họ bắt đầu bước vào chuỗi ngày dài suốt ba mươi năm ròng rã vật lộn mưu sinh trong cay đắng và cùng quẫn.

Còn cô con gái lớn của ông bà – tức mẹ đẻ của tôi – sau khi bị những ảo ảnh phù hoa của nền kinh tế thị trường làm cho hoa mắt ch.óng mặt, sau khi cuộc hôn nhân đầu đời tan vỡ ly hôn, bà đã nhẫn tâm vứt bỏ lại đứa con thơ đỏ hỏn cho ông bà ngoại nuôi nấng rồi quay lưng dứt áo ra đi.

Và đứa trẻ bất hạnh tội nghiệp bị vứt bỏ lại ngày ấy, không ai khác chính là bản thân tôi.

Những ký ức ấm áp và thiêng liêng đầu tiên trong cuộc đời tôi, đều bắt nguồn từ chính mái ấm của ông bà ngoại.

Mỗi lần ngồi ăn cơm cùng nhau, bà ngoại lại đưa ánh mắt ngập tràn tình yêu thương trìu mến nhìn tôi chăm chú, rồi bất thình lình kéo vội ống tay áo lau đi những giọt nước mắt nghẹn ngào lăn dài trên gò má.

Ông ngoại tôi vốn dĩ là người rất kiệm lời ít nói, thế nhưng mỗi lần đi cúng lễ tang ma hay làm lễ cầu an ngoài làng trở về nhà, bao giờ ông cũng cẩn thận thò tay vào túi áo trong của chiếc áo đại thanh lục rút ra một chiếc khăn tay bọc kín.

Bên trong chiếc khăn tay ấy thường gói ghém năm sáu chiếc bánh khảo gạo nếp tròn vo, thơm phức phần lộc cúng.

Những chiếc bánh khảo ấy được ông cẩn thận đặt vùi vào đống than hồng trong bếp lửa sưởi, nướng cho đến khi hai mặt bánh phồng rộp cháy sém vàng ươm, tỏa ra một thứ mùi thơm ngọt ngào, ấm sực và lan tỏa khắp gian nhà tranh.

Ông ngoại bao giờ cũng bẻ một chiếc bánh to nhất đưa cho người vợ già, rồi lại nhét một chiếc bánh thơm nức vào tay đứa cháu nhỏ.

Bên trong gian bếp vách đất ám khói đen kịt của năm tháng, những đốm lửa bập bùng ấm áp khẽ nhảy múa vỗ về tâm hồn tôi.

Ông ngoại và bà ngoại, đã chính thức trở thành ngọn núi thái sơn sừng sững che chở cho cuộc đời tôi, dang rộng vòng tay bao bọc và nuôi nấng tôi khôn lớn nên người.

Bà ngoại những lúc ngồi nhặt rau thường hay bồi hồi kể lại cho tôi nghe một câu chuyện nhỏ năm xưa:

Vào cái thời điểm ấy, b.úp chè tươi loại ngon hảo hạng đã có thể bán được với mức giá cao lên tới hai mươi đồng một cân (hai mươi tệ), trong khi một người đàn ông lực lưỡng đi làm thuê quần quật cả một ngày dài ngoài đồng cũng chỉ kiếm được vỏn vẹn đúng mười lăm đồng tiền công (mười lăm tệ).

Tất cả phụ nữ nông dân trong làng cứ hễ trời vừa hửng sáng là đã vội vã đeo gùi trèo lên đồi chè để hái b.úp chè kiếm thêm thu nhập.

Còn bà ngoại tôi thì sao? Trời còn chưa kịp sáng bà đã phải thức dậy cho lợn gà ăn, nấu xong bữa cơm sáng, rót đầy một ấm chè xanh để nguội cho ông ngoại mang ra đồng, rồi sau đó mới quay vào giường đ.á.n.h thức tôi dậy.

Mặc quần áo, rửa mặt mũi, dỗ dành đút từng thìa cháo bữa sáng cho tôi ăn.

Phải vất vả lắm mới có thể nách cắp theo tôi bên hông, tay xách chiếc ghế đẩu nhỏ lặn lội chạy lên đến đồi chè, thì lúc bấy giờ mặt trời đã leo lên tít tận ngọn sào cao ngất ngưởng.

Đôi bàn tay của bà thoăn thoắt bấm từng b.úp chè, chẳng mấy chốc đã hái được một vốc chè xanh mướt.

Đang lúc chăm chú hái chè thì dưới gốc cây bỗng vang lên tiếng khóc ré của tôi:

"Bà ngoại ơi con ngứa ngáy quá! Con ngứa khắp người rồi bà ơi!"

"Ngoan nào cháu yêu, tự mình gãi gãi một lát đi nhé! Đợi bà hái xong gùi chè này đem bán lấy tiền mua bánh khảo thơm ngon cho cháu ăn nhé!"

Được một lát sau, tiếng khóc của tôi lại càng gào to và t.h.ả.m thiết hơn gấp bội:

"Bà ngoại ơi! Con ngứa không chịu nổi nữa rồi bà ơi!"

Bà ngoại hốt hoảng buông gùi chè chạy lại bế tôi lên, đập ngay vào mắt bà là khuôn mặt non nớt của tôi đã bị những con sâu róm lông lá trên cành chè bò qua làm cho đỏ ửng, sưng vù lên từng mảng lớn, một bên khóe mắt đã sưng húp lên che kín cả tầm nhìn.

Bà ngoại sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc, lập tức vứt bỏ toàn bộ gùi chè trên đồi, bế bổng tôi chạy thục mạng một mạch về nhà.

Và trong suốt cả mùa xuân năm ấy, bà ngoại tuyệt nhiên không dám bước chân lên đồi chè hái b.úp chè thêm một lần nào nữa.

Mỗi lần nghe thấy những người phụ nữ trong làng khua môi múa mép khoe khoang về tốc độ hái chè thoăn thoắt của mình, bà lúc nào cũng chỉ khẽ chép miệng nói với một chút tiếc nuối bùi ngùi:

"Hừ, các người tưởng mỗi các người biết hái chè thôi đấy à! Năm xưa một ngày tôi có thể tự tay hái được tới hai cân b.úp chè hảo hạng đấy nhé!"

Mọi người xem đấy, câu chuyện nhỏ nhặt ấy dẫu cho chỉ là một hạt cát vô cùng nhỏ bé giữa muôn ngàn nỗi gian truân vất vả mà ông bà đã hy sinh để nuôi nấng tôi,

Thế nhưng từng chi tiết ấm áp ấy, cả cuộc đời này tôi căn bản không bao giờ có thể nguôi quên nổi.

Mỗi lần ngồi dạy tôi tước vỏ đậu cove, bà ngoại lúc nào cũng khẽ thở dài một tiếng xót xa:

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.