Bản Tình Ca Tuổi Xế Chiều - Chương 8

Cập nhật lúc: 17/09/2026 10:02

"Haizz! Chỉ vì phải chăm bẵm nuôi nấng cái con bé út ít này, mà bà đã phải bỏ lỡ mất bao nhiêu là cơ hội kiếm tiền đấy cháu có biết không hả!"

Phải rồi, toàn bộ người dân trong làng bấy giờ ai ai cũng đều gọi tôi là "cô con gái út" của hai ông bà.

So với danh xưng cháu ngoại thông thường, tôi lại càng thêm phần yêu thích và trân quý cái danh xưng "cô con gái út" này hơn rất nhiều, bởi vì nó khiến cho trái tim tôi cảm thấy bản thân mình được gắn kết vô cùng gần gũi, khăng khít và ruột thịt bên cạnh ông bà.

Thế nhưng mãi cho đến tận khi trưởng thành khôn lớn, tôi mới bàng hoàng thấu hiểu được rằng: Sự tinh nghịch và bướng bỉnh thời thơ ấu của cô con gái út này đã từng vô tình giáng xuống đầu ông bà một t.h.ả.m họa kinh hoàng suýt chút nữa đã hủy hoại tất cả.

Nghe người lớn kể lại rằng vào một buổi trưa hè bình yên nọ, tôi khi ấy mới tròn hai tuổi đầu đã bị một đứa trẻ nhà hàng xóm hung hãn lao tới cướp mất một con cá chạch nhỏ – đó là món quà quý giá mà ông ngoại đã cất công lội bùn bắt dưới mương mang về làm đồ chơi cho tôi.

Đánh không lại người ta, tôi liền ôm mặt vừa đi vừa khóc nức nở chạy về nhà mách bà.

Bà ngoại xót cháu đến đứt từng khúc ruột, liền tất tả chạy sang nhà hàng xóm để đòi lại con cá chạch cho tôi, nào ngờ đâu người đàn bà đanh đá nhà bên kia đã trơ tráo vung mồm mắng c.h.ử.i thậm tệ:

Bà ta cay nghiệt bảo rằng: Sinh được ba đứa con khôn lớn thì chẳng có lấy nổi một đứa chịu ở lại quê nhà phụng dưỡng lúc tuổi già, đứa con gái gả đi xa thì lại vác cái mặt trơ trẽn tống ngược về một đứa con hoang kéo chân làm gánh nặng; một đứa con hoang rác rưởi như thế thì bị người ta bắt nạt một chút đã làm sao, việc gì mà người làm bà phải nhảy dựng ngược lên xót xa như cháy nhà c.h.ế.t người thế cơ chứ?!

Lời lẽ cay độc của những người đàn bà chốn thôn dã xưa nay vốn dĩ luôn sắc nhọn và tàn nhẫn như những mũi d.a.o găm, lúc nào cũng nhắm thẳng vào những chỗ mềm yếu và đau đớn nhất trong tâm can người khác mà đ.â.m thấu xương tủy.

Bà ta căn bản chẳng bao giờ thấu hiểu được thế nào là lòng nhân từ lương thiện, và càng không bao giờ hiểu được hai chữ trắc ẩn xót thương là gì.

Và rồi bi kịch tàn khốc đã tái diễn: Bà ngoại tôi lại một lần nữa lên cơn phát bệnh điên dại!

Bà cứ hễ nhìn thấy bóng người là lại cười toe toét ngây dại, nhưng rồi đang cười hớn hở bỗng nhiên bà lại òa khóc nức nở từng hồi.

Bà khóc than vì thương nhớ những đứa con trai đi biền biệt không chịu quay về thăm mẹ, khóc than vì số phận của cuộc đời mình sao mà quá đỗi cay đắng và bất hạnh đến nhường này.

Duy chỉ có mỗi khi nghe thấy tiếng chiêng, tiếng trống và tiếng kèn khao xơ-na vang rền khắp xóm làng, thì tâm thần bà mới có thể dần dần bình tâm tĩnh lặng trở lại.

