Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 251
Cập nhật lúc: 10/01/2026 04:14
Ôn Nhiễm Nhiễm ra xe ngựa, mang cái hũ nhỏ mình mang từ nhà đến vào bếp, vừa mở nắp ra đã ngửi thấy mùi mặn tươi hơi mang theo chút hương rượu.
Ôn Vinh sán lại liếc nhìn, thấy chất lỏng màu đỏ trong hũ giật mình: "Tam muội cái gì đây!"
"Nước chao đỏ ạ!" Ôn Nhiễm Nhiễm ngước mắt, "Chính là nước trong hũ chao đỏ ấy."
"A! Là nó à!" Ôn Vinh nhớ lại mấy miếng đậu phụ đỏ mặn mặn trên bàn ăn sáng mấy ngày gần đây không nhịn được chép miệng hai cái, "Chao đó ngon, ăn với cháo hay phết lên màn thầu đều thơm! Tam muội làm nhiều thêm chút, mình bán trong tiệm!"
Ôn Nhiễm Nhiễm vớt thịt gà đã chần qua đổi màu ra, nhìn Ôn Vinh cười nói: "Anh Cả anh bây giờ cái gì cũng muốn bán!"
"Ngon mà!" Ôn Vinh bưng bê bát đĩa đũa các loại dụng cụ ăn uống, "Tam muội cứ bận đi, anh đi rửa đĩa."
"Vâng! Vất vả cho anh Cả rồi!" Ôn Nhiễm Nhiễm cười híp mắt nói, dầu trong nồi cũng nóng rồi.
Cô thành thạo thắng nước hàng, đợi đường trắng trong nồi tan chảy chuyển sang màu nâu cánh gián thì đổ thịt gà vào nồi đảo đều.
Thịt gà màu vàng nhạt dần nhuộm lên một lớp màu nâu đỏ hấp dẫn, bóng loáng mỡ màng, nhìn cực kỳ ngon miệng.
Ôn Nhiễm Nhiễm đổ hành gừng vào, đợi mùi thơm bay ra thì đổ hũ nước chao đỏ kia vào nồi, thịt gà lập tức bị nhuộm đỏ au, mùi mặn thơm độc đáo đó chốc lát bị hơi nóng kích thích, trở nên nồng đậm hơn.
Cô đảo thịt gà, sau đó múc chút rượu Hoa Điêu rưới từ mép nồi vào. Đợi mùi thơm hoàn toàn hòa quyện bay hơi, lại đổ nước nóng vào, thêm lượng đường trắng vừa phải để tăng độ tươi, lửa nhỏ hầm liu riu cho ngấm nước sốt.
Tranh thủ lúc hầm gà chao đỏ, Ôn Nhiễm Nhiễm lại bắt tay làm món Mì Trộn Gà Đại Bàn (Gà Hầm Khoai Tây) làm món chính.
Có rau có cơm có mì, rất thịnh soạn!
Nước sốt trong nồi cạn dần trở nên sền sệt đỏ bóng, Ôn Nhiễm Nhiễm lại thêm chút dầu mè cho dậy mùi, đảo thêm vài cái, hương thơm nồng nàn của dầu mè và mùi vị độc đáo của chao đỏ hòa quyện, lại phối với vị tươi của thịt gà, quấn quýt đan xen, tầng tầng lớp lớp rõ ràng lại phong phú.
Cô nhìn thịt gà đỏ bóng kia, bụng kêu "ùng ục" hai tiếng.
Ăn với gà chao đỏ này, cô có thể đ.á.n.h bay hai bát cơm trắng!
Ôn Nhiễm Nhiễm múc thịt gà ra, lại tính toán xào đĩa cải thảo xào giấm và giá đỗ trần, cuối cùng nhanh tay làm bát canh trứng.
Cô vừa định mở miệng gọi bọn Ôn Tuấn Lương đến bưng thức ăn đi, vừa ngẩng đầu đã thấy cả nhà đứng chỉnh tề ở cửa bếp, phía sau còn có một đám thiên kim nương t.ử ăn mặc sang trọng đứng đó.
Ai nấy ánh mắt đều hau háu, nhìn chằm chằm vào mấy đĩa thức ăn trên bàn của cô không rời.
Ôn Nhiễm Nhiễm ngơ ngác nhìn bọn họ mấp máy môi: "Xin hỏi các cô là..."
Cô vừa mở miệng, người nhà họ Ôn hoàn hồn, nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm mặt đầy mờ mịt nhìn nhau hai cái, theo ánh mắt cô quay đầu lại giật nảy mình.
Hú hồn! Sao lại đến nhiều người thế này từ bao giờ!
Tôn thị nhìn lướt qua, càng nhìn càng hưng phấn: Ngũ nương t.ử nhà Thừa Ân Bá, Nhị tiểu thư nhà Tần Thái phó, hai cô nương nhà Viễn Uy tướng quân, Tam nương t.ử phủ Vinh Viễn Hầu... Khang Bình Huyện chủ cũng ở đây này!
