Bạn Trai Cũ Là Thầy Giáo Của Em Trai - Chương 8
Cập nhật lúc: 03/07/2026 06:02
Chỉ tiếc, đã quá muộn rồi.
Không ngoài dự đoán, bốn năm tiểu học sắp tới của em trai tôi đều sẽ phải sống dưới sự kìm kẹp của Giang Tư Yến.
Thời gian dần trôi, trời cũng bắt đầu nóng lên.
Tôi ôm que kem mới mua, chạy về nhà. Nhưng khi đến cổng khu chung cư, tôi lại nhìn thấy một người phụ nữ quen thuộc.
Bà ấy tháo kính râm xuống, mỉm cười nhìn tôi.
“Cháu có thời gian không? Chúng ta nói chuyện một lát nhé.”
Người phụ nữ này chính là mẹ của Giang Tư Yến.
Nghe nói bà là Chủ tịch Hội đồng quản trị của một công ty niêm yết.
Lần trước chúng tôi gặp nhau, là trước khi tôi tốt nghiệp. Khi ấy, bà đến trường tìm tôi.
“Cháu và Giang Tư Yến không hợp nhau đâu. Vì cháu mà nó không muốn đi du học nữa. Nếu cháu thật sự yêu nó, thì hãy buông tay, đừng cản đường tương lai của nó.”
Tôi từng nghĩ mình và Giang Tư Yến sẽ là cặp đôi chính trong câu chuyện, có thể vượt qua mọi khó khăn để đến với nhau.
Nhưng thực tế là, anh vốn có thể có một tương lai rộng mở hơn, lại vì tôi mà dừng bước.
Tôi sợ rằng hai mươi năm sau, tình cảm của chúng tôi sẽ bị những lo toan đời thường mài mòn. Đến cuối cùng, anh sẽ hận tôi vì đã ràng buộc anh lại.
Vì vậy, chúng tôi chia tay.
Sau khi làm lành, tôi biết chắc mình sẽ gặp lại bà ấy thêm một lần nữa.
Bà Giang dẫn tôi đến một quán cà phê, rồi đưa cho tôi một tấm séc.
“Cháu hiểu ý bác rồi chứ?”
Tôi cười tươi, nhận lấy tấm séc.
“Cảm ơn bác đã tặng quà gặp mặt. Bác yên tâm, cháu sẽ ở bên A Yến thật tốt.”
Sắc mặt bà ấy hơi thay đổi.
“Ý của tôi là muốn hai đứa chia tay. Cháu và A Yến không hợp nhau, đừng tiếp tục cản trở nó.”
10.
“Ba năm trước, bác cũng nói câu này, sau đó chúng cháu đã chia tay. Nhưng ba năm sau, anh ấy vẫn quay về tìm cháu. Như vậy vẫn chưa đủ chứng minh điều gì sao?”
“Đó là vì cháu dụ dỗ con trai tôi!”
Bà Giang siết c.h.ặ.t t.a.y.
Còn tôi thì bình tĩnh đẩy tấm séc trở lại trước mặt bà.
“Nếu bác có thể thuyết phục được Giang Tư Yến, chắc chắn bác sẽ không cần đến gặp cháu. Bác không chấp nhận cháu cũng không sao, người khó xử là anh ấy, không phải cháu.”
“Cháu khác hẳn so với ba năm trước.”
Nghe bà ấy nói vậy, tôi hoàn toàn đồng ý.
Ba năm lăn lộn ngoài xã hội, nếu chẳng thay đổi gì mới là lạ.
“Ba năm trước, cháu không hề nói với A Yến chuyện bác đến tìm cháu. Điều đó khiến bác rất bất ngờ. Cho nên bác đã nói với nó rằng chính bác là người chia cắt hai đứa. Lần đầu tiên, nó tức giận đến như vậy.”
Bà Giang khẽ thở dài, rồi lại đẩy tấm séc về phía tôi.
