Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 291
Cập nhật lúc: 10/01/2026 08:36
Khang Bình thấy phản ứng này của Ôn Nhiễm Nhiễm, nhướng mày, trong lòng đã có suy đoán: “Chẳng lẽ thiệp mời đó là do đại bá phụ và đại ca nhà cậu làm?”
Ôn Nhiễm Nhiễm cười tủm tỉm gật đầu, trong lòng nhanh ch.óng tính toán mỗi tấm thiệp kiếm được bao nhiêu là hợp lý.
Đều là bạn bè, thu hai ba trăm văn tượng trưng là được rồi. Chủ yếu là mượn nhà Khang Bình để quảng cáo, đến lúc đó chắc chắn sẽ có nhiều người tìm đến đặt làm thiệp mời!
Khang Bình kinh ngạc trợn mắt: “A! Đại bá phụ nhà cậu lại tài giỏi như vậy, không chỉ biết khắc cốc, ngay cả thiệp mời cũng làm tinh xảo đến thế.”
“Đều là người một nhà, vậy thì càng dễ rồi.” Khang Bình giơ ngón trỏ lên, “Mỗi tấm một lượng bạc được không?”
“Một lượng?” Ôn Nhiễm Nhiễm không khỏi ngẩn người, đôi mắt vừa cười cong cong đã trợn tròn.
“Một lượng không đủ?” Khang Bình vội giơ thêm một ngón tay, “Vậy mỗi tấm hai lượng bạc?”
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy cô ta hét giá ngày càng vô lý, vội vàng ấn tay cô ta xuống: “Có tiền cũng không tiêu như vậy!”
Khang Bình nhìn Ôn Nhiễm Nhiễm mặt mày nghiêm túc, không nhịn được cười thành tiếng: “Lần đầu tiên thấy có người chê tiền nhiều! Cậu thật thà như vậy, không biết đã mất bao nhiêu tiền rồi.”
“Vậy cậu định lấy bao nhiêu tiền?”
Ôn Nhiễm Nhiễm suy nghĩ một lát, cười hì hì nói: “Mỗi tấm hai trăm tám mươi tám văn được không? Hai tám tám, nhị phát phát, may mắn!”
“Nghe có vẻ may mắn thật, nhưng…” Khang Bình vẫn cảm thấy không ổn, “Với tay nghề của đại bá phụ nhà cậu, ta trả một lượng bạc cũng coi như là hời rồi, hai tám tám thật sự là quá rẻ.”
“Không thể tính như vậy được, nói ra vẫn là chúng tôi được hời của cậu.” Ôn Nhiễm Nhiễm cẩn thận giải thích với cô, “Tiệc sinh nhật của mẹ cậu chắc chắn sẽ mời khắp các gia đình danh giá, những gia đình quyền quý đó thấy thiệp mời do đại bá phụ tôi làm, không chừng sẽ có người giống như mẹ cậu cũng nhờ người hỏi thăm, việc kinh doanh không phải là đến rồi sao!”
“Tóm lại là thêm một người thấy thiệp mời, tôi có thể có thêm một mối làm ăn!”
Khang Bình nghe những mánh khóe kinh doanh này không khỏi kinh ngạc: “Chẳng trách cậu có thể tay trắng làm nên, vực dậy cả gia đình!”
“Vậy tổng cộng phải đặt bao nhiêu thiệp, khi nào giao hàng, có yêu cầu gì không?” Ôn Nhiễm Nhiễm hỏi một loạt.
Khang Bình bị hỏi đến đầu óc quay cuồng: “Mẹ chỉ bảo ta hỏi thăm cậu, những chuyện này thì không nói, đợi hôm nay ta về hỏi, hỏi xong sẽ báo cho cậu ngay. Nhưng ta đoán chắc cũng phải năm sáu mươi tấm.”
Năm sáu mươi tấm… nhiều nhất cũng có thể kiếm được mười bảy lượng bạc!
“Được! Dù sao chúng ta ngày nào cũng gặp nhau, không vội.” Ôn Nhiễm Nhiễm cười mở hũ ớt băm, một mùi cay nồng lập tức xộc ra, hòa quyện với mùi thơm đặc trưng của ớt chiếm trọn cả nhà bếp.
“Ừm ừm…” Khang Bình bị mùi cay này thu hút toàn bộ sự chú ý, ậm ừ đáp hai tiếng rồi vội vàng hỏi, “Ớt này thơm quá! Nhiễm Nhiễm, cậu định làm gì vậy?”
“Làm cá hấp ớt băm.” Ôn Nhiễm Nhiễm cười đáp một câu, thấy cô ta ánh mắt si mê, nhìn chằm chằm vào hũ ớt băm của mình không rời mắt.