Một tay bà khẽ nhịp nhịp theo giai điệu bài hát, một tay vỗ về nhẹ nhàng lên lưng ru đứa cháu nhỏ ngủ say.

Biến cố kinh hoàng ấy bỗng chốc đè nặng khiến cho tấm lưng vạm vỡ của ông ngoại tôi bị còng rạp hẳn xuống vì gánh nặng u uất.

Đêm hôm đó, ông đã quỳ rạp bất động suốt một đêm dài trước bàn thờ tổ tiên hương hỏa trong gian nhà chính.

Kể từ cái ngày định mệnh ấy trở đi, mỗi lần được người ta mời đi làm lễ cúng tế cầu an, ông ngoại lúc nào cũng chủ động bớt lại hai đồng tiền thù lao (hai tệ), nhưng lại luôn tha thiết xin gia chủ cho phép kê thêm một chiếc ghế đẩu nhỏ ở góc khuất sân đình.

Trên chiếc ghế đẩu đặt nép mình nơi góc tối ấy, luôn có một người phụ nữ điên dại ngồi im phăng phắc.

Người phụ nữ điên dại ấy trong lòng luôn ôm c.h.ặ.t một đứa cháu nhỏ, bàn tay khẽ khàng nhịp nhịp theo từng hồi kinh kệ của người chồng.

Ông ngoại vốn là một người làm việc vô cùng tận tâm và nghiêm túc, một khi đã nhắm nghiền đôi mắt bắt đầu tụng niệm kinh văn thì toàn bộ tâm trí ông đều hoàn toàn tập trung tột độ không hề để lộ ra nửa phần xao nhãng.

Thế nhưng cứ sau mỗi khoảng thời gian giải lao giữa các phần nghi lễ, ông bao giờ cũng khẽ quay đầu lại, đưa ánh mắt ấm áp nhìn về phía người vợ già đang ngồi ngoan ngoãn trong góc tối.

Mặt trăng lên cao rọi sáng khắp nhân gian, khi nghi thức tế lễ hoàn tất xong xuôi, ông liền cõng đứa cháu nhỏ trên lưng, một tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay gầy guộc của người vợ già, ba bóng người cứ thế dắt díu nhau bước từng bước chân xiêu vẹo trên những bờ ruộng mấp mô trở về nhà.

Dưới ánh trăng bàng bạc vằng vặc soi bóng, ba bóng hình nối dài tựa vào nhau, đung đưa ngân vang lên một khúc ca không lời thiêng liêng và sâu lắng vô cùng.

Nghe người làng kể lại rằng khi đứa cháu gái lớn thêm một chút, chỉ cần mở miệng là con bé đã có thể tự tin ngân nga vài đoạn tụng niệm tang ma quen thuộc, vô tình tiếp thêm cho những bóng hình lầm lũi dưới ánh trăng kia vài phần sinh động và huyền bí lạ kỳ.

Nghe kể lại... lúc nào cũng chỉ là nghe người đời kể lại mà thôi.

Mỗi lần nghe người ta kể lại những năm tháng đoạn trường ấy, trong lòng tôi lại không ngừng âm thầm ước ao giả định rằng: Nếu như ngày ấy là tôi của ngày hôm nay, tôi nhất định sẽ dũng cảm lao lên phía trước che chở cho ông bà, dùng những lời lẽ đanh thép và sắc bén nhất để mắng c.h.ử.i trừng phạt cái đám người cay nghiệt kia đến nơi đến chốn!

Nếu như là tôi của ngày hôm nay, tôi nhất định sẽ dùng cả sinh mạng này để che chở cho sự bình yên của ông bà, sưởi ấm tâm can của hai người, để cho hai phận người lam lũ ấy có thể đường đường chính chính ngẩng cao đầu tự hào giữa cõi đời, không bao giờ phải chịu cảnh cúi đầu c.ắ.n răng im lặng thêm một lần nào nữa!

Thế nhưng chữ "nếu như" trên cõi đời này mãi mãi cũng chỉ là một sự tiếc nuối muộn màng mà thôi.

