Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim - Chương 220: Ngoại Truyện: Đây Mới Là Thiên Kim Thật Sự (3)

Cập nhật lúc: 02/03/2026 16:26

Tiếng nước trong phòng tắm dần tắt hẳn.

Giang Vụ Tích bước ra ngoài, đứng trước gương lau tóc.

Người phụ nữ trong gương sở hữu ngũ quan tinh xảo, làn da săn chắc, những múi cơ trên cánh tay thoắt ẩn thoắt hiện mang lại một cảm giác khỏe khoắn vừa đủ.

Một đôi tay từ phía sau vòng qua ôm lấy eo cô, gã trai Tây đẹp trai tóc vàng mắt xanh say đắm hôn dọc theo đường xương quai xanh lên đến tận vành tai.

Đôi mắt anh ta thâm tình đến mức có thể khiến người ta c.h.ế.t chìm, chỉ có vốn tiếng Trung bập bẹ là làm giảm đi sức hút đó đôi chút.

"Babe, trận đấu hôm nay kết thúc chúng ta đi đâu ăn mừng đây?"

Giang Vụ Tích ném chiếc khăn ướt vào giỏ đồ, thản nhiên buông một câu:

"Chúng ta kết thúc rồi."

Đối phương ngơ ngác ra mặt: "Ý em là sao?"

"Ý là chúng ta chia tay rồi."

Giang Vụ Tích không dừng bước, cô cứ thế đi lại giữa tủ quần áo, bàn trang điểm và bồn rửa mặt để sửa soạn cho bản thân, chẳng thèm ban cho gã đàn ông kia lấy một ánh mắt.

Chàng trai ngoại quốc hiển nhiên vẫn còn đang trong cơn chấn động, anh ta hết che miệng vẻ khó tin lại đưa tay vuốt tóc, trong mắt đầy vẻ hoang mang.

"Anh không hiểu, Siya, anh đã làm gì khiến em không vui sao?"

Giang Vụ Tích cuối cùng cũng quay lại nhìn anh ta một cái, nhưng lời nói ra lại là:

"Lại đây kéo khóa váy giúp em."

Anh ta bước tới, giúp cô kéo khóa lưng lên, thầm nghĩ chắc cô chỉ đang đùa mình thôi nên định cúi xuống hôn cô, nhưng đã bị Giang Vụ Tích dùng một ngón tay chặn ngay môi.

Cô nói:

"Có vẻ người quản lý của em chưa nói cho anh biết quy tắc rồi. Em không bao giờ chơi đùa với cùng một người đàn ông quá một tháng đâu."

Nói xong, cô xách túi vợt, đeo kính râm rồi hiên ngang bước ra khỏi phòng khách sạn.

Vừa xuống đến đại sảnh, cánh phóng viên đã ùa tới bao vây cô trong tích tắc.

Ánh đèn flash ch.ói lòa, tiếng màn trập máy ảnh và tiếng hò hét vang lên không ngớt.

"Siya, nhìn bên này đi!"

"Siya, cô có tự tin vào trận đấu diễn ra sau một tiếng nữa không?"

"Siya, một nam minh tinh Hollywood nổi tiếng vừa đăng ảnh trên mạng xã hội để tự ứng cử làm người tình của cô, liệu sau khi thắng trận này cô có cân nhắc hẹn hò với anh ta không?"

"Ai cũng biết tốc độ thay bạn trai của cô nhanh như chớp, mà ai cũng không quá 25 tuổi, lần này nam người mẫu bên cạnh cô hình như đã ở lại quá một tháng rồi nhỉ?"

"Siya, có tin đồn cô sẽ về nước sau trận đấu này, có thật không?"

"Siya, trả lời đi chứ!"

Lúc này, người quản lý đã lái chiếc xe chuyên dụng đến trước cửa khách sạn, vệ sĩ ra sức ngăn cản đám phóng viên và người hâm mộ cuồng nhiệt ở hai bên.

Trước khi lên xe, Giang Vụ Tích mỉm cười quay lại.

Trong phút chốc, tất cả mọi người đều im bặt, nín thở chờ đợi cô lên tiếng.

Giang Vụ Tích nghiêng đầu, thản nhiên nói:

"Hôm nay mới vừa tròn một tháng thôi."

Rồi cô bước vào xe.

Cửa xe đóng lại, tiếng ồn ào của đám phóng viên lập tức bùng nổ trở lại.

Có người hâm mộ phấn khích hét lên khi đang livestream:

"Tôi thấy cô ấy rồi! Cô ấy đang trên đường đến sân vận động Germann! Siya nói cô ấy hiện đang độc thân, nghĩa là các anh chàng cao trên một mét tám, đẹp trai và còn 'zin' có thể nhào vô rồi!"

Bên trong xe.

Giang Vụ Tích nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ ngáp một cái.

Người quản lý là một phụ nữ da đen, tóc xù, môi dày, lúc này đang nhìn cô với vẻ mặt đầy bất mãn:

"Cưng à, tôi nghĩ tôi thực sự phải nhắc lại với cô một lần nữa, trước khi thi đấu đừng có 'mây mưa' nữa, tôi sợ cô không nghỉ ngơi tốt sẽ bị mất tập trung đấy."