Cô thấy Khang Bình thích, liền lấy một hũ sứ nhỏ, múc mấy muỗng lớn ớt băm vào rồi đậy nắp nhét vào tay cô: “Ớt băm này cậu mang về ăn, chỉ cần cho thêm chút tỏi băm thịt băm, xào chín rồi trộn với mì cũng rất thơm!”
Khang Bình ôm hũ nhỏ, vui đến mức không nỡ rời tay: “Vừa ăn vừa mang về thế này ngại quá, ta cho người mang lên xe ngay!”
Nói xong, liền vui vẻ chạy ra ngoài.
“Chậm thôi!”
Ôn Nhiễm Nhiễm ló đầu nhìn bóng lưng vui vẻ của Khang Bình, cười quay người bắc nồi lên bếp phi dầu.
Đợi dầu nóng, cô cho hành gừng tỏi băm vào nồi phi thơm, rồi cho tương đậu và ớt băm vừa múc ra vào nồi.
Dầu nóng gặp ớt đỏ rực, chỉ nghe một tiếng “xèo”, mùi cay liền theo hơi nóng bốc lên. Mùi cay quyện với mùi hành tỏi, xen lẫn chút mùi tương của tương đậu, khiến người ta ngửi thấy mùi đã tìm đến.
Ôn Vinh ghé sát bên cửa sổ nhà bếp, vươn đầu nhìn vào trong: “Tam muội muội, đây là món gì vậy? Sao trước đây chưa từng thấy em làm?”
“Đây là cá hấp ớt băm.” Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn lửa, múc ớt băm đã xào ra để sang một bên, cười ngẩng đầu nhìn Ôn Vinh, “Thật ra là biết quá nhiều món, làm không xuể.”
“Đúng vậy, một ngày chỉ ăn ba bữa, sao mà ăn hết được.” Ôn Vinh lẩm bẩm, bỗng vỗ đùi một cái, “Tam muội muội, hay là chúng ta thêm hai bữa nữa? Mỗi ngày ăn năm bữa!”
Ôn Nhiễm Nhiễm liếc anh một cái: “Huynh nghe xem huynh nói có giống người không! Nhà ai tốt mà một ngày ăn năm bữa!”
“Ta thấy Vinh nhi nói có lý!” Ôn Tuấn Lương vừa nói xong, chưa kịp bước vào bếp, Tôn thị phía sau đã đuổi theo.
“Có lý cái con khỉ!” Tôn thị véo tai anh lôi đi, “Đừng làm phiền Nhiễm Nhiễm, không giúp được gì mà còn gây rối.”
“Vừa rồi nhị ca không tìm thấy ngươi đến hỏi ta, ta không cần nghĩ cũng biết ngươi chắc chắn đã lẻn đến đây! Mau theo ta về lau bàn…”
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn hai người đi xa, ngẩng đầu liếc Ôn Vinh: “Đại ca, lát nữa huynh cứ hỏi đại bá mẫu xem có thể thêm hai bữa không.”
Ôn Vinh co rúm cổ, bất ngờ rùng mình một cái, liên tục lắc đầu, dứt khoát từ chối đề nghị này, không dám nhắc đến chuyện thêm hai bữa nữa.
Ôn Nhiễm Nhiễm lấy cá ra bày lên đĩa, phủ một lớp sốt ớt băm dày rồi cho vào xửng hấp.
Cá đã lên nồi, cô quay người chuẩn bị làm món chân gà cay tỏi.
Để ăn cho tiện, Ôn Nhiễm Nhiễm đã đặc biệt rút xương chân gà. Cô trộn tương ớt, xì dầu, đường trắng với nhau, bắc nồi lên phi thơm tỏi băm, rồi đổ hỗn hợp sốt vào nồi đun.
Nước sốt được đun đến đỏ au, theo nhiệt độ tăng dần trở nên sệt lại, một mùi thơm ngọt cay từ từ lan tỏa, khiến người ta không thể rời đi.
Ôn Vinh vốn định đến xem rồi về, không ngờ đến rồi lại không thể nhúc nhích nửa bước.
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy lửa vừa đủ, cho chân gà vào nồi đảo đều, chân gà màu trắng lập tức được phủ một lớp sốt đỏ sền sệt, mùi thịt quyện với mùi ngọt cay hấp dẫn lan tỏa, khiến người ta không thể rời mắt.
Cô cho chân gà vào nồi đất bên cạnh đun nhỏ lửa, quay đầu đun một nồi dầu nóng, đợi dầu nóng vừa, cho gừng tỏi hoa tiêu vào phi thơm.
Nồi dầu xèo xèo, đợi mùi thơm của gừng tỏi hoa tiêu hòa quyện, Ôn Nhiễm Nhiễm cho ớt khô vào.
Hơi nóng trắng mang theo vị cay bốc lên, khiến Ôn Vinh bên cạnh ho sặc sụa. Nhưng dù ho đến mặt đỏ bừng, anh cũng không rời đi nửa bước.
