Báo Ứng Anh Tự Nhận Lấy - Chương 3
Cập nhật lúc: 30/08/2026 21:02
Anh nhẹ giọng nhắc nhở.
"Cẩn thận nóng đấy."
Từ lúc bận rộn với công ty, anh đã rất lâu không tự tay nấu ăn nữa.
Hương vị quen thuộc khiến tôi hòa nhậm, tôi ăn rất tập trung.
Ngẩng đầu lên, tôi vô tình thấy anh liếc nhìn điện thoại.
"Sao vậy?"
"Không có gì, chuyện công ty thôi."
Anh tắt màn hình rồi nhét điện thoại vào túi.
"Không cần xử lý à?"
"Không cần, em quan trọng hơn."
Mặt tôi bỗng chốc nóng lên.
Tôi không dám nhìn anh, chỉ có thể cúi đầu nhìn bát mì, nhưng càng nhìn lại càng cảm thấy chua xót.
Sau khi tôi ăn xong, Tề Nhận nhận ra sự bất thường của tôi.
Anh đưa tay lau vệt dầu trên môi tôi rồi ôm tôi vào lòng.
"Vợ à."
Chỉ một câu thôi, tôi lập tức không kìm được nữa.
"Chồng ơi."
Anh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, giọng nói kiên định mà dịu dàng.
"Chúng ta sẽ chữa trị, đừng sợ.
Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua."
Tôi nức nở.
"Bác sĩ nói... có thể em chỉ còn ba tháng.
Em không muốn..."
Nước mắt tôi cứ tuôn trào không dứt.
Tề Nhận cúi đầu, ánh mắt dịu dàng như muốn bao bọc lấy tôi.
Anh vươn tay lau từng giọt nước mắt trên mặt tôi.
"Không sao đâu, đừng sợ."
Cơ thể tôi vốn không tốt, ăn no xong là dễ buồn ngủ.
Khóc mãi đến khi đôi mắt dần díp lại, tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Lần nữa tỉnh dậy, tôi không thấy bóng dáng Tề Nhận đâu.
Trời đã tối, rèm cửa kéo c.h.ặ.t, ánh sáng duy nhất trong phòng là từ màn hình máy tính trên bàn.
Tôi ngồi dậy, định đi tìm anh.
Vừa bước được hai bước đã nghe tiếng nước chảy từ phòng tắm.
Thì ra anh đang tắm.
Tôi chuẩn bị bật đèn.
Đột nhiên màn hình máy tính sáng lên.
Tiếng thông báo tin nhắn vang khắp căn phòng.
Bước chân tôi khựng lại rồi định tiếp tục bật đèn.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, linh cảm mách tôi phải đến trước màn hình.
Tôi do dự một giây rồi nhấp chuột vào tin nhắn.
Trước mắt tôi là một loạt tin nhắn chưa đọc.
Cùng lúc đó, tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn.
Tin nhắn mới vừa được mở ra, tôi vô thức nhìn theo.
Đó là hàng loạt câu hỏi dồn dập.
"Mỹ Linh: Tổng giám đốc Tề, vợ anh sao vậy?"
"Mỹ Linh: Tổng giám đốc, hôm nay anh có quay lại công ty không?"
"Mỹ Linh: Chuyện công ty tính thế nào?"
"Mỹ Linh: Anh nói ba tháng nữa sẽ cho em danh phận, là thật đúng không?"
"Mỹ Linh: Em và con không thể chờ được nữa."
Càng kéo xuống, ngữ khí bên kia càng trở nên gắt gỏng.
"Mỹ Linh: Anh đang ở với cô ta đúng không?
Anh hứa rồi mà."
"Mỹ Linh: Nếu anh không đến, em sẽ tự đến tìm anh."
Tay tôi run lên.
Cửa phòng tắm bật mở.
Tề Nhận bước ra, trên người chỉ quấn khăn tắm, tóc còn ướt.
Anh nhìn thấy tôi ngồi trước máy tính, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Em... em dậy từ khi nào?"
Tôi không trả lời.
Tôi chỉ chỉ vào màn hình.
"Mỹ Linh là ai?"
Anh sững lại.
"Em đừng hiểu lầm.
