Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim - Chương 221: Ngoại Truyện: Đây Mới Là Thiên Kim Thật Sự (4)
Cập nhật lúc: 02/03/2026 16:26
Một phóng viên mặc áo mưa đứng trước ống kính, tay cầm micro tường thuật:
"Hôm nay, d.ư.ợ.c nghiệp Nghê Thị đang tổ chức tang lễ cho cố Chủ tịch Nghê tại nghĩa trang Bảo Sơn. Được biết, tất cả bạn bè trong giới kinh doanh của ông khi còn sống đều đã đội mưa đến viếng.
Điều gây bất ngờ là cả ba thế hệ nắm quyền của tập đoàn họ Phó đều có mặt tại Bảo Sơn.
Từ Phó lão phu nhân, người từng cùng Phó lão tiên sinh gây dựng cơ đồ, cho đến Chủ tịch tập đoàn hiện tại là ông Phó Minh Đường cùng vợ con, và ông Phó Thần Các cùng con trai.
Đáng chú ý là hôm nay Phó tổng nhỏ đã rũ bỏ hình ảnh phong lưu thường thấy, vận bộ vest đen, đeo kính râm che mặt, lặng lẽ tiến vào linh đường từ sớm."
Phóng viên vừa dứt lời, một chiếc xe Hồng Kỳ màu đen tiến vào cổng chính nghĩa trang Bảo Sơn.
Ống kính máy quay vô tình bắt trọn biển số xe.
Kinh A - G0000.
Đây là biển số chỉ nhà họ Bùi mới có thể sử dụng.
Phóng viên tuy không biết đó là xe của ai nhưng nhìn ra thân thế đối phương không hề tầm thường, đang định lên tiếng thì một chiếc Land Rover màu đen khác cũng bám đuôi chạy vào.
Nếu là xe Land Rover thông thường thì phóng viên đã chẳng lạ lẫm gì, nhưng chiếc này đã qua cải tạo, toàn thân xe đều là vật liệu chống đạn.
Tại sảnh Trường An.
Bức ảnh đen trắng khổ lớn được treo chính giữa, lão gia t.ử mỉm cười nho nhã, gương mặt hiền từ.
Phía dưới là những đóa cúc trắng đại đóa và nhang đèn điện t.ử.
Màn hình LED chạy vòng lặp những thước phim về cuộc đời của lão gia t.ử.
Giang Vụ Tích diện một chiếc đầm đen dài ôm sát, lớp voan mỏng che nửa khuôn mặt, trên cổ áo cài một đóa hoa trắng nhỏ. Cô đứng bên cạnh Nghê Lệ Bình, cùng mẹ cúi đầu đáp lễ quan khách.
Phó lão phu nhân chống gậy bước vào, bên trái là Phó Minh Đường, bên cạnh ông là Phó đại phu nhân và Phó Lạc San.
Phía bên phải là Phó Thần Các, nhưng vị trí kế tiếp lại để trống.
Lão phu nhân cau mày, hạ thấp giọng hỏi:
"Thằng Thời Yến lại chạy đi đâu rồi?"
Phó Thần Các đáp:
"Nó bảo chúng ta cứ vào trước, không cần đợi nó."
Lão phu nhân giận vì cháu trai đi trễ trong dịp trang trọng này nhưng không tiện phát tác.
Người nhà họ Phó tiến lên, cùng cúi đầu trước di ảnh Nghê lão gia t.ử.
Giang Vụ Tích, Nghê Lệ Bình và mẹ Nghê đồng loạt cúi người đáp lễ.
Phó lão phu nhân nắm tay mẹ Nghê, nói lời chia buồn.
Phó đại phu nhân cũng dặn dò Nghê Lệ Bình giữ gìn sức khỏe.
Chỉ có Phó Lạc San và Giang Vụ Tích là cùng trang lứa, theo quy tắc cô phải tiến lên nói lời an ủi, nhưng vừa thấy Giang Vụ Tích, cô đã hỏi nhỏ:
"Tin đồn giữa em và Issac là thật à?"
Giang Vụ Tích ngẩn người.
Phó Minh Đường kéo nhẹ Phó Lạc San lại, quở trách:
"Lạc San, con thất lễ quá rồi."