Trời ơi!
Danh môn khuê tú trong thành Biện Kinh thế mà đến một nửa!!
Lại còn đều là danh môn trong danh môn!!!
Khang Bình cười ha hả vẫy tay chào hỏi Ôn Nhiễm Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm, các cô ấy muốn đến hỏi thăm về cái suất ăn nhẹ của em."
"Suất ăn nhẹ?" Tết nhất ăn suất ăn nhẹ cái gì...
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn ánh mắt khao khát của đám quý nữ lập tức phản ứng lại.
Mỗi dịp lễ tết béo ba cân đúng không!
"Cái đó..." Ngũ nương nhà Thừa Ân Bá đứng đầu thu hồi ánh mắt từ chậu thịt gà đỏ au thơm phức kia, nuốt nước miếng nói, "Suất ăn nhẹ cứ để sau hãy nói, ta muốn hỏi con gà này có bán không?"
"Hả?" Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩn ra, theo bản năng che đồ ăn lại.
Không phải nói muốn mua suất ăn nhẹ sao! Nhìn chằm chằm cơm trưa của tôi thì không lịch sự lắm đâu! Không thương lượng gì hết!
Tần Nhị văn văn nhã nhã bên trái chỉ chỉ chậu đồ ăn có gà có mì kia nhẹ giọng hỏi: "Còn cái này, cái này có bán không?"
Người nhà họ Ôn không vui lắm nhìn đám khách không mời mà đến được đằng chân lân đằng đầu này, ai nấy đều cảm thấy nguy cơ.
Cơm trưa sẽ không giữ được mất thôi!
Cô nương phía sau nhìn chằm chằm đĩa thịt gà trộn dầu hành bóng mượt thơm nức kia: "Ta muốn ăn cái này... Không biết Ôn tiểu nương t.ử bán thế nào, mười lượng bạc được không?"
Người nhà họ Ôn nghe xong sắc mặt dịu đi đôi chút, mắt sáng rực lên ngay lập tức.
Ôn Nhiễm Nhiễm vừa nghe thấy bốn chữ "mười lượng bạc" vui mừng ra mặt, bỗng cảm thấy cũng không phải là không thể thương lượng.
Một con gà kịch kim cũng chỉ mấy chục văn, mười lượng bạc mua được bao nhiêu con gà chứ! Đủ mở một cái trại gà nhỏ rồi!
Cô nương kia thấy Ôn Nhiễm Nhiễm mãi không mở miệng, tưởng là mình trả giá thấp, vẻ mặt áy náy nói: "Bình thường đều là tỳ nữ trả tiền, ta cũng không biết bao nhiêu là hợp lý... Hay là hai mươi lượng? Đủ chưa?"
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe xong, vui đến mức hoa chi loạn chiến. Cô trao đổi ánh mắt với người nhà, thấy bọn họ cũng vui mừng khôn xiết y như mình, ăn nhịp với nhau ngay.
Cô gật đầu lia lịa: "Đủ rồi đủ rồi, mà còn nhiều quá, không cần nhiều bạc thế đâu."
Ôn Nhiễm Nhiễm đang suy tính xem giá nào vừa có lãi lại không khiến người ta cảm thấy là đang cướp tiền, thì nghe thấy cô nương kia cười nói: "Ta cảm thấy đáng giá mà."
Cô nương nói xong, liền quay đầu bảo tỳ nữ lấy bạc.
"Không được không được, nhiều quá..." Nhiễm Nhiễm khách sáo nói, nhưng mắt thì sáng lấp lánh.
Cô nương kia cười nói: "Ôn tiểu nương t.ử đúng là người thật thà, nếu đổi là người khác hận không thể trực tiếp nhét bạc vào lòng ấy chứ! Cô cứ nhận đi, coi như là tiền thưởng cho cô."
"Thế này ngại quá." Ôn Nhiễm Nhiễm cười ngượng ngùng, lại khách sáo một hồi mới nhận bạc.
Cũng phải khách sáo chút chứ lị!
Ngũ nương đứng đầu thấy cô ta mua được rồi, vội vàng mở miệng: "Ta muốn chậu thịt gà miệng rộng kia, ba mươi lượng được không?"
Cái này lượng nhiều hơn chút, ba mươi lượng chắc cũng hợp lý!
Ôn Nhiễm Nhiễm vui mừng đến mức gào thét trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn bình thường: "Không đáng giá này..."
Ngũ nương sợ bị người ta cướp mất, vội vàng giục tỳ nữ lấy bạc: "Đáng giá đáng giá!"
Chỉ trong nháy mắt, mấy món ăn Ôn Nhiễm Nhiễm vừa làm bị bọn họ cướp sạch sành sanh, ngay cả canh trứng cũng không thoát nạn.