“Cháu thắng rồi. Quan hệ mẹ con giữa bác và nó vốn đã không tốt, cũng chẳng thể tệ hơn được bao nhiêu nữa. Quà gặp mặt này, cháu cứ giữ lấy. Tạm biệt.”
Bà ấy nói xong liền vội vã rời đi.
Tôi vừa định đứng dậy thì nhận được điện thoại của Giang Tư Yến.
“Em đang ở đâu?”
“Quán cà phê.”
“Có phải mẹ anh đến tìm em không?”
Tôi không thích cà phê, nên Giang Tư Yến lập tức đoán ra.
“Đúng vậy, nhưng lần này bà ấy đã chấp nhận và chúc phúc cho chúng ta rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Tôi chỉ nghe thấy tiếng hít thở rất khẽ.
“Tại sao lúc đó em không nói với anh?”
“Không sao đâu, bây giờ chúng ta đã vượt qua rồi mà.”
Tôi ngồi lại trong quán cà phê một lúc thì Giang Tư Yến đến.
Anh thở dốc, trông có vẻ rất lo lắng.
“Em có chạy đi đâu đâu.”
Tôi khẽ cười, tiến lên ôm lấy anh.
“Em đã nói rồi, lần này em sẽ không rời xa anh nữa.”
Giang Tư Yến gật đầu, nhưng không nói gì.
Xem ra lần này tôi phải chủ động rồi.
Tôi lục trong xe của Giang Tư Yến, lấy ra một chiếc hộp nhỏ, rồi ném đến trước mặt anh.
“Quỳ xuống đi.”
Giang Tư Yến hơi ngạc nhiên, hỏi tôi đã thật sự suy nghĩ kỹ chưa.
“Anh chỉ có ba giây thôi, không quỳ thì em không cưới nữa.”
“Một! Hai!”
Ngay lập tức, Giang Tư Yến quỳ một gối xuống, mở chiếc hộp nhỏ ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn sapphire tinh xảo.
Ngoài trời nắng đẹp, người đi đường qua lại không ít. Thấy trước cửa quán cà phê có một người đàn ông quỳ xuống cầu hôn, ai nấy đều dừng chân nhìn sang.
Không biết từ khi nào, xung quanh đã tụ tập khá đông người.
Chiếc nhẫn được chế tác vô cùng tinh tế, viên sapphire tượng trưng cho lòng chung thủy và sự bền lâu.
“Khi nào anh mua chiếc nhẫn này vậy?”
Anh mỉm cười, ánh mắt nhìn tôi dịu dàng đến mức gần như tan chảy.
“Ba năm trước…”
Ngoại truyện về Giang Tư Yến.
Ngày 16 tháng Ba là một ngày tôi nhớ rất rõ.
Bởi vì đó là ngày tôi nhận ra, có lẽ mình đã yêu Tống Tinh Nguyệt.
Từ khoảnh khắc cô ấy lao đến xin kết bạn WeChat, cô ấy đã xông thẳng vào cuộc sống của tôi.
Tôi không thể không dõi mắt theo cô ấy. Mỗi khi cô ấy tiến lại gần, tôi lại cố tỏ ra lạnh nhạt.
Cô ấy luôn tràn đầy sức sống. Ở nơi nào có cô ấy, nơi đó sẽ có tiếng cười.
Cô ấy nói tôi quá trầm lặng, còn nói chúng tôi sinh ra đã định sẵn dành cho nhau.
Nếu đã vậy, chúng tôi nên ở bên nhau.
Ngày 16 tháng Ba, ngày đầu tiên chúng tôi chính thức yêu nhau.
Cô ấy tựa vào vai tôi, khen tôi đẹp trai, nói rằng chỉ cần tôi đứng đó thôi, cô ấy đã thích rồi.
Cô ấy có chút tinh nghịch, nhưng luôn biết chừng mực.
Tôi chưa từng cảm nhận được trái tim mình đập mạnh như vậy, giống như mọi cảm xúc của tôi đều bị cô ấy nắm trong tay.
