Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 228
Cập nhật lúc: 09/01/2026 19:12
"Bánh bông lan cam?"
"Bánh bông lan... có phải tương tự với Bánh Bông Lan Cuộn Ngàn Lớp hôm nay không a?"
Ôn Nhiễm Nhiễm lắc đầu, cười ha hả giải thích cho khách hàng: "Tuy nói đều là bánh bông lan (cake), nhưng cách làm, khẩu vị đều hoàn toàn bất đồng, các vị ngày mai tới liền biết."
"Được! Vậy ngày mai gặp nhé!"
"Ngày mai gặp Ôn tiểu nương t.ử!"
"Mai ta nhất định phải tới sớm hơn chút!"
Mọi người vui vẻ chắp tay với Ôn Nhiễm Nhiễm, vui vui vẻ vẻ rời đi, thay đổi hẳn bộ mặt chán nản vì không cướp được đồ ngọt ban nãy, ngược lại ai nấy đều ngẩng cao đầu, bộ dáng nhất định phải giành được.
Mấy người Ôn Tuấn Lương bên kia thấy khách bên chỗ Ôn Nhiễm Nhiễm đi sạch sành sanh, thầm nghĩ không ổn, vội vàng chạy qua: "Người sao đi hết rồi?"
Ôn Nhiễm Nhiễm gói kỹ phần Bánh Khoai Môn Dẻo cuối cùng giao cho khách cười nói: "Đồ đều bán hết rồi, tự nhiên là đi hết rồi!"
"Cái gì! Đều bán hết rồi!!!"
Ôn Tuấn Lương kinh hô ra tiếng, mắt trừng tròn xoe. Mấy người nhìn nhau một cái, vui đến mức vừa vỗ tay vừa cười to, tiệm bánh ngọt vốn đã trở nên vắng vẻ yên tĩnh lại náo nhiệt lên.
Ôn Nhiễm Nhiễm bảo hỏa kế dọn dẹp cửa hàng, tự mình đi đối chiếu sổ sách. Lại không ngờ vừa kéo cái hộp đựng tiền lớn ra thì có mấy thỏi bạc rào rào nhảy xuống đất, phát ra tiếng va chạm thanh thúy mỹ diệu.
Ông trời ơi, đây chính là âm thanh của tiền bạc sao? Dễ nghe! Thích nghe!!!
Thím Liễu nãy giờ thu tiền nhìn ngăn kéo đầy ắp bạc kia cười nói: "Nhiễm Nhiễm ngày mai vẫn là đổi cái hộp lớn hơn chút đi, cái này không đủ đựng. Nhiễm Nhiễm con không biết đâu, ta hôm nay tốn sức lắm mới nhét hết đống tiền bạc này vào, mỗi khe hở góc ngách đều nhét đầy rồi!"
"Đổi! Mai đổi ngay!" Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn bạc đầy ăm ắp trong hộp thì không nhịn được cười.
Tiền thơm thật!
Cả nhà vui mừng hớn hở, đều bắt đầu mong chờ ngày mai mở cửa rồi!
*
Màn đêm như mực, trăng như lưỡi câu.
Một hộ gia đình trong ngõ hẹp thắp nến lên, một vệt ánh sáng lay động trong con ngõ nhỏ này cũng coi như là độc nhất vô nhị.
Thím Liễu mượn ánh nến khâu quần áo, vui rạo rực nói với A Lương: "Chẳng qua mới mấy tháng, cuộc sống nhà ta đã dễ chịu hơn trước kia không ít, trước kia đâu nỡ thắp nến?"
"Ca ca con hiện giờ làm việc ở Tuần Thành Giám, nở mày nở mặt lại thể diện. Những nhà trước kia coi thường chúng ta bây giờ ai mà không nhìn chúng ta bằng con mắt khác?"
A Lương nghĩ đến chuyện ban ngày có chút tâm thần không yên, kim chỉ trên tay cũng gần như không động đậy.
"Bây giờ ta chỉ mong ca ca con có thể nói được một mối hôn sự tốt." Thím Liễu vừa cười vừa nói, "Nhà ta có được cuộc sống tốt đẹp như ngày hôm nay đều là công lao của Nhiễm Nhiễm, con bé là đại quý nhân của nhà chúng ta!"
A Lương nghe mẹ nhắc tới Ôn Nhiễm Nhiễm, suy nghĩ hồi lâu buông kim chỉ quần áo trong tay xuống hạ thấp giọng nói: "Mẹ, con có chuyện này còn phải nhờ mẹ giúp con cầm trịch."
Thím Liễu thấy con gái thần sắc nghiêm túc, không khỏi đi theo khẩn trương lên: "Chuyện gì?"
