Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim - Chương 68: Bước Lên Bàn Cờ
Cập nhật lúc: 16/02/2026 00:01
"Tránh ra, tôi phải đưa Vụ Tích đi gặp bác sĩ."
Sở Phóng chẳng thèm khách sáo, sự kiên nhẫn của anh đã hoàn toàn cạn kiệt.
Phó Thời Yến cũng không rõ tại sao mình lại đứng ra ngăn cản, nhưng anh cứ muốn làm vậy.
Thế nhưng, anh không có bất kỳ lý do hay tư cách nào để giữ Sở Phóng lại.
Lâm An Ni cứ ngỡ Phó Thời Yến định trút giận giúp mình, liền vội vàng quấn lấy cánh tay anh, dịu dàng nói:
"Bỏ đi anh Thời Yến, em không muốn mọi người mất vui, cùng lắm thì ngày mai chúng ta chia nhau ra đi chơi là được mà."
Cô ta tuyệt đối không thể để Giang Tịch làm đảo lộn kế hoạch của mình thêm nữa.
Bàn tay đang buông thõng bên hông của Phó Thời Yến khẽ run lên, anh nhìn cô gái trong vòng tay Sở Phóng đang u ám quay mặt đi, rủ mắt không thèm nhìn mình lấy một cái, lòng anh bỗng chốc cuộn sóng.
Sở Phóng lúc này trực tiếp lách qua người Phó Thời Yến, bế Giang Vụ Tích trở về phòng.
Y tế vùng núi có hạn, chỉ có một bác sĩ ở phòng khám nhỏ đến tiến hành băng bó cơ bản cho cô.
Sở Phóng không thông thạo ngôn ngữ, lại lo lắng cô bị thương vào xương nên đề nghị ngày mai sẽ rời Kinugawa để đến Tokyo.
"Tokyo phồn hoa hơn ở đây, cũng có nhiều chỗ để tham quan. Đợi ngày mai xác nhận cổ tay em không sao, anh sẽ đưa em đi chơi quanh đó."
Giang Vụ Tích lắng nghe Sở Phóng lẩm bẩm dặn dò nhưng không đáp lời.
Thấy cô tâm hồn treo ngược cành cây, Sở Phóng cũng dần im lặng.
Hai người ngồi đối diện nhau, bầu không khí nặng nề chưa từng thấy.
Sở Phóng giống như một phạm nhân đang ngồi trước vành móng ngựa, thấp thỏm chờ đợi sự phán xét.
Anh nhìn cô, giọng nói khản đặc hỏi: "Em không muốn đi, phải không?"
Giang Vụ Tích gật đầu.
Sở Phóng nở nụ cười chát chúa, giọng nói thấp xuống tận cùng.
"Vì cậu ta sao?"
Giang Vụ Tích nghe vậy liền nhìn về phía Sở Phóng.
So với việc để sau khi mọi chuyện thành công mới cho Sở Phóng biết tất cả, thì việc nói trước với anh lúc này có lẽ sẽ giảm thiểu tổn thương xuống mức thấp nhất.
Chỉ là khi cô định mở lời, cổ họng như bị một khối sắt nghìn cân chặn lại, khiến cô mấy lần định nói đều chỉ còn lại hơi thở nghẹn ngào.
"Em không cần phải nói gì cả."
Sở Phóng đứng dậy bước ra cửa, quay lưng về phía cô, tự lẩm bẩm: "Như vậy anh sẽ không phải nghe thấy gì hết..."
Cánh cửa mở ra rồi khép lại, căn phòng chỉ còn là sự tĩnh lặng bao trùm.
Giang Vụ Tích ngồi một mình trên chiếu Tatami, sau lưng vẫn là khung cảnh thiên nhiên thanh bình, nhưng tâm cảnh đã hoàn toàn khác biệt.
Cô tình cờ ngoảnh đầu lại, bắt gặp hình ảnh chính mình trong gương.
Nhưng dù cô có nhìn thế nào, gương mặt ấy cũng trở nên nhạt nhòa, không thể nhìn rõ được nữa.
...
Ngày hôm sau.
Bốn người cùng đến nhà hàng dùng bữa sáng, không ai nhắc lại chuyện không vui đêm qua.
Lâm An Ni rất giỏi đạo lý "giữ việc lớn bỏ việc nhỏ", thậm chí còn tỏ vẻ quan tâm hỏi han vết thương của Giang Vụ Tích.
Lữ quán này áp dụng chế độ "một đêm hai bữa" truyền thống, bữa sáng vô cùng phong phú.
Cách bày trí tinh tế khiến thực khách cảm nhận được sự chăm sóc tận tâm, nhưng cả bốn người chẳng ai có tâm trạng để thưởng thức.
Sở Phóng ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống, trong miệng nhạt nhẽo không chút hương vị, anh đành giúp cô cắt nhỏ những món khó ăn.
Giang Vụ Tích bị thương ở tay phải, chỉ có thể dùng tay trái vụng về cầm nĩa để ăn.
