
Bất Kiến Khanh Khanh
Năm thứ ba thành thân cùng Bùi Huyền Chỉ, mọi người mới biết ta không phải là thiên kim thật sự của Hầu phủ.
Thiên kim thật sự từ lâu đã bị h/ành h/ạ ở chốn dân gian đến mức hai mắt m/ù l/òa, hình dáng như một kẻ ngốc.
Nhưng trước đó ta đã mất trí nhớ, căn bản không nhớ rõ nguyên do.
Bùi Huyền Chỉ vì thế mà khẳng định ta cố ý mạo danh thay thế, tham hư vinh phú quý, l/ừa g/ạt hắn. Hắn còn gi/am c/ầm ta nơi hậu cung, lăng nh/ục suốt mười tám năm.
Vào giây phút lâm chung, bậc đế vương rũ mắt, đưa tay vuốt mắt cho ta. Lời thốt ra từng chữ đều là sự hối hận tột cùng:
"Kiều Ngọc Chiêu, kiếp này cả nàng và trẫm đều sai rồi."
"Nếu có kiếp sau, đừng xuất hiện trước mặt trẫm nữa..."
Thế nên, vào cái ngày sống lại và trở về kinh thành này. Ta tay cầm ngọc bội, gõ vang cánh cửa lớn của Hầu phủ.
"Ta biết tung tích tiểu thư nhà các người."
"Mau đi cứu muội ấy!"












