Báo Ứng Anh Tự Nhận Lấy - Chương 4

Cập nhật lúc: 30/08/2026 21:03

"Và rồi anh không định cho tôi một lời giải thích sao?" 

Tim tôi đập mạnh, ánh mắt dừng lại ở dòng tên người gửi: trợ lý Trần Giao.

Tôi biết cô ta. 

Một năm trước, để toàn tâm chuẩn bị mang thai, tôi đã từ chức trợ lý của Tề Nhận. 

Sau đó anh tuyển một trợ lý mới.

Lâu như vậy mà bên kia vẫn không nhận được tin nhắn hồi đáp, cuối cùng không thể nhịn được nữa. 

"Tề Nhận, chuyện 3 tháng trước anh không định giải thích sao? 

Anh có thể đối mặt với đứa con trong bụng tôi không?"

Hai chữ "đứa con" như một cú giáng nặng nề vào lòng tôi. 

Tôi gấp gáp muốn xem Tề Nhận sẽ trả lời thế nào, nghĩ rằng anh sẽ phủ nhận, nhưng tay tôi đã bắt đầu run rẩy đến mức không thể kiểm soát, ánh mắt cứng đờ nhìn chằm chằm vào màn hình.

Cuối cùng một dòng tin nhắn hiện lên. 

"3 tháng sau tôi sẽ cho cô một lời giải thích."

Bên kia lập tức trả lời. 

"Ba tháng ý anh là gì?"

Tề Nhận đáp lại. 

"Cô ấy bị chẩn đoán u.n.g t.h.ư rồi."

Chỉ vỏn vẹn sáu chữ nhưng đủ để khiến người bên kia câm lặng.

Hốc mắt tôi cay xè, muốn khóc nhưng nước mắt đã cạn khô. 

"Thời gian cuối cùng tôi muốn ở bên cô ấy. 

3 tháng sau tôi sẽ cho cô và đứa bé một danh phận."

Tôi không muốn nhìn tiếp nữa. 

Tôi đóng máy tính lại, ngồi thẫn thờ trên giường.

Tôi không biết mình nên khóc, nên chất vấn anh hay nên làm ầm lên. 

Hóa ra tôi cũng chỉ đến thế mà thôi. 

Sau khi c.h.ế.t, tôi có thể dễ dàng bị thay thế đến vậy sao?

Không còn tin nhắn nào sáng lên nữa.

Cánh cửa phòng tắm bật mở. 

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía đó.

Tề Nhận nhìn thấy tôi, trong thoáng chốc anh sững người, cơ thể anh cứng đờ trong giây lát rồi mới bước về phía tôi. 

"Sao em lại thức dậy?"

Hốc mắt tôi khô khốc, chẳng còn nước mắt để rơi. 

Tôi thuận thế ôm lấy anh, nhưng ngay khoảnh khắc vòng tay siết lại, tôi cũng đồng thời siết c.h.ặ.t lấy áo anh.

"Chồng ơi."

Cơ thể Tề Nhận dần thả lỏng, giọng anh vẫn như thường ngày, nhẹ nhàng vỗ về tôi. 

"Em mơ ác mộng à? 

Ngủ tiếp đi."

Nhưng tôi thì không. 

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, bàn tay không ngừng siết c.h.ặ.t lấy vạt áo anh.

Bảy năm kết hôn, tròn bảy năm vậy mà cũng không bằng một năm của người mới. 

Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. 

Thì ra bảy năm hôn nhân cũng chỉ đến thế mà thôi.

"Em sao vậy?" 

Anh cảm nhận được sự khác thường, kéo tôi ra. 

"Sao người em lạnh thế?"

"Không sao." 

Tôi cười. 

"Chỉ là lạnh."

Anh ôm tôi c.h.ặ.t hơn. 

"Anh ở đây rồi."

Nửa đêm khi Tề Nhận ngủ say, tôi lặng lẽ cầm lấy điện thoại của anh. 

Toàn bộ tin nhắn đều đã bị xóa sạch sẽ, nhưng dấu vết thì vẫn còn đó.

Những giao dịch chuyển khoản với số tiền lớn. 

Lịch sử đặt phòng khách sạn trùng với một buổi họp công ty. 

Những bức ảnh vô tình thân mật mà trợ lý Trần Giao đăng trên trang cá nhân.

Tôi lưu tất cả chúng lại, gửi vào điện thoại của mình.