Giang Vụ Tích chán nản chống cằm đáp:

"Marina yêu dấu, rất tiếc là tôi không làm được, vì đây là trận đấu cuối cùng của tôi rồi."

Marina kinh ngạc: "Cô suy nghĩ kỹ rồi sao? Chắc chắn muốn về nước để vào cái công ty gia đình chán ngắt kia chứ?"

Nửa tháng trước.

Nghê Lệ Bình gọi điện báo tin ông ngoại phải nhập viện, có lẽ không còn nhiều thời gian nữa.

Ngay trong ngày hôm đó, Giang Vụ Tích đã hủy bỏ mọi lịch tập luyện và phỏng vấn để bay về nước, cô đến bệnh viện nắm c.h.ặ.t t.a.y ông ngoại.

Ông ngoại đang đeo mặt nạ oxy, thấy cô về liền nở một nụ cười mãn nguyện.

Đêm đó, ông đã ra đi.

Ông ngoại đã gắng gượng để chờ nàng công chúa nhỏ của mình về gặp mặt lần cuối.

Giang Vụ Tích gục bên giường ông khóc nức nở, mẹ cô cũng rất đau lòng, chỉ có bà ngoại là vẫn giữ được vẻ bình thản.

Sau đó là những thủ tục hậu sự phức tạp.

Trong lúc đó, Giang Vụ Tích cùng cả gia đình nghe luật sư công bố di chúc của ông ngoại…

"Theo di chúc của cố Chủ tịch Nghê, yêu cầu Đại tiểu thư phải gia nhập d.ư.ợ.c nghiệp Nghê Thị thì mới được nhận quyền thừa kế."

Mẹ cô là người đầu tiên phản đối:

"Tích Tích hiện đang ở độ tuổi vàng của vận động viên, sao có thể bắt con bé bỏ mặc sàn đấu để về công ty được chứ? Cha tôi có lẩm cẩm quá không?"

Luật sư khẳng định đó là lời dặn dò đích thân của lão gia t.ử.

Bà ngoại nhìn Giang Vụ Tích, hỏi:

"Tiểu Tích, ý con thế nào?"

Thực lòng Giang Vụ Tích không muốn về nước.

Từ nhỏ cô đã quen sống tự do, nhung lụa từ bé chẳng thiếu thứ gì, môi trường ở nước ngoài lại vô cùng phóng khoáng.

Quan trọng là mỗi khi áp lực thi đấu lớn, cô thường tìm người đến giải khuây, chơi bời cũng khá... Tóm lại là kiểu sống khó mà được chấp nhận ở trong nước.

Cô không hề muốn bị gò bó.

Bà ngoại vừa thấy đôi mắt cô chớp chớp là biết ngay cô không bằng lòng.

Bà trầm ngâm một lát rồi bảo Giang Vụ Tích ra ngoài, chỉ để Nghê Lệ Bình ở lại.

"Mẹ ơi, cha làm vậy là có ý gì? Từ nhỏ ông ấy cưng Tích nhỏ nhất, nó muốn gì là ông ấy đáp ứng ngay, sao giờ để lại di chúc mà còn kèm theo điều kiện thế này?"

Nghê Lệ Bình cảm thấy bất công thay cho con gái.

Mẹ Nghê lại nói:

"Chính vì chúng ta đều quá nuông chiều con bé nên thực ra là đang hại nó đấy."

Bà lấy ra một phong bì đưa cho Nghê Lệ Bình xem, Nghê Lệ Bình vừa nhìn thấy đã biến sắc thất kinh.

"Đây là... Đây là... Tiểu Tích?"

Giọng bà lạc hẳn đi.

Bà ngoại thì bình tĩnh hơn nhiều, bà hỏi:

"Con còn dám để nó tiếp tục ở lại nước ngoài nữa không?"

Hai mẹ con đưa mắt nhìn nhau, rồi đóng cửa phòng bàn bạc suốt buổi.

Đến khi Nghê Lệ Bình bước ra ngoài thì trời đã tối hẳn.

Bà đến phòng Giang Vụ Tích trước, thấy con gái đã ngủ say trên giường liền nhẹ chân nhẹ tay tiến lại, đầy âu yếm xoa nắn đôi bàn chân của con.

Giang Vụ Tích từ nhỏ khi ngủ đã có thói quen thò chân ra ngoài, còn người thì đắp chăn kín mít vì cô thấy làm vậy mới dễ tản nhiệt.

Bị Nghê Lệ Bình xoa bóp chân, cô dần tỉnh giấc, có chút mất kiên nhẫn mà lầm bầm:

"Mẹ ơi, con đang lệch múi giờ mà, mẹ làm gì thế...."

Vành mắt Nghê Lệ Bình hơi rưng rưng.