Bà ngoại tôi đã phải sống trong cơn mê muội điên dại ấy suốt tròn mười năm đằng đẵng.

Kể từ năm tôi lên hai tuổi cho đến tận năm tôi tròn mười hai tuổi, ông ngoại đã một thân một mình kiên cường chở che và bảo bọc cho hai bà cháu tôi suốt mười năm trời bão táp ấy.

Vào cái năm tôi tròn mười hai tuổi, cụ cố ngoại do cả một đời lao tâm khổ tứ kiệt quệ sức lực đã ngã quỵ xuôi tay nhắm mắt trên giường bệnh.

Nằm trên giường bệnh hấp hối trước lúc lâm chung, bà cụ đưa ánh mắt mờ đục lần lượt nhìn qua từng đứa con trai ruột thịt của mình, ánh mắt ngập tràn sự lưu luyến, day dứt và muôn ngàn kỳ vọng.

Sau khi trăng trối lời từ biệt với các con, bà cụ đưa ánh mắt ra hiệu giữ lại ba con người trong tổ ấm nhỏ bé của chúng tôi bên cạnh mép giường:

"Quân Nhi à, cháu là một đứa trẻ ngoan ngoãn và hiểu chuyện, sau này lớn khôn cháu nhất định phải thay cụ chăm sóc phụng dưỡng ông bà ngoại thật chu đáo đấy nhé cháu!"

"Hạnh Nga à, con gả về làm dâu gia đình nhà họ Tiêu này, cả cuộc đời con đã phải chịu biết bao nhiêu là đắng cay thiệt thòi rồi. Ngày xưa mẹ từng dùng đòn roi đ.á.n.h mắng con, con ngàn vạn lần đừng ôm mối hận thù tức giận mẹ nhé. Dưới suối vàng mẹ nhất định sẽ phù hộ độ trì cho con mau ch.óng khỏi bệnh bình an."

"Huân ơi... mẹ sắp phải đi rồi con ơi... mẹ xót xa cho con nhiều lắm con ơi..."

Người mẹ già của ông ngoại tôi – người đàn bà cả một đời kiên cường, bất khuất và mạnh mẽ ấy, vào những giây phút cuối cùng trước khi nhắm mắt lìa đời, cuối cùng cũng đã thốt ra được một câu nói chan chứa tình mẫu t.ử ấm áp nhất trần đời.

Bà nghẹn ngào trăng trối rằng: Bà xót xa cho đứa con trai cả đã phải còng lưng chịu đựng khổ cực, đắng cay suốt cả một đời người.

Ông ngoại quỳ sụp trước linh cữu của mẹ già, gào khóc t.h.ả.m thiết đến mức ngất đi ngất lại mấy lần vì đớn đau tột cùng.

Ông nấc nghẹn từng tiếng xé lòng: Kể từ giây phút này trở đi, ông đã chính thức trở thành một đứa trẻ mồ côi không còn mẹ trên cõi đời này nữa rồi!

Bà ngoại tôi bấy giờ cũng quỳ thụp xuống bên cạnh ông ngoại, ôm lấy vai chồng rồi òa lên khóc nức nở từng hồi t.h.ả.m thiết.

Bà nghẹn ngào hồi tưởng lại từng ký ức năm xưa khi người mẹ chồng cầm tay chỉ việc dạy bà cách quét tước nhà cửa, dạy bà cách vá áo may chăn.

Bà vừa khóc vừa nấc lên từng tiếng rằng: Bà chưa từng bao giờ mở lòng oán trách hay giận hờn mẹ chồng lấy nửa lời, trong sâu thẳm tâm can bà lúc nào cũng chỉ ngập tràn sự biết ơn và kính trọng đối với mẹ mà thôi.

Và ngay vào chính cái khoảnh khắc thiêng liêng và xúc động nghẹn ngào ấy, dường như toàn bộ ký ức và thần trí của bà ngoại đã hoàn toàn bừng tỉnh trở lại!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bản Tình Ca Tuổi Xế Chiều - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD