Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 99
Cập nhật lúc: 09/01/2026 02:25
Cô ngẩng đầu lên, thì ra là Phó Thanh Húc.
Phó Thanh Húc cúi đầu nhìn cô một cái, rồi quay sang Ôn Dật Lương nói: "Bác Ôn, cháu đang định cho tiểu đồng đi đến trang trại ở ngoại ô phía tây lấy sổ sách cho mẹ, hay là để cô Ôn đi cùng, đi xe ngựa cũng nhanh hơn, còn có người chăm sóc."
Tiểu đồng đứng bên cạnh bỗng ngẩng đầu: Hả??? Đâu có nghe nói chuyện sổ sách gì đâu... Với lại, công t.ử trước giờ toàn gọi người ta là Ôn huynh, sao giờ lại đổi thành bác rồi???
Ôn Dật Lương ở thư viện đã vài lần tiếp xúc với Phó Thanh Húc, người này ôn hòa lễ độ, phẩm hạnh đoan chính, là một quân t.ử chân chính. Tiểu đồng của cậu ta cũng lanh lợi tháo vát, để Nhiễm Nhiễm đi cùng tiểu đồng nhà cậu ta cũng là một cách.
Ôn Nhiễm Nhiễm đứng dậy, vội vàng xua tay từ chối: "Cháu đi một mình được rồi, thật sự không cần phiền đến tiểu quan nhân ngài bận tâm."
Phó Thanh Húc nhíu mày một lúc, giọng vẫn ôn hòa: "Ta và bác Ôn có tình đồng môn, cô Ôn cứ coi ta như anh trai trong nhà là được. Đưa cô đi cùng chỉ là tiện đường, không có gì là bận tâm cả."
Ôn Nhiễm Nhiễm nghe vậy mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng: Hình như sai vai vế rồi...
Không biết từ lúc nào các học sinh đã tụ tập lại cũng nói: "Cô Ôn, cô cứ đi xe ngựa nhà A Húc đi, mọi người đều là đồng môn, vốn nên giúp đỡ lẫn nhau."
"Đúng vậy, chỉ là giúp một việc nhỏ thôi."
"Cô Ôn ngày nào cũng vất vả đưa cơm cho chúng tôi, giúp cô là chuyện nên làm."
Mọi người mỗi người một câu rất nhiệt tình, Ôn Nhiễm Nhiễm ngược lại không tiện từ chối nữa.
Cô ngẩng đầu nhìn Phó Thanh Húc, cười với anh, đôi mắt trong veo sạch sẽ dưới ánh nắng rực rỡ sáng như những viên ngọc lưu ly: "Vậy phiền tiểu quan nhân rồi."
Phó Thanh Húc gật đầu, tiểu đồng lập tức đi chuẩn bị xe.
Ôn Nhiễm Nhiễm dọn dẹp xe đẩy, vừa nói với cha lát nữa giúp cô đỗ xe, cô từ ngoại ô phía tây về sẽ đến lấy. Nào ngờ vừa mở miệng, đã có người rất nhiệt tình nói: "Cô Ôn cứ yên tâm đi, xe đẩy của cô lát nữa tôi sẽ cho tiểu đồng nhà tôi mang về giúp, nó đã đến quầy hàng của cô rồi, biết đường."
"Không cần đâu, phiền quá rồi..."
"Phiền gì chứ? Cô là con gái của Ôn huynh, đương nhiên là cháu gái của chúng tôi, giúp cháu gái mình đưa xe về có gì mà phiền?"
"Đi đi đi, rõ ràng là em gái nhà họ Ôn!"
Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn đám người cười ha hả, thầm nghĩ mình và cha thật may mắn, gặp
toàn người tốt!
Cô vịn tay tiểu đồng lên xe ngựa nhà họ Phó, vừa chui vào đã bị những đồ vật bên trong làm cho kinh ngạc đến tròn mắt.
Trong xe rộng rãi sáng sủa, rèm cửa bằng lụa tơ tằm, tay vịn bằng ngọc, ngay cả chiếc ghế đẩu nhỏ bé nhất cũng làm bằng gỗ hoàng hoa lê.
Khoảnh khắc Ôn Nhiễm Nhiễm ngồi xuống, cô như ngồi trên mây, thoải mái đến mức không khỏi thốt lên một tiếng thở dài: Có tiền thật tốt!
Tôi cũng phải có tiền!
*
Chuyến đi này, Ôn Nhiễm Nhiễm đã tận hưởng suốt cả chặng đường. Gió không thổi tới, nắng cũng không chiếu vào, vô cùng thoải mái.
Chuyến đi ngoại ô phía tây này thật đáng giá, cô gần như không tốn chút sức lực nào đã tìm được người bác hôm qua đã cho cô đào. Bác đó họ Trần, vườn cây ăn quả của nhà ông nổi tiếng khắp nơi, đến ngoại ô phía tây hỏi một tiếng, gần như ai cũng biết.
Bác đó vừa thấy cô đã nhận ra, mời cô vào nhà uống nước mà mặt vẫn đầy vẻ áy náy. Nghe cô nói lần này đến là muốn mua đào thì càng sảng khoái hơn, nói thẳng để cô tự hái, sống c.h.ế.t không chịu nhận tiền.
Mãi đến khi Ôn Nhiễm Nhiễm nói mình bán hàng rong, cần dùng một lượng lớn đào làm nguyên liệu, ông mới chịu nhận một cách tượng trưng giá vốn.
Cô còn đi dạo một vòng trong vườn cây ăn quả, bác này không chỉ trồng đào mà còn trồng cả cây hồng, cây lê, cây quýt... đều là những loại có thể làm trà hoa quả và điểm tâm!
Chuyến đi này thu hoạch rất phong phú, nguyên liệu cho các sản phẩm mới sau này cũng đã có.
Ôn Nhiễm Nhiễm đang nghĩ, bỗng nghe thấy tiếng người bên ngoài xe dần trở nên ồn ào. Cô vén rèm nhìn ra ngoài, trời đã tối, trên phố đã đèn đuốc sáng trưng, chính là gần chợ Đông.
Cô vội vàng bảo tiểu đồng dừng xe, sau khi xuống xe cười nói với cậu ta: "Hôm nay phiền cậu đi cùng tôi một chuyến, đưa đến đây là được rồi, nếu không đến trung tâm thành phố đông người, chen chúc khó đi xe."
"Cô nương khách sáo rồi." Tiểu đồng lễ phép nói, "Vậy tiểu nhân về báo cáo với công t.ử nhà tôi."
Ôn Nhiễm Nhiễm gật đầu, thấy cậu ta lái xe ngựa đi, lúc này mới đi về phía quầy hàng của mình.
Người đi đường náo nhiệt, Ôn Nhiễm Nhiễm hôm nay tâm trạng khá tốt, bước chân cũng chậm lại, thong thả dạo chơi, hiếm khi được thảnh thơi.
Cô nhìn quanh, thấy có người bán đèn l.ồ.ng đẹp, chọn ba chiếc mang về. Đèn thỏ cho chị hai, đèn hổ cho A Lương, chiếc đèn hoa lan còn lại để cho mình.
Ôn Nhiễm Nhiễm vui vẻ xách đèn, bỗng thấy nhiều người cầm ống tre, trên đó cũng khắc đủ loại hoa văn, chỉ là trông có vẻ nguệch ngoạc hơn nhiều.
Cô đang quay đầu nhìn, bỗng nghe thấy giọng nói lo lắng của Tôn thị: "Nhiễm Nhiễm, c.o.n c.uối cùng cũng về rồi!"
Tôn thị vội vã chạy đến trước mặt Ôn Nhiễm Nhiễm, lo lắng đến mức lông mày như bốc cháy: "Trà sữa ống tre của chúng ta bị người ta học theo rồi!"
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy bà chạy vội, liền bước tới đón: "Thím ba đừng vội, đi chậm thôi!"
Tôn thị vội vàng nắm lấy Ôn Nhiễm Nhiễm, liếc nhìn mấy chiếc đèn trong tay cô rồi gấp gáp nói: "Lửa cháy đến nơi rồi, sao con còn ung dung thế."
"Vội gì chứ?" Ôn Nhiễm Nhiễm vỗ lưng bà, "Thím ba bình tĩnh lại đã, gặp chuyện không thể vội được."
Tôn thị lo lắng thở dài: "Thím không vội sao được? Thím đã cho A Lương đi hỏi rồi, người ta chỉ bán mười văn một ly."
"Mười văn?" Ôn Nhiễm Nhiễm có chút kinh ngạc: Thế này còn kiếm được tiền sao?
Tôn thị hừ một tiếng: "Xem kìa! Con cũng vội rồi chứ gì?"
"Con không vội." Ôn Nhiễm Nhiễm nhìn thím mình lo lắng như muốn ăn tươi nuốt sống, sờ sờ mũi nhỏ giọng nói, "Con thấy họ sắp lỗ vốn rồi."
Ôn Tuấn Lương nghe vậy cũng không nhịn được xông tới: "Cô nương của tôi ơi! Đến lúc này rồi mà con còn lo người khác lỗ vốn à? Con lo cho mình trước đi!"
Ôn Nhiễm Nhiễm cười hì hì đưa đèn cho Ôn Như Như và A Lương.
Ôn Như Như ủ rũ xách đèn, A Lương cũng không có hứng thú. Tuy cô bé mới đến được hai ngày rưỡi, nhưng đã coi quầy hàng nhỏ này như nhà mình, thấy nhà mình bị đe dọa, dù xách chiếc đèn l.ồ.ng mà trước đây mình không dám mơ tới cũng ủ rũ một mặt.