Bà sai rồi, bà cứ luôn muốn bù đắp tất cả những thiệt thòi cho con gái, một mực nuông chiều, yêu thương và chiều chuộng con hết mức, nhưng không ngờ lại thành ra thế này...

Giang Vụ Tích nghe thấy tiếng sụt sịt liền mở choàng mắt, thấy mẹ đang ngồi bên giường khóc.

Cô tỉnh táo hẳn, hỏi khẽ:

"Mẹ ơi, mẹ lại nhớ ông ngoại ạ?"

Nói xong cô ôm chầm lấy mẹ.

Trái tim Nghê Lệ Bình mềm nhũn ra, bà thầm nghĩ đứa con gái thế này sao mà không yêu không chiều cho được cơ chứ.

Ôi.

May mà giờ vẫn còn kịp, phải mau ch.óng đưa con bé từ nước ngoài về thôi.

Nghĩ rồi, Nghê Lệ Bình vừa khóc vừa nói:

"Tích nhỏ ơi, nhà mình sắp phá sản đến nơi rồi con ạ."

"Dạ?"

Giang Vụ Tích ngớ người, hỏi lại:

"Nhưng Tết năm ngoái, nhân viên công ty nhà mình vẫn còn được đi nghỉ dưỡng ở Maldives cơ mà?"

Công ty làm ăn bết bát mà vẫn cho nhân viên đi chơi xa sao?

Nghê Lệ Bình cứng họng một giây rồi đáp:

"Ôi dào, chính vì quản lý công ty lộn xộn, chi tiêu quá tay như thế nên giờ mới gặp khủng hoảng đấy."

Giang Vụ Tích thấy lạ nhưng cô cũng chẳng hiểu gì về quản lý doanh nghiệp nên hỏi:

"Vậy ông ngoại bảo con về công ty là vì nghĩ con có thể xoay chuyển tình thế sao?"

Hỏi xong chính cô cũng thấy chắc là ông ngoại già nên lẩm cẩm thật rồi.

Nghê Lệ Bình cảm thấy Giang Vụ Tích không còn dễ lừa như hồi nhỏ nữa, nhưng may mà bà và mẹ Nghê đã bàn bạc kỹ kịch bản rồi.

"Con ngoan, lúc này công ty cần nhất là người nhà mình đứng ra gánh vác."

Giang Vụ Tích vỡ lẽ:

"Ồ~, nghĩa là mẹ muốn con thâm nhập vào nội bộ công ty nhà mình để làm rõ xem ai là địch, ai là ta chứ gì."

"Đúng, đúng rồi đấy."

Giang Vụ Tích suy nghĩ một lát rồi thở dài nói:

"Vậy con sẽ đấu nốt trận cuối cùng. Sau trận này con sẽ giải nghệ để về giúp gia đình."

...

Phố xá đã lên đèn.

Phó Thời Yến xử lý xong công việc, anh đứng trước cửa sổ sát đất của văn phòng nhìn những chiếc máy bay lướt qua bầu trời.

Thư ký Trương Khiêm bước tới báo cáo:

"Thưa Phó tổng nhỏ, Chủ tịch của d.ư.ợ.c nghiệp Nghê Thị đã qua đời, tin tức đã được xác nhận, đây là thiệp mời dự tang lễ."

Phó Thời Yến nhận lấy, liếc qua một cái rồi nhướng mày, hờ hững nói:

"Thật là không đúng lúc chút nào, tôi vừa định mở rộng sang mảng y tế thì người nắm quyền của họ lại đi mất. Hợp tác này biết đàm phán thế nào đây?"

Trương Khiêm suy nghĩ một lát rồi nói:

"Nghê Thị hiện có con gái của Nghê đổng là Nghê Lệ Bình trấn giữ, hơn nữa có nguồn tin cho biết cháu ngoại của Nghê đổng lần này cũng bí mật về nước, anh xem..."

Lời nói bỏ lửng đầy ẩn ý.

Phó Thời Yến nghe vậy liền bật cười trào phúng: "Cậu đây là muốn tôi dùng 'nam sắc' để dụ dỗ người ta à?"

Trương Khiêm thừa hiểu Phó Thời Yến đang nghĩ gì, lúc này chỉ là thuận theo ý anh mà nói toạc ra:

"Nghê Thị tuy giá trị vốn hóa không bằng Phó Thị, nhưng địa vị dẫn đầu ngành bao năm qua vẫn không hề lung lay, danh tiếng cực kỳ tốt.

Nếu anh có thể cùng thiên kim nhà họ Nghê viết nên một giai thoại đẹp, chắc hẳn lão phu nhân và Phó tổng đều sẽ rất vui lòng. Đến lúc đó anh nắm được quyền tự chủ của Phó Thị trong tay, chẳng phải là thuận nước đẩy thuyền sao?"

Phó Thời Yến nghe xong môi nở nụ cười, nhưng trong đáy mắt lại là sự tỉnh táo và vẻ quyết tâm giành bằng được.

Một lúc sau, anh lên tiếng:

"Điều tra cho tôi về vị Đại tiểu thư nhà họ Nghê này đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.