Sáng hôm sau, tôi giả vờ không có chuyện gì. 

Tề Nhận nấu cháo cho tôi như mọi ngày.

"Ăn đi cho nóng." 

Anh thổi nguội rồi đưa đến miệng tôi. 

"Đắng không?"

"Không đắng." 

Tôi nuốt xuống. 

"Anh, nếu em c.h.ế.t, anh sẽ làm gì?"

Anh khựng lại. 

"Nói bậy. 

Em sẽ không c.h.ế.t."

"Em nói nếu." 

Tôi nhìn anh. 

"Anh sẽ cưới người khác chứ?"

Tề Nhận đặt bát xuống. 

"Tiểu Miên, đừng nghĩ linh tinh. 

Anh sẽ không cưới ai cả. 

Anh chỉ cần em."

"Vậy còn đứa bé trong bụng cô ta thì sao?" 

Tôi hỏi rất khẽ.

Sắc mặt anh lập tức thay đổi. 

"Em... em xem điện thoại của anh?"

"Em không xem." 

Tôi lắc đầu. 

"Em chỉ vô tình thấy máy tính sáng. 

Anh nói đi, ba tháng sau anh cho cô ta cái gì?"

Anh im lặng rất lâu. 

"Anh xin lỗi."

"Xin lỗi vì cái gì?" 

"Xin lỗi vì đã để em tổn thương." 

Anh nắm tay tôi. 

"Đứa bé không phải anh muốn. 

Là sai lầm."

"Sai lầm một lần mà có thai?" 

Tôi rút tay ra. 

"Tề Nhận, anh coi em là gì?"

"Em là vợ anh." 

Anh vội nói. 

"Là người anh yêu nhất."

"Yêu nhất?" 

Tôi cười. 

"Yêu nhất nên giấu em chuyện mang thai? 

Yêu nhất nên hứa cho cô ta danh phận?"

"Đó là lời nói dối." 

Anh ôm đầu. 

"Anh chỉ muốn cô ta đừng làm ầm lên lúc này. 

Em đang bệnh."

"Cho nên anh dùng cái c.h.ế.t của em để dỗ cô ta?" 

Tôi đứng dậy. 

"Anh giỏi thật."

"Tiểu Miên!" 

Anh kéo tay tôi. 

"Nghe anh. 

Anh sẽ xử lý. 

Anh sẽ cho cô ta tiền, bảo cô ta phá thai."

"Phá thai?" 

Tôi nhìn anh. 

"Đó là m.á.u mủ của anh. 

Anh nỡ sao?"

"Vì em." 

Anh nói. 

"Anh chỉ cần em."

Tôi nhìn anh rất lâu. 

"Nếu em nói em không cần anh nữa thì sao?"

Anh sững người. 

"Em nói gì?"

"Em nói, em không cần anh nữa." 

Tôi lặp lại. 

"Em chỉ còn ba tháng. 

Em muốn ba tháng đó được bình yên. 

Không có anh, không có cô ta, không có dối trá."

"Không được." 

Anh lắc đầu. 

"Anh không cho phép."

"Anh không cho phép?" 

Tôi bật cười. 

"Tề Nhận, anh dựa vào cái gì? 

Dựa vào bảy năm hôn nhân? 

Hay dựa vào việc anh ngoại tình?"

Anh không nói được.

Tôi đi vào phòng, kéo vali ra. 

"Em về nhà mẹ."

"Anh đưa em đi." 

"Không cần." 

Tôi quay lại. 

"Anh ở lại xử lý cho tốt chuyện của anh và cô ta đi. 

Ba tháng sau, như anh đã hứa."

Tôi ra khỏi nhà. 

Anh đuổi theo. 

"Tiểu Miên!"

Tôi không quay đầu.

Về đến nhà mẹ, mẹ tôi nhìn tôi, không hỏi gì. 

Chỉ ôm tôi. 

"Con gầy quá."

"Mẹ." 

Tôi vùi vào lòng bà. 

"Con sắp c.h.ế.t rồi."

"Đừng nói bậy." 

Bà đ.á.n.h nhẹ vào lưng tôi. 

"Có mẹ đây."

Tối đó, điện thoại tôi nổ tung. 

Toàn là tin nhắn của Tề Nhận.

"Tiểu Miên, anh sai rồi." 

"Anh đã bảo cô ta bỏ đứa bé." 

"Em về đi, anh nấu cháo cho em." 