A Lương mím môi, suy tư thuật lại chuyện ban ngày một lần: "... Con cảm thấy chuyện này không đơn giản, mẹ nói xem có nên nhắc nhở Nhiễm Nhiễm một tiếng không?"
Thím Liễu sắc mặt ngưng trọng, nghĩ một hồi lâu mới nói: "Chẳng qua là Ôn tam phu nhân và người nhà họ Tiết trước sau ra khỏi trà lầu, chúng ta lại không thực sự nhìn thấy cái gì. Chi bằng trước tiên đừng nói gì cả, mấy ngày nay ta giúp đỡ lưu ý kỹ càng là được."
"Lỡ như vốn dĩ không có chuyện gì, chúng ta nhiều lời vài câu ngược lại khiến thân thích nhà người ta nảy sinh hiềm khích, đây chính là tạo nghiệp đấy!"
A Lương nghe xong cũng cảm thấy có lý: "Vậy nghe theo mẹ."
Thím Liễu gật gật đầu, cầm lại kim chỉ nhưng lại không tĩnh tâm được nữa: "Cái nhà họ Tiết kia thế mà còn nhớ thương muốn tìm phiền toái, ông trời sao không đ.á.n.h c.h.ế.t đám tai họa đó đi!"
Dù sao lòng người khó đoán, ai cũng không nói chuẩn được sẽ xảy ra chuyện gì. Từ xưa đến nay chuyện anh em ruột vì tranh đoạt gia sản mà huynh đệ tương tàn nhiều vô số kể, huống chi Ôn tam phu nhân chỉ là thím ở chi khác.
Thím Liễu nhớ tới cách làm người ngày thường của Tôn thị không khỏi lắc đầu: Ôn tam phu nhân là người hiểu rõ sự tình, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện hãm hại cháu gái ruột của mình.
Bà là nông phụ quê mùa không đọc sách được mấy ngày đều biết làm sụp đổ Nhiễm Nhiễm đối với mình tuyệt đối không có chỗ tốt, Ôn tam phu nhân sao có thể không rõ ràng? Nhất định là các nàng nghĩ nhiều rồi!
Hai người đều nặng trĩu tâm sự, không còn tâm tư khâu vá quần áo nữa, sớm đem đồ đạc chất lên giỏ kim chỉ, thu dọn một phen rồi chui vào chăn.
*
Sáng sớm hôm sau trời vừa tờ mờ sáng, bên ngoài tiệm bánh ngọt đã vây quanh rất nhiều khách hàng, đang ngóng trông mòn mỏi, mong chờ có thể mở cửa nhanh chút.
Ôn Nhiễm Nhiễm bận rộn trong bếp hận không thể mọc ra tám chân tám tay.
Nàng không ngờ thế mà có người trời chưa sáng đã tới xếp hàng, là nàng đ.á.n.h giá thấp mức độ yêu thích đồ ngọt của đám fan cuồng nhiệt này.
Ôn Nhiễm Nhiễm vừa mang Bánh Shu-fu-lê mới ra lò ra phía trước, còn chưa kịp bày lên kệ đã bị càn quét sạch sẽ. Nàng ngẩn ngơ nhìn cái khay trống không trong tay sững sờ một lát.
Tốc độ tay này đặt ở hiện đại nhất định là cao thủ săn vé concert hot!
Ôn Nhiễm Nhiễm đang định đi vào thì thấy Tôn thị cười tủm tỉm chen vào: "Tam thẩm sao người lại tới đây? Giờ này không phải nên bận rộn ở sạp sao?"
Tôn thị cười nói: "Người đều ở đây cả rồi, ở sạp cũng không có ai, có bọn A Lương ở đó, ta cũng qua đây học tay nghề với con."
Ôn Nhiễm Nhiễm không nghi ngờ gì, cười ha hả dẫn người vào bếp: "Vậy Tam thẩm người tới thật đúng lúc, người cứ tùy ý xem, thích cái gì thì học cái đó."
Tôn thị cười nhướng mày: "Con không sợ ta trộm hết công thức của con đi à?"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe vậy cười cười: "Người một nhà nói gì trộm với không trộm?"
Tôn thị nhìn bóng lưng vội vội vàng vàng của nàng cười lắc đầu, ngay sau đó đi về phía góc tường xem sư phụ cán bột ngàn lớp.
Chỉ là... Tôn thị nhìn chằm chằm miếng bột và cây cán bột trong tay người thợ kia, càng xem càng thấy buồn ngủ, bất tri bất giác liền nhắm mắt lại.
Ôn Nhiễm Nhiễm vẫn luôn bận rộn làm điểm tâm ngọt, thỉnh thoảng nhớ tới Tôn thị quay đầu lại nhìn, chỉ thấy bà chống đầu lắc lư, giây tiếp theo là có thể ngủ gục.