Sau đó nhà họ Phó lùi về phía sau, nhóm khách tiếp theo tiến lên phúng viếng.
Phó Lạc San ngồi lại vị trí của mình, người đàn ông ngồi bên cạnh bỗng lên tiếng:
"Chị Lạc San, từ bao giờ chị lại trở nên hóng hớt thế?"
Phó Lạc San khoanh tay, hất cằm về phía Giang Vụ Tích, thì thầm với đối phương:
"Chị cực kỳ thích xem em ấy đ.á.n.h bóng, người em ấy có cái chất ngông rất riêng, sống phóng khoáng và đầy rẫy những câu chuyện ly kỳ, em không ở nước ngoài nên không hiểu đâu."
Sở Phóng lặng lẽ đưa mắt nhìn bóng hình thanh mảnh đang cúi đầu đáp lễ kia.
"Cô ấy là vận động viên sao?"
"Đúng vậy, lại còn là thiên tài nữa cơ.
Mười tám tuổi em ấy đã giành được Grand Slam, trên người toàn là hợp đồng đại diện của các thương hiệu xa xỉ.
Năm hai mươi tuổi, vì vướng vào bê bối mà phải bồi thường 120 triệu đô la tiền vi phạm hợp đồng cho nhãn hàng.
Chuyện này năm đó Nghê lão gia t.ử còn phải tìm cha chị để xoay sở tiền bạc, mãi mới êm xuôi đấy."
"Bê bối gì mà rùm beng thế chị?"
"À, nam diễn viên Hollywood đang nổi tên Issac kiện em ấy, nói bị em ấy 'mê gian'. Suốt cả tháng trời truyền đưa tin về vụ này không sót ngày nào."
Sở Phóng nhướng mày, có chút dở khóc dở cười.
Phó Lạc San nói tiếp:
"Dù cuối cùng điều tra ra chỉ là do anh chàng kia không cam tâm chia tay nên mới bày ra trò đó để hủy hoại danh dự em ấy, lại còn cố tình tung tin ngay sát kỳ thi đấu.
Thời gian đó em ấy bị chỉ trích dữ dội, hợp đồng đại diện mất sạch, ai cũng nghĩ mùa giải đó em ấy coi như bỏ đi rồi, nhưng em đoán xem chuyện gì xảy ra?"
Sở Phóng dùng ánh mắt hỏi lại.
Phó Lạc San có chút phấn khích:
"Em ấy dùng tỉ số 6-0 đè bẹp đối thủ, thắng liên tiếp mười mấy trận. Tâm lý phải vững đến mức nào mới làm được thế chứ?"
"Sau đó thì sao ạ?"
"Sau đó thì kịch tính vô cùng, anh chàng kia mở họp báo xin lỗi và cầu xin quay lại ngay tại hiện trường. Em ấy chỉ đáp lại bằng một tấm ảnh biểu tượng 'ngón tay thối' trên mạng xã hội, rồi để đội ngũ luật sư tống cổ anh ta vào tù luôn.
Chắc là gã Tây đó giờ vẫn còn đang ngồi bóc lịch.
Nhưng từ đó về sau, người quản lý của em ấy toàn đi săn lùng các anh chàng còn 'zin' đưa đến tận giường, dặn em ấy đừng tự mình ra ngoài tìm nữa.
Em ấy cũng tiết chế hơn nhiều, lần nào ngủ xong cũng ngoan ngoãn hẹn hò đúng một tháng rồi mới chia tay."
Phó Lạc San vừa nói vừa tặc lưỡi tiếc rẻ:
"Chậc, chị là fan của em ấy mà thấy xót xa quá, bé cưng quán quân của chị đến cả việc đá người yêu cũng phải chịu thiệt thòi như thế."
Sở Phóng cạn lời.
Anh lại đưa mắt nhìn Giang Vụ Tích, cảm xúc trong lòng có chút vi diệu.
Giây tiếp theo, một người đàn ông đã đứng trước mặt cô.
Bùi Tự Hoài khẽ rủ đôi mắt thâm trầm, cất giọng lạnh lùng đầy xa cách:
"Nén bi thương."