Cô ấy là thư ký của anh."
"Thư ký?"
Tôi cười khẽ.
"Thư ký hỏi anh có về công ty không.
Thư ký hỏi anh ba tháng nữa có cho danh phận không.
Thư ký m.a.n.g t.h.a.i con của anh?"
Mặt Tề Nhận trắng bệch.
"Em nghe anh giải thích."
"Giải thích gì?"
Tôi đứng dậy.
"Giải thích là anh đang lừa tôi?
Hay lừa cả cô ta?"
Anh bước đến định ôm tôi.
"Không có gì cả.
Chỉ là sai lầm một lần.
Anh thề."
"Sai lầm một lần mà có con?"
Tôi lùi lại.
"Tề Nhận, em sắp c.h.ế.t rồi.
Anh còn muốn lừa em đến bao giờ?"
Anh hoảng hốt.
"Không, anh không lừa em.
Anh yêu em.
Anh chỉ yêu em."
"Vậy tại sao anh nói với cô ta ba tháng nữa cho danh phận?"
"Vì cô ấy uy h.i.ế.p anh."
Anh nắm vai tôi.
"Nói nếu anh không đồng ý sẽ tự t.ử.
Anh chỉ nói cho qua chuyện."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
"Vậy anh chọn ai?"
Anh im lặng.
Tôi bật cười.
"Em hiểu rồi."
"Tiểu Miên, không phải như em nghĩ."
Anh kéo tôi lại.
"Anh có thể xử lý.
Anh sẽ cho cô ấy tiền, sẽ bảo cô ấy bỏ đứa bé."
"Bỏ đứa bé?"
Tôi nhìn anh như nhìn người xa lạ.
"Đó là con anh."
"Anh không cần!"
Anh gầm lên.
"Anh chỉ cần em.
Em sắp c.h.ế.t rồi, em có biết không?
Anh không muốn em ra đi trong đau khổ."
Tôi hất tay anh ra.
"Cho nên anh nghĩ nói dối em thì em sẽ vui vẻ mà c.h.ế.t?"
"Không phải!"
"Vậy là gì?"
Tôi hỏi.
"Tề Nhận, trả lời em.
Nếu hôm nay em không nhìn thấy, anh định giấu em đến bao giờ?"
Anh không nói được.
Ngoài cửa sổ gió thổi rất mạnh.
Tôi đi đến cửa sổ, mở ra.
Gió lạnh tạt vào mặt.
"Tiểu Miên, đóng cửa lại.
Em đang bệnh."
"Em bệnh rồi."
Tôi quay lại nhìn anh.
"Cho nên anh thấy em đáng thương, nên thương hại em đúng không?"
"Không phải thương hại."
Anh lắc đầu.
"Là yêu."
"Yêu?"
Tôi cười ra nước mắt.
"Tình yêu của anh là lên giường với người khác rồi quay về nấu mì cho em?"
Bốp.
Anh tát mình một cái.
"Anh khốn nạn.
Anh sai rồi."
Tôi không ngăn.
"Anh có biết lúc em cầm tờ bệnh án, điều đầu tiên em nghĩ đến là gì không?
Em nghĩ, ít nhất em c.h.ế.t đi anh sẽ nhớ em cả đời.
Bây giờ thì sao?
Anh sẽ nhớ em, hay sẽ cưới cô ta và con anh?"
"Tiểu Miên!"
Anh quỳ xuống ôm chân tôi.
"Đừng đi.
Anh xin em.
Anh sẽ ly hôn với em ngay bây giờ, sẽ đoạn tuyệt với cô ta.
Chỉ cần em ở lại."
Tôi ngồi xuống, vuốt tóc anh.
"Đứng lên đi.
Đàn ông đừng quỳ."
"Em tha thứ cho anh được không?"
Anh ngẩng đầu, mắt đỏ hoe.
"Cho anh một cơ hội chuộc lỗi."
Tôi lắc đầu.
"Không phải em không tha thứ.
Là em không còn thời gian."
"Có thời gian."
Anh vội nói.
"Ba tháng, nửa năm, một năm.
Anh sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất thế giới."
"Tề Nhận."
Tôi cắt lời anh.
"Em mệt rồi.