Phó Thời Yến vừa nghe báo cáo cuộc họp vừa ăn, ánh mắt thỉnh thoảng lại vô thức liếc về phía cổ tay phải của cô.
Lâm An Ni vừa ăn vừa toan tính những mưu đồ riêng.
Trong lúc đó, Giang Vụ Tích vô tình nghe thấy Phó Thời Yến dặn dò Trương Khiêm điều thêm một thông dịch viên khác tới.
Cô rủ mắt để che giấu những suy tính nơi đáy lòng.
Sau bữa sáng, Sở Phóng chủ động nhượng bộ đến tìm cô.
"Nếu em không muốn đi Tokyo, chúng ta cứ theo kế hoạch cũ chơi ở đây, anh đã sắp xếp xong cả rồi."
Giang Vụ Tích chẳng biết phải nói gì.
Nhìn nụ cười vờ như không có chuyện gì của Sở Phóng, cô cũng chỉ đành cười theo.
Lâm An Ni sắp xếp cùng Phó Thời Yến đi vào rừng, đây là một hoạt động đặc sắc của vùng này.
Phó Thời Yến vẫn luôn xử lý công việc trên điện thoại, dù được hỏi bất cứ điều gì anh cũng chỉ đáp qua loa "tùy ý".
Gương mặt Lâm An Ni vẫn luôn giữ nét dịu dàng nhẫn nại, không hề lộ chút phẫn nộ nào khi bị xem thường.
Giang Vụ Tích nhận ra Lâm An Ni dạo này điềm tĩnh hơn trước rất nhiều, lòng thầm cảnh giác.
Thời gian sau đó, họ ai nấy trở về phòng chuẩn bị ra ngoài, cuối cùng cô cũng tìm được một cơ hội.
Sau khi Phó Thời Yến bàn bạc xong việc công ty với Trương Khiêm, điện thoại vừa ngắt máy thì nghe thấy ở góc rẽ vang lên tiếng "Sumimasen" (Xin lỗi).
Anh vốn định bước đi không màng tới, nhưng lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc khác.
Giang Vụ Tích nói bằng tiếng Nhật lưu loát: "Không sao đâu ạ, là do tôi không cẩn thận đụng trúng bà, bà có sao không? Những thứ này tôi có thể bồi thường ạ."
Phó Thời Yến vòng qua góc rẽ, đút tay vào túi quần đứng một bên, nghe cô trò chuyện vui vẻ với một nữ du khách người Nhật.
Khi cuộc đối thoại kết thúc, Giang Vụ Tích chọn đúng góc độ ngước mắt lên, vừa vặn bắt gặp Phó Thời Yến.
Thần sắc cô khựng lại một nhịp, rồi lập tức vờ như không thấy mà bước tiếp.
Phó Thời Yến nhướng mày, bước tới chắn ngang trước mặt cô.
Giang Vụ Tích đi tiến, còn anh đút tay túi quần đi lùi, ánh mắt thủy chung dán c.h.ặ.t lên người cô.
"Cô biết tiếng Nhật?"
Cô không đáp lời.
Phó Thời Yến cũng không giận, tiếp tục nói:
"Vậy hôm nay đi cùng tôi đến một nơi."
Giang Vụ Tích rủ mắt: "Tôi đã hẹn đi chơi với Sở Phóng rồi."
Khóe môi Phó Thời Yến mím c.h.ặ.t, ánh mắt nhìn cô ẩn hiện vẻ không vui.
Vốn dĩ đây là chuyện không nhất thiết phải có cô, nhưng giờ đây anh lại muốn nhất định phải là cô.
Anh quyết định dứt khoát: "Để tôi nói với cậu ta."
Giang Vụ Tích đứng khựng lại cau mày, bất mãn nói:
"Cậu Phó không thể đứng cách xa tôi một chút sao?"
Giọng cô rất êm tai, ngay cả khi nổi giận âm lượng cũng nhỏ nhẹ, khiến người ta có cảm giác dù cô có giận dữ thì vẫn rất dễ bị bắt nạt.
Phó Thời Yến nhìn cô mỉm cười: "Sao thế, chột dạ cái gì à?"
Anh đút tay túi quần, cúi người ghé sát vào cô, trầm giọng nói:
"Việc công thôi. Tôi không trêu chọc cô đâu, đừng sợ."
Giang Vụ Tích nhìn gương mặt đầy mê hoặc của Phó Thời Yến, nhận ra trong đó có vài phần cố ý quyến rũ.
Đúng là đôi khi đàn ông mà đã trổ tài "lẳng lơ" thì chẳng còn việc gì cho phụ nữ nữa.
Cuối cùng, cô tỏ vẻ miễn cưỡng đồng ý.
Nhưng cô không để Phó Thời Yến đi nói với Sở Phóng, vì ai biết được anh có châm ngòi ly gián gì không.
Trong phòng.
Giang Vụ Tích giải thích: "Anh ấy nói muốn đi gặp ngài Đông Điền, nhưng tạm thời không tìm được thông dịch viên...."