Giang Vụ Tích cúi đầu đáp lễ đến mức tê dại cả người, cô cũng chẳng buồn ngẩng lên, máy móc đáp:
"Cảm ơn."
"Xem ra em thực sự không nhớ tôi là ai rồi."
Giang Vụ Tích nghe vậy liền ngước mắt, thấy Bùi Tự Hoài đang vô cảm thốt ra một dãy mật mã:
"London, 1618."
Cô chợt bừng tỉnh, nhưng sau đó lại có chút không chắc chắn mà hỏi:
"Chuyện mùa hè năm đó sao?"
Bùi Tự Hoài khẽ gật đầu.
Bùi phu nhân thấy hai người trò chuyện như đang dùng mật mã điện báo, không khỏi tò mò:
"Tự Hoài, con và Nghê tiểu thư quen nhau à?"
Bùi Tự Hoài nhàn nhạt liếc nhìn mẹ mình, sự mập mờ và trêu đùa giấu kín nơi đáy mắt.
Giang Vụ Tích lại thấy có chút ngượng ngùng, cô bịa chuyện:
"Vâng thưa bác, anh Bùi từng đến xem con thi đấu ạ."
Ánh sáng trong mắt Bùi Tự Hoài tối sầm lại đôi chút.
Lúc nhà họ Bùi rời đi, Bùi Tự Hoài liếc nhìn cô đầy cảnh cáo, buông một câu:
"Nhớ nghe điện thoại."
Giang Vụ Tích ậm ừ một tiếng cho qua chuyện.
Buổi lễ truy điệu sau đó diễn ra bình thường, mọi thủ tục đã xong, chỉ còn chờ giờ đưa tang.
Đúng lúc này, một người đàn ông râu ria lởm chởm xông thẳng vào, trước n.g.ự.c quấn đầy t.h.u.ố.c nổ.
Mọi người hoảng loạn, la hét chạy tán loạn.
Nghê Lệ Bình lập tức kéo Giang Vụ Tích ra sau lưng bảo vệ, hét lớn gọi vệ sĩ.
Lâm Hiếu Viễn tay cầm d.a.o, cười điên dại:
"Hôm nay tao sẽ bắt cả nhà họ Nghê tụi bây phải chôn thâu cùng lão già đó!"
Sở Phóng nhíu mày, một tay chống lên lưng ghế nhảy vọt ra ngoài, định bụng từ từ tiếp cận Lâm Hiếu Viễn từ phía sau để khống chế ông ta.
Bùi Tự Hoài định tiến lại gần Giang Vụ Tích, nhưng Bùi phu nhân sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, cứ bám c.h.ặ.t lấy tay anh không buông.
Gương mặt Nghê Lệ Bình căng thẳng, bà cố gắng đàm phán với Lâm Hiếu Viễn:
"Anh muốn gì? Chỉ cần anh đừng làm càn, chúng ta đều có thể thương lượng."
Lâm Hiếu Viễn trợn trừng mắt, nghiến răng:
"Tao... Muốn... Tụi... Bây... C.h.ế.t!"
Chữ cuối cùng vừa dứt, một quả táo bỗng "bốp" một phát trúng ngay mặt Lâm Hiếu Viễn, đ.á.n.h gãy hai chiếc răng cửa của ông ta, mang tính sỉ nhục cực cao.
Mọi người sững sờ nhìn thấy Giang Vụ Tích đang cầm một chiếc vợt tennis trong tay, cô mỉm cười hỏi:
"Kích nổ đi chứ, nói nhảm nãy giờ mà không dám nhấn nút à? Hay là đống t.h.u.ố.c nổ này của ông là đồ dỏm thế?"
Lâm Hiếu Viễn phát điên, gầm thét định lao tới.
Sở Phóng chớp lấy thời cơ, lao đến vật ngã và đè c.h.ặ.t ông ta xuống đất.
Đột nhiên cửa bị đạp tung, một nhóm đặc nhiệm phản ứng nhanh xông vào bao vây Lâm Hiếu Viễn.
Phó Thời Yến đứng ở cửa, lười nhác tựa lưng vào khung cửa, nở nụ cười phóng khoáng.
"Xem ra tôi đến vẫn chưa muộn nhỉ."