Em chỉ muốn ba tháng cuối đời được bình yên."
Anh nhìn tôi, cuối cùng gật đầu.
"Được.
Anh nghe em.
Em muốn gì anh cũng làm."
"Thật không?"
"Thật."
"Vậy anh đưa Mỹ Linh đi."
Tôi nói.
"Đừng để cô ta xuất hiện trước mặt em nữa.
Và đừng nói dối em nữa."
Anh gật đầu lia lịa.
"Được.
Anh hứa."
Đêm đó anh không ngủ.
Anh ngồi bên giường tôi, nắm tay tôi.
Cứ 10 phút lại hỏi tôi có đau không.
Rạng sáng, tôi tỉnh dậy thấy anh đang gọi điện.
Giọng rất nhỏ.
"Cô bỏ đứa bé đi.
Tôi cho cô 10 triệu.
Đi đâu cũng được, đừng quay lại."
Tôi nhắm mắt.
Thì ra anh chọn tôi.
Nhưng đã muộn.
Ba ngày sau, Mỹ Linh đến bệnh viện.
Bụng cô ta đã nhô lên.
"Tề Nhận, anh nói sẽ cho em danh phận."
Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn anh.
"Chị ấy sắp c.h.ế.t rồi, anh còn do dự gì?"
Tề Nhận đứng chắn trước mặt tôi.
"Cút."
"Em không cút."
Cô ta cười.
"Chị, chị thắng rồi.
Có được người đàn ông này trong 3 tháng cuối đời.
Còn tôi, tôi có con của anh ấy."
Tôi không nói gì.
Tôi chỉ kéo tay Tề Nhận.
"Về nhà thôi."
Trên đường về, anh hỏi.
"Em giận không?"
"Không."
Tôi lắc đầu.
"Em chỉ thấy mệt."
Anh ôm tôi.
"Tiểu Miên, ba tháng này anh sẽ bù đắp cho em."
Tôi dựa vào vai anh.
"Ừ.
Bù đắp đi."
Bù đắp bằng sự thật.
Bù đắp bằng những ngày cuối cùng không còn dối trá.
Tối hôm đó, tôi sốt cao.
Tề Nhận cõng tôi chạy khắp bệnh viện.
Đến khi tôi tỉnh lại, anh gầy sọp đi.
Anh nói.
"Anh đã đuổi cô ấy rồi.
Đứa bé... cô ấy tự quyết định."
Tôi gật đầu.
"Không quan trọng nữa."
"Quan trọng."
Anh nói.
"Quan trọng là em."
Tôi cười.
"Vậy ở bên em đi.
Đừng đi đâu cả."
"Không đi."
Anh hôn lên trán tôi.
"Đi đâu anh cũng mang em theo."
Ba tháng trôi qua rất nhanh.
Ngày cuối cùng, tôi bảo anh đẩy tôi ra biển.
Anh nói.
"Gió lạnh, em mặc nhiều vào."
Tôi mặc áo len anh mua.
Ngồi trên xe lăn nhìn hoàng hôn.
"Tề Nhận."
"Sao em?"
"Nếu có kiếp sau, anh đừng nói dối em nữa."
Anh quỳ xuống trước mặt tôi.
"Anh hứa."
Tôi đưa tay chạm vào mặt anh.
"Cảm ơn anh.
Ba năm qua."
"Đừng cảm ơn."
Anh lắc đầu.
"Là anh phải cảm ơn em.
Đã yêu một người tệ như anh."
Tôi nhắm mắt.
"Tề Nhận, anh hát cho em nghe đi.
Bài chúng ta nghe lúc mới cưới ấy."
Anh hát.
Giọng anh run run.
Đến câu cuối, tôi không nghe nữa.
Anh ôm tôi rất lâu.
Đến khi bác sĩ đến, anh mới buông tay.
Trước khi đi, anh đặt vào tay tôi tờ giấy.
Là tờ bệnh án của tôi.
Phía sau anh viết.
"Vợ à,
Anh sẽ sống thay phần của em.
Kiếp sau gặp lại, anh sẽ nói thật từ đầu."
Tôi đi.
Anh ở lại.
Một người c.h.ế.t.
Một người sống trong hối hận.