Sở Phóng cười lạnh.
Phó Thời Yến mà lại không tìm được thông dịch viên sao?
Đám người dưới trướng anh ta nhận lương cao ngất ngưởng để làm cảnh chắc?
"Vậy anh cũng đi."
Sở Phóng nói xong, thấy biểu cảm muốn nói lại thôi của cô, anh bỗng im lặng.
Anh hỏi: "Anh đi cùng không tiện, đúng không?"
Không khí như đông cứng lại.
Giang Vụ Tích nắm c.h.ặ.t gấu váy.
Cô một lần nữa tự nhắc nhở bản thân, không được do dự thiếu quyết đoán.
Thế là, cô nhìn Sở Phóng và nói:
"Em hứa với anh, trước hai giờ chiều em nhất định sẽ về, sau đó chúng ta cùng đi cáp treo ngắm hoàng hôn."
Nói xong, cô thấy Sở Phóng đăm đăm nhìn mình, ngay lúc cô tưởng anh sẽ không đồng ý, anh lại nói:
"Anh đợi em."
...
Trong xe.
Giang Vụ Tích lắng nghe lời giải thích của Trương Khiêm qua loa ngoài —
"Ngài Đông Điền là Chủ tịch của Công ty Dược phẩm Đông Điền, doanh nghiệp d.ư.ợ.c phẩm đứng đầu Nhật Bản và nằm trong top 15 gã khổng lồ ngành d.ư.ợ.c toàn cầu...."
"Các sản phẩm tiêu biểu là t.h.u.ố.c tiêu hóa, t.h.u.ố.c chống u.n.g t.h.ư và vắc-xin Covid-14...."
"Nếu Tập đoàn Phó Thị có thể thúc đẩy hợp tác với Đông Điền, giá trị chiến lược sẽ vô cùng phi thường, tương lai trên thị trường y tế trong nước, sẽ không còn ai có thể vượt qua được họ Phó."
Tim Giang Vụ Tích đập loạn nhịp.
Đến lúc này, cô cuối cùng đã hiểu tại sao Phó Thời Yến nhất định phải trói buộc với Lâm An Ni.
Dược nghiệp Bách Lâm dù hai năm nay lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng hiện vẫn là "anh cả" trong ngành ở trong nước, mức độ lũng đoạn thị trường rất cao.
Mà Phó Thời Yến chính là muốn phá vỡ cục diện này, thâu tóm miếng bánh béo bở trong lĩnh vực y tế.
Không....
Có lẽ, dã tâm của anh không chỉ dừng lại ở đó.
Giang Vụ Tích khẽ nghiêng đầu nhìn anh —
Người đàn ông lười nhác chống cằm, hai chân vắt chéo, dường như chẳng có thứ gì lọt được vào mắt anh.
Giang Vụ Tích đột nhiên nảy ra một thắc mắc:
Tại sao Phó Thời Yến lại dồn hết tâm trí vào việc chiếm lĩnh lĩnh vực y tế như vậy?
"Cô Giang, nhiệm vụ của cô hôm nay rất đơn giản, chỉ là tháp tùng cậu Phó đi hội kiến ngài Đông Điền. Chỉ là.... Vị lão gia này tính tình rất...."
Cô nghe Trương Khiêm khựng lại hai giây mới nói tiếp:
".... Rất quái gở. Cô nhất định phải chú ý từng lời nói và hành động của mình."
Thấy cô như một học sinh tiểu học đang nghiêm túc lắng nghe, Phó Thời Yến bất giác bật cười.
"Được rồi, đừng dọa cô ấy. Chuyện đàm phán thành bại là ở tôi, cô ấy chỉ đến để mở mang tầm mắt thôi."
Giang Vụ Tích cảm nhận được thái độ của Phó Thời Yến đang âm thầm chuyển biến.
Một cuộc gặp gỡ quan trọng như thế này, giọng điệu nói chuyện như thế này.... Trước đây anh tuyệt đối không bao giờ thể hiện trước mặt cô.
Nhưng Giang Vụ Tích cũng hoàn toàn nhận ra rằng…
Mặc cho người đàn ông này ngoài miệng có nói hay ho đến đâu, cuối cùng anh ta cũng chỉ chọn bên nào mang lại lợi ích thực tế cho mình.
Giống như việc nhà họ Lâm đã làm loạn đến mức đó trong tiệc thọ, cuối cùng anh vẫn để Lâm An Ni ngồi vững ở vị trí vị hôn thê.
Vì vậy, bằng bất cứ giá nào, hôm nay cô cũng phải giúp Phó Thời Yến giành được sự hợp tác này.
Chỉ có như vậy, cô mới có thể đá văng Lâm An Ni ra khỏi bàn cờ.
Bằng không, mọi sự mồi chài khổ công bấy lâu nay cuối cùng cũng chỉ biến cô thành một món đồ chơi cho Phó Thời Yến vui vẻ nhất thời mà thôi.
