Bạn Trai Cũ Là Thầy Giáo Của Em Trai - Chương 7
Cập nhật lúc: 03/07/2026 06:01
“Sao em có thể yêu anh nồng nhiệt như vậy, rồi đến khi không yêu nữa lại phũ phàng vứt bỏ anh không chút thương tiếc hả, Tống Tinh Nguyệt?”
“Đôi khi anh thật sự nghi ngờ, rốt cuộc em có từng yêu anh không?”
“Ba năm đó đối với em là gì?”
“Em thật sự yêu anh, hay anh chỉ là một trò tiêu khiển trong cuộc sống đại học của em?”
Tôi chưa bao giờ nghe Giang Tư Yến nói chuyện bằng giọng nghẹn ngào như vậy.
Người đàn ông kiêu ngạo ấy, trước giờ luôn mang dáng vẻ lạnh nhạt xa cách. Chỉ cần đứng đó, anh đã khiến người khác cảm thấy khó mà tiếp cận.
“Sao em không nói gì? Bây giờ ngay cả một câu em cũng không muốn nói với anh nữa sao?”
Anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Vòng tay quen thuộc, mùi hương quen thuộc ấy khiến đầu óc tôi trống rỗng. Tôi gần như vô thức đưa tay ôm lấy eo anh.
“Tinh Nguyệt, tại sao lại đối xử với anh như vậy?”
“Ba năm rồi. Mỗi ngày anh đều tự hỏi mình rốt cuộc đã làm sai điều gì, để em phán cho anh một bản án t.ử hình mà không hề cho anh một lời giải thích.”
Trong không gian vắng lặng của cầu thang, giọng anh vang lên, cô đơn và buồn bã đến mức khiến tim người ta đau nhói.
“Anh đã rất nhiều lần đến nhà thờ, cầu nguyện trước Chúa, mong rằng em có thể tha thứ cho lỗi lầm của anh. Có lúc anh nghĩ, nếu trên đời thật sự có quỷ, anh cũng sẵn lòng giao kèo với nó. Anh có thể đ.á.n.h đổi tất cả, chỉ để được ở bên em thêm một lần nữa.”
Ba năm.
Không ngắn cũng chẳng dài.
Nhưng nghe những lời của Giang Tư Yến, nước mắt tôi vẫn không khống chế được mà rơi xuống.
Chẳng phải tôi cũng đã bị dằn vặt rất nhiều sao?
“Em nói cho anh biết đi, anh đã làm sai điều gì? Anh có thể sửa. Anh thật sự không thể chấp nhận việc em ở bên người khác.”
Anh siết c.h.ặ.t lấy tôi, một giọt nước mắt rơi xuống mặt tôi.
“Xin lỗi anh.”
Sau một hồi im lặng, cuối cùng tôi chỉ có thể thốt ra ba chữ ấy.
“Anh không muốn nghe lời xin lỗi. Anh chỉ muốn chúng ta bắt đầu lại.”
Giang Tư Yến cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ tôi.
Tôi cảm nhận được thân thể anh đang run rẩy, liền đưa tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng anh.
“Được thôi.”
Câu nói ấy vừa rời khỏi miệng, tôi lập tức cảm thấy tảng đá đè nặng trong lòng mình bấy lâu cuối cùng cũng được buông xuống.
Giang Tư Yến bất ngờ ngẩng đầu, ngây người nhìn tôi rất lâu.
“Thật sao? Lần này em sẽ không bỏ anh lại nữa, đúng không?”
“Sẽ không đâu.”
Mắt tôi đỏ hoe, nhìn người đàn ông trước mặt.
“Từ khi anh trở về, em đã muốn ở bên anh rồi.”
Chỉ là tôi sợ anh không tha thứ cho tôi.
Sợ mình sẽ bị từ chối.
Giống như ngày xưa tôi đã từng từ chối anh vậy.
Khi tôi cầm chai dầu hào quay về nhà, bụng em trai tôi đã no căng.
“Chị à, sao chị về muộn vậy? Nhanh lên, em có để phần tôm cho chị này.”
Tôi ngồi xuống bàn, bắt đầu ăn lấy ăn để.
Em trai bỗng nhìn tôi chằm chằm.
“Chị ơi, sao môi chị sưng thế?”
Tôi giật mình, nhớ lại lúc ở cầu thang vì quá xúc động, hai người hôn đến mức gần như mất kiểm soát.
“Không có gì đâu, chắc tại lẩu hơi cay thôi.”
Tôi vội vàng đáp qua loa cho xong.
Tối đó, khi tôi đang chuẩn bị đi ngủ, em trai đột nhiên xông vào phòng.
“Chị ơi, chị với thầy Giang yêu nhau rồi!”
9.
Tôi giật mình, vội ngồi bật dậy, hỏi nó làm sao biết được.
“Vừa rồi em xuống dưới tìm thằng Cương chơi, gặp thầy Giang. Thầy còn mua đồ ăn cho em nữa. Thầy nói từ giờ ngoài trường học ra, em có thể gọi thầy là anh.”
Không ngờ Giang Tư Yến lại “nhiều chuyện” đến vậy.
Tôi vất vả lắm mới dỗ được em trai đi ngủ.
Không ngờ sáng hôm sau, cả nhà đã biết chuyện.
Lúc tôi ăn sáng, mẹ tôi cứ nhìn tôi chằm chằm.
“Con có phải đang yêu thầy Giang đối diện nhà mình không?”
“Phụt.”
Tôi phun hết ngụm sữa trong miệng ra.
“Sao mẹ biết?”
“Em con nói chứ ai. Mẹ biết ngay mà, con với thầy Giang chắc chắn có chuyện!”
Mẹ tôi nhướn mày đầy ẩn ý.
“Thầy Giang nhìn là biết không thiếu tiền. Vậy mà còn chuyển đến khu chung cư cũ kỹ này, thỉnh thoảng lại qua nhà mình mượn đồ, chắc chắn là vì con rồi.”
Tôi vùi đầu vào bát, không dám nói gì.
Chỉ có mẹ tôi là tỏ ra đắc ý, một mình vui vẻ không thôi.
Tối đó, tôi đi đón em trai về. Giang Tư Yến nhất quyết đòi đi cùng chúng tôi.
Ba người vừa lên đến nơi thì đụng ngay mẹ tôi.
“Về rồi hả? Tiểu Giang, tối nay ở lại nhà ăn cơm nhé.”
Đúng là mẹ tôi.
Mới có một ngày mà cách xưng hô đã đổi hẳn!
“Dạ vâng, thưa cô.”
Giang Tư Yến tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn, lập tức đồng ý.
Tối đó, trên bàn ăn, em trai tôi mang vẻ mặt đau khổ.
“Biết thế em chẳng ghép đôi cho hai người. Ngồi ăn chung với thầy giáo, cảm giác khó chịu lắm.”
Không ngờ câu nói ấy lại bị Giang Tư Yến vừa rửa bát xong nghe thấy.
Nhìn nụ cười nửa miệng của anh, tôi biết em trai tôi xong đời rồi.
Dưới sự “giám sát” của Giang Tư Yến, em trai tôi đạt kết quả khá trong kỳ thi cuối kỳ.
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được mấy ngày thì nó lại bắt đầu buồn rầu.
Giang Tư Yến cứ ba ngày hai bận đến tìm tôi.
Còn em trai tôi thì kiểu gì cũng để bài tập đến ngày cuối cùng mới làm, bây giờ cuối cùng cũng cảm nhận được áp lực rồi.
Qua năm mới, nó bắt đầu nằm lăn ra đất gào khóc.
“Chị ơi, chị dọn ra ngoài đi, đừng để thầy Giang đến nữa. Em không chịu nổi, thật sự không chịu nổi nữa!”