"Anh không sống nổi nếu không có em."

Tôi không trả lời.

Ba ngày sau, Trần Giao đến tìm tôi. 

Cô ta bụng đã to, đứng trước cổng nhà tôi.

"Chị Lâm." 

Cô ta cúi đầu. 

"Em xin lỗi."

"Xin lỗi gì?" 

Tôi hỏi.

"Xin lỗi vì đã xen vào." 

Cô ta khóc. 

"Nhưng em cũng không muốn. 

Là anh ấy..."

"Đừng nói nữa." 

Tôi ngắt lời. 

"Cô muốn gì?"

"Em chỉ muốn anh ấy." 

Cô ta lau nước mắt. 

"Nhưng giờ chị bệnh rồi. 

Em... em sẽ đi. 

Em không cần danh phận nữa. 

Chỉ cần anh ấy thỉnh thoảng đến thăm con là được."

Tôi nhìn cô ta. 

"Cô yêu anh ta?"

"Yêu." 

Cô ta gật đầu. 

"Yêu từ lúc làm trợ lý."

"Vậy cô thắng rồi." 

Tôi cười. 

"Tôi sắp c.h.ế.t. 

Cô có anh ta, có con."

"Không phải." 

Cô ta lắc đầu. 

"Trong lòng anh ấy chỉ có chị."

"Muộn rồi." 

Tôi đóng cửa.

Tối đó Tề Nhận lại đến. 

Anh quỳ trước cổng nhà tôi.

"Tiểu Miên, anh xin em. 

Mở cửa đi."

Mẹ tôi ra đuổi. 

"Con trai, cô ấy bệnh rồi. 

Anh tha cho nó đi."

Anh không đi. 

Mưa cả đêm, anh quỳ cả đêm.

Sáng hôm sau tôi ra. 

Anh ngẩng đầu, mặt tái nhợt. 

"Em chịu gặp anh rồi."

"Tôi chỉ muốn nói một câu." 

Tôi nhìn anh. 

"Ba tháng này, anh đừng xuất hiện nữa. 

Để tôi yên."

"Vậy sau ba tháng thì sao?" 

Anh hỏi.

"Sau ba tháng?" 

Tôi cười. 

"Sau ba tháng anh muốn cho ai danh phận thì cho."

Tôi quay vào.

Một tháng sau, tôi nhập viện. 

Tóc rụng hết. 

Tề Nhận đến, bị tôi đuổi về.

Anh đứng ngoài phòng bệnh, qua cửa kính nhìn tôi. 

Tôi quay mặt đi.

Ngày tôi yếu nhất, anh lại đến. 

Lần này anh không quỳ. 

Anh chỉ đứng đó.

"Tiểu Miên, anh đã giải quyết xong." 

Anh nói qua điện thoại. 

"Cô ấy đã phá thai. 

Anh cho cô ấy 20 triệu. 

Từ nay về sau không liên quan."

Tôi không trả lời.

"Em còn 10 ngày." 

Anh nói tiếp. 

"Anh chỉ muốn 10 ngày này ở bên em."

Tôi cúp máy.

Đêm cuối cùng, anh lén vào. 

Nắm tay tôi.

"Tiểu Miên, anh xin lỗi."

Tôi mở mắt. 

"Ừ. 

Tôi biết."

"Em có hận anh không?" 

"Không." 

Tôi lắc đầu. 

"Chỉ là không còn sức để hận."

Anh khóc. 

Lần đầu tiên tôi thấy anh khóc.

"Sống tốt vào." 

Tôi nói. 

"Thay cả phần của tôi."

"Không có em, anh sống làm gì?" 

"Vì anh còn phải chuộc lỗi." 

Tôi nhắm mắt. 

"Đi đi."

Anh đi.

Ba ngày sau, tôi mất.

Trong tay tôi là tấm ảnh cưới cũ. 

Phía sau anh viết: "Bảy năm, không đủ."

Tang lễ, Tề Nhận không đến. 

Nghe nói anh xuất ngoại.

Một năm sau, Trần Giao đăng ảnh cưới. 

Chú rể không phải Tề Nhận.

Tề Nhận thì không ai thấy nữa.

Người ta nói anh ở một căn nhà nhỏ, mỗi ngày nấu một bát mì.

Chỉ ăn một nửa.

Nửa còn lại để nguội.

Giống như chờ một người không bao giờ về.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